“Lục Tiêu Nhiên, rốt cuộc ngươi đang làm trò gì vậy? Cho dù xã giao thì cũng nên xã giao xong rồi chứ?”
…
“Trời sắp sáng rồi, ta có nên quay về không? Nhưng… nếu hắn đến rồi lại không nhìn thấy ta thì làm thế nào? Bỏ đi ta vẫn nên đợi hắn thêm một chút nữa.”
…
Lúc ánh trăng lặn xuống phương tay, một thanh kiếm sắc bén cắt ngang chân trời phương đông, mở màn cho ban ngày, tứ khí đông lai, Tần Tử Mặc vẫn đang ôm gương mặt nhỏ nhắn của mình, nhìn lên bầu trời ngơ ngẩn.
Lúc này bãi cỏ phía sau nàng đột nhiên có động tĩnh.
“Tiêu Nhiên ngươi đến rồi.”
Buồn bã.
Muốn khóc.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


