“Ôi trời, đây không phải là sương mù, đây là linh khí! Bởi vì linh khí tích tụ quá nhiều, thế nên mới hình thành sương mù. Đây chắc là trận pháp mà lão Lục bố trí rồi? Vì tu luyện, hắn cũng thật liều.”
Lý Đạo Nhiên chắp hai tay sau lưng, đi xuống phía dưới núi, vừa đi vừa lẩm bẩm trong miệng:
“Không biết Lão Lục đã nỗ lực tu luyện cả ngày như vậy, là vì điều gì? Chúng ta đều là những người bình thường, biết một ít là được rồi. Chẳng có thiên phú, cho dù ngươi có nỗ lực tu luyện thế nào, cũng chẳng đạt được đến cảnh giới kia.”
Lý Đạo Nhiên khẽ thở dài rồi nhận xét:
“Đứa trẻ Vân Ly Ca này, hình như từng bị đánh đến nỗi kinh mạch đứt đoạn. Cho dù lão Lục đã chữa trị kinh mạch giúp hắn, hắn cũng không thể có được nhiều thành tựu hơn nữa rồi. Tu vi hiện tại của hắn, có thể đột phá được Đoán Thể cảnh nhị trọng, tam trọng đã là giỏi lắm rồi.”
Đúng lúc đang nói, Vân Ly Ca bỗng mở mắt, hai luồng tia điện toé ra, bắn thẳng vào một gốc cây lớn cách đó không xa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

