Giao thừa hằng năm trong cung đều bắn pháo hoa giữa hoàng thành.
Đứng trên tầng hai điện Vĩnh Nhạc cạnh hồ Thái Dịch vừa vặn xem được toàn cảnh.
Có điều, lầu hai điện Vĩnh Nhạc trước hết phải nhường cho đế vương và phi tần, các đại thần và thế gia thì chen chúc ở sau.
Quân Hoài Lang thuở nhỏ mỗi năm đều vào cung xem pháo hoa.
Y thiếu một ít ranh mãnh, người lại bé nên không muốn len lỏi trong rừng người.
Thế là y tự vụng trộm chuồn đi tìm nơi khác để xem.
Thì tìm được toà vọng lâu ở phía Tây hồ Thái Dịch.
Vọng lâu kia ngày thường là chỗ đứng gác của bọn thị vệ, đến đêm 30, hơn một nửa thủ vệ trong cung được điều đi điện Vĩnh Nhạc, vọng lâu cũng vì thế mà trống không.
Lâu này và điện Vĩnh Nhạc cùng hướng về một phía, trước mặt là mặt hồ rộng mênh mông, không có cung khuyết che khuất, vừa vặn có thể thấy cung nhân phóng pháo hoa.
Quân Hoài Lang xem một mình trước, sau dẫn theo Quân Tiêu Ngô.
Lại qua mấy năm, Quân Tiêu Ngô đi Ngọc Môn Quan, Quân Lệnh Hoan lớn lên, y bèn dắt muội muội đến xem.
"Chính là nơi này." Vọng lâu có bốn tầng, khi leo lên đến đỉnh, Quân Hoài Lang đã có chút hổn hển.
Y đứng trên sân thượng của vọng lâu, quay đầu cười nói với Tiết Yến.
"Đợi đến giờ Tý bốn khắc, bên kia hồ Thái Dịch sẽ phóng pháo hoa, vừa vặn thấy được từ nơi này."
Hôm nay trong cung không khí náo nhiệt, nơi nơi đều đốt đèn, cảnh tượng xung quanh vô cùng rực rỡ, bóng đêm dường như cũng bị đẩy lùi.
Hồ Thái Dịch bốn phía là nước, nhưng vào đông lại không kết băng, sóng nước lóng lánh, phản chiếu đèn đuốc của hoàng thành.
Quân Hoài Lang đứng đằng kia, đèn đuốc sặc sỡ bên ngoài rọi lên mặt y.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


