Thẩm Lưu Phong chưa từng đi đường mệt mỏi như vậy.
Tiết Yến cưỡi ngựa rất nhanh, vốn phải mất nửa ngày mới tới được Dương Châu, nhưng hắn chưa tới hai canh giờ đã đến nơi.
Thẩm Lưu Phong trước giờ biết cưỡi ngựa, cả đường cố hết sức đuổi theo hắn, khi đến địa phận Dương Châu, đã bắt đầu cảm thấy buồn nôn.
Nhưng Tiết Yến không hề dừng lại, quay đầu ngựa, chuẩn bị vào núi.
Thẩm Lưu Phong muốn ngăn hắn, nhưng khi nghĩ đến mạng người quan trọng, bèn nuốt lời đã tới bên miệng xuống.
Chẳng qua Thẩm Lưu Phong vẫn đuổi theo nhắc nhở "Vương gia, bây giờ vào núi à? Hai canh giờ nữa là trời tối rồi."
Tiết Yến không quay đầu nhìn.
"Vào." hắn nói "Rạng sáng mai, tốt nhất là đưa được thần ý đó ra ngoài."
Cho dù có phải trói, trước tiên cũng phải trói người đến Kim Lăng.
Dù có thế nào, hắn cũng không dám để Quân Hoài Lang đợi thêm nữa. Hôm nay khi ôm Quân Hoài Lang trong tay, y nóng đến mức Tiết Yến cảm thấy đau nhói trong lòng.
Nào biết người này ngày thường không những lạnh lùng vô tình, mà khi cứu người cũng vô cùng điên cuồng vậy chứ?
Nếu biết sớm, sáng nay lúc vội vàng ra ngoài, sẽ không quên nhét thêm mấy cái màn thầu trong người.
Thẩm Lưu Phong thầm than khổ, ấn ấn cái bụng kêu ục ục, quất ngựa chạy theo.
Đường núi không dễ đi.
Lần trước vào núi, họ cưỡi ngựa chậm rãi suốt quãng đường, Quân Hoài Lang trò chuyện cười đùa với Thẩm Lưu Phong. Nhưng lúc này, mặt trời dần lặn về Tây, trong sơn cốc im ắng chỉ vang lên tiếng vó ngựa của hai người.
May là đường núi bị lở khi họ đến lần trước đã được tu sửa.
Lần đó tại sơn cốc này, suýt chút nữa đã hại chết Quảng Lăng vương được hoàng thượng yêu thương nhất. Vì vậy bọn họ vừa đi, tri huyện Dương Châu đã điều rất nhiều sức người sức của để tu sửa toàn bộ đường núi.
Bọn họ có trực tiếp xông vào trong núi cũng không gặp bất cứ trở ngại nào.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



