Tại lầu hai, sắc mặt của Lâm Phi đã âm trầm đến sắp vặn ra nước được.
Nhưng hắn lại không thể không theo.
“Sáu mươi ngàn linh thạch thượng phẩm.”
“Bỏ ra hai trăm ngàn viên linh thạch thượng phẩm để mua thứ đồ rác rưởi như thế?”
Tất cả mọi người trợn tròn mắt, ngay cả chính người của hội đấu giá cũng phải há hốc mồm. Bọn họ ước lượng giá trị tối đa của khối ngọc này cũng chỉ là mấy ngàn viên linh thạch thượng phẩm mà thôi, làm sao cũng không ngờ tới, trong nháy mắt, thế mà bán đượcvới giá hai trăm ngàn.
Điều này cũng quá điên cuồng đi?
Tại căn phòng chữ Thiên số một trên lầu hai, Lâm Phi vỗ ghế, lạnh lùng nói:
“Các hạ làm như vậy, có hơi quá đáng rồi đấy?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)