Tiến Bảo đỡ Quân Hoài Lang lên xe.
Ngày thường, Phất Y đều đi theo xe để hầu hạ, nhưng hôm nay có Quảng Lăng vương ngồi trên xe, nhất thời không chú ý.
Hắn nhìn Tiến Bảo, lại bị Tiến Bảo kéo tay cùng ngồi ngoài xe.
Phất Y hiểu ra đôi chút, có lẽ chủ tử trong xe kia không thích người khác lại gần, cũng không thích có người theo sau hầu hạ.
Phất Y cảm kích gật đầu nhìn Tiến Bảo, rồi ngồi lên trước xe.
Điều mà Phất Y không biết chính là chủ tử nhà mình vừa bước vào xe ngựa, đã bị vị chủ tử 'không thích người khác lại gần' kéo vào lòng.
Quân Hoài Lang loạng choạng về phía trước, không hề vấp té mà ngã thẳng vào vòng tay của Tiết Yến.
Phút chốc, y được bao bọc trong mùi đàn hương.
Tiết Yến vòng tay qua eo y, hỏi y bằng lượng âm thanh chỉ có hai người nghe thấy "Có nhớ ta không?"
Quân Hoài Lang dời ánh mắt, vội đẩy hắn ra "Được rồi, đừng quấy nữa."
Nhưng Tiết Yến vẫn kề sát bên nói "Ta rất nhớ ngươi, hận không thể trực tiếp chặn ngươi trước cửa phòng."
Lúc hắn nói, hơi thở của hắn rất gần với Quân Hoài Lang.
Hắn càng dựa càng gần "Ta còn muốn nhảy qua cửa sổ xem ngươi ngủ chưa, lén hôn ngươi nữa."
Tai Quân Hoài Lang nóng hừng hực.
Sao người này có thể thản nhiên nói ra mấy lời thế này chứ?
Y liên tục đẩy Tiết Yến, mới miễn cưỡng đẩy ra được, đổi lại là tiếng cười trầm thấp của Tiết Yến.
"Sao lại khiến người khác yêu thích đến vậy chứ." hắn nói.
Quân Hoài Lang cũng không biết, rõ ràng y không nói gì hết, sao lại khiến người khác yêu thích rồi.
Y đẩy Tiết Yến ra, ngồi xuống bên cạnh, Tiết Yến lại sáp đến gần.
Giống như việc cách xa y một chút là sẽ lấy mạng hắn vậy.
Quân Hoài Lang định đẩy hắn ra thì Tiết Yến nhét vào tay y một tập sách.
"Đây, hôm qua ta đã lệnh Đoạn Thập Tứ điều tra kỹ càng rồi." hắn nói "Hôm nay ngươi không cẩn thẩm vấn từng người nữa, tra theo cái này là được."
Quân Hoài Lang nhận tập sách rồi mở ra, trong đó có đầy đủ thông tin về tất cả công nhân gây rối ngày hôm đó.
Những người được khoanh tròn đỏ không phải là dân chúng ở Giang Nam. Xem xét lại thì tất cả lần lượt chuyển đến vì nhiều lý do khác nhau từ ba năm trước.
Bọn chúng đều đến từ Lĩnh Nam.
Tuy nhiên, vì đã chuẩn bị thân phận giả trước khi đến Giang Nam, nên không thể nhìn ra bọn chúng là thổ phỉ.
Quân Hoài Lang trầm ngâm một lúc.
Tuy không thể nhìn ra được gì từ thông tin của bọn chúng, nhưng thổ phỉ ở Lĩnh Nam mới quy thuận Vân Nam vương chưa tới mười năm, năm đó tất cả đều là thổ phỉ, xưng bá một phương, nhất định sẽ để lại chút dấu vết trên người, chứng minh bọn chúng không khớp với thân phận giả đã tạo ra.
Như vậy, thân phận dân lành là giả, đến cùng một nơi, lần này còn làm loạn Giang Nam.
Có những bằng chứng này, không khó tra ra thân phận từ miệng của bọn chúng. Chỉ cần có những lời khai này, có thể cùng gửi đến Trường An.
Quân Hoài Lang cất tập sách đi.
"Không phải hôm qua ngươi cũng mới nhận được tin tức sao?" Quân Hoài Lang nghi ngờ hỏi "Làm thế nào ngươi có được những thứ này?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



