Nhưng mặc dù là Bàn Cổ cũng chưa từng nhìn thấy Hồng Mông Châu. Hay nói cách khác, từ trước tới nay, chưa một ai nhìn thấy Hồng Mông Châu!”
“Thì ra là vậy.”
Lục Tiêu Nhiên hiểu được đôi chút quy tắc này trong đó. Nói một cách đơn giản, Vượng Tài đã sắp đến cực hạn, nhưng nàng cho mình Hồng Mông Chí Tôn Công, lại khiến mình có thể đạt được thành tựu cao hơn, sau này báo đáp nàng.
Có điều... Hồng Mông Châu gì đó kia, sao hắn lại cảm thấy hơi quen thuộc nhỉ?
Hình như ở trong đầu hắn hiện lên chút ký ức mơ hồ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)