Tiết Duẫn Tắc vốn đang choáng váng bởi ba cái quán nhĩ của Tiết Duẫn Hoằng, lúc này nghe được Tiết Yến hỏi chuyện, mới miễn cưỡng lấy lại tinh thần.
Hắn bắt đầu buồn bực.
Hắn vốn cảm thấy vận may của bản thân đã rất tốt, không nghĩ tới của lão tứ lại càng tốt hơn! Lão tứ còn nói do may mắn, may mắn thế nào mà đoạt hạng nhất của hắn!
Tiết Duẫn Tắc tích tụ một bồn lửa giận, Tiết Yến lại vừa vặn đụng vào họng súng của hắn.
"Ha, ngay cả như thế nào ném thẻ vào bình rượu cũng không biết, người đất Yến các ngươi đều học bọn mọi rợ khiêu vũ tìm niềm vui sao?" Hắn cất cao thanh âm, châm chọc nói.
Tiết Yến nhàn nhạt nhìn hắn một cái, không nói tiếng nào
Câu trào phúng này của hắn để Thanh Bình đế ngồi ở nơi cao nghe được.
Tâm tư gì cũng giấu không được, vui giận đều hiện trên mặt, còn ham mê gây rắc rối trong ngày Tết.
Quá mất phong độ hoàng gia.
Bây giờ nghe hắn vội vàng tố cáo, chán ghét trong lòng Thanh Bình Đế càng nồng đậm.
Từ lâu, làm một bậc quân vương, hỉ nộ của bản thân chính là đại sự lớn như trời.
Một người làm việc có đúng hay không, hoàn toàn phải xem quan điểm của hắn có được bệ hạ thích hay không.
Nếu là trước đó, Thanh Bình Đế nguyện ý một mắt nhắm một mắt mở, việc Tiết Duẫn Tắc làm sai hoàn toàn không coi là sai lầm.
Nhưng nếu chán ghét của Thanh Bình Đế tích góp đủ nhiều, bỗng nhiên trở nên rõ ràng, bắt đầu không thích hắn, những việc hắn làm sai trước kia, hắn đều phải thanh toán ở chỗ này.
"Là năm thứ nhất hắn đến Trường An, không hiểu về tình có thể tha thứ." Thanh Bình Đế điều chỉnh tư thế ngồi trên long ỷ, nghiêng người khẽ dựa, nhàn nhạt nói.
"Lão ngũ, ngươi dạy hắn đi, gần sang năm mới, coi như cầu cái điềm tốt."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)