Khi Tiến Bảo tiến vào Tây trắc điện phục mệnh, chân đã nhũn cả ra.
"Bẩm điện hạ, đều xử lý sạch sẽ." Tiến Bảo hành lễ nói.
"Chỉ là trên rương còn có chút vết máu, đã thấm vào trong, Trịnh công công nói lát sau thay một cái rương mới cho điện hạ."
Tiết Yến lật qua một trang sách, ừ một tiếng.
Tiến Bảo thở dài một cái.
Từ khi hắn theo Tiết Yến, mặt khác không nói chứ năng lực chịu đựng thì bị ép đến tiến bộ vượt bậc.
Người kia đụng chết vào góc rương, máu chảy đầy đất.
Trước đây, Tiến Bảo nhiều lắm chỉ xem qua giết gà, khi nào thấy qua người sống sờ sờ chợt chết trước mắt như vậy?
......!Còn là người bất hoà với mình, hay đúng hơn, là người bị mình tính kế.
"Vừa khéo." Hắn nói với Tiến Bảo.
"Ta cũng có một việc cần ngươi đi làm."
Trong lòng Tiến Bảo lúc ấy dâng lên khí lạnh, cảm thấy không phải là chuyện tốt.
Quả nhiên.
Tiết Yến vậy mà sai hắn liên hệ với những tử sĩ ẩn núp ngoài hoàng thành, nhắn bọn họ tìm hoa hồng Tây Tạng và xạ hương.
Tiến Bảo định trực tiếp đi Thái Y Viện lấy, rốt cuộc bất quá là chút vị thuốc tầm thường, vì chúng mà mạo hiểm liên lạc với bên ngoài cung thật không đáng.
Nhưng Tiết Yến lại không đồng ý.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)