“Ly Ca, cũng không thể nói vậy. Khương đạo hữu người ta cung cấp nhiều tài nguyên như thế cho các ngươi, ta là sư tôn các ngươi, vẫn nên phải ra đây cảm tạ người ta chứ.”
Chỉ có Lục Tiêu Nhiên, mới có phần cảm giác độc nhất vô nhị, ngự trị trên mọi người như vậy.
Nếu không thì không phải mọi người tập kết săn bắt hắn, mà là hắn và mọi người cùng nhau tập kết, săn bắt người khác rồi.
Vương giả, dù đặt ở trong đám người, mặc y phục của dân nghèo, cũng sẽ bị người khác vừa nhìn thì biết.
“Lục Tiêu Nhiên, cuối cùng ngươi cũng ra đây rồi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
