Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Một trong hai con quỷ nhân viên lấy ra một tấm thẻ vàng chói lọi, nói: "Thưa quý khách tôn quý, đây là thẻ Siêu cấp VIP của Bách hóa Mãnh Quỷ chúng tôi. Sau này ngài cầm tấm thẻ này đến bất kỳ chi nhánh nào của Bách hóa Mãnh Quỷ cũng đều được hưởng đãi ngộ Siêu cấp VIP."
Long Duyệt nhận lấy tấm thẻ, tò mò hỏi: "Vào Bách hóa Mãnh Quỷ ở phân khu khác, thậm chí là đại khu khác cũng được hưởng đãi ngộ này sao?"
"Đúng vậy ạ! Chỉ cần là chi nhánh của Bách hóa Mãnh Quỷ, ngài cầm thẻ này vào đều có thể đi lối đi riêng dành cho Siêu cấp VIP, được vào phòng chờ cao cấp để ưu tiên chọn lựa hàng hóa. Ngoài ra còn được hưởng ưu đãi giảm giá 10% cho sản phẩm mới và 20% cho các sản phẩm khác."
"Ồ." Phản ứng của Long Duyệt rất bình thường. Ai thèm mấy cái giảm giá đó chứ?
Con quỷ nhân viên còn lại thấy cô có vẻ không hài lòng lắm liền vội vàng bổ sung: "Chúng tôi còn mở riêng một cửa hàng trực tuyến dành cho Siêu cấp VIP. Ngài chỉ cần nhấn vào mục [Cửa hàng], chọn [Bách hóa Mãnh Quỷ] là có thể nhìn thấy gian hàng của chúng tôi. Hàng hóa đã mua sẽ được chuyển thẳng vào ba lô của ngài ngay lập tức."
Nó tỏ vẻ thần bí nói nhỏ: "Cửa hàng trực tuyến chỉ có Siêu cấp VIP mới vào được thôi. Thỉnh thoảng trong đó sẽ xuất hiện một số món hàng đặc biệt mà cửa hàng bên ngoài không có đâu ạ."
Long Duyệt kiểm tra lại bảng điều khiển trò chơi, quả nhiên bên cạnh mục [Bản đồ] đã xuất hiện thêm mục [Cửa hàng].
Lúc này cô mới hài lòng gật đầu: "Thế thì tiện hơn nhiều. Cửa hàng trực tuyến cũng làm mới vào tám giờ sáng mỗi ngày hả?"
"Vâng ạ."
"Được rồi, vậy tôi đi trước đây."
Long Duyệt trở về Nơi trú ẩn, nấu một bát miến chua cay, thong thả ăn xong mới vào sảnh giao lưu xem tình hình.
Lần này vậy mà chẳng có mấy người liên hệ với cô.
Cô thắc mắc ấn vào quảng trường, lúc này mới phát hiện có kẻ đang dắt mũi dư luận để tẩy chay mình.
Giang Hồ Du Hiệp: "Mọi người đừng bán vật tư và nguyên liệu quý giá để lấy Quỷ tệ nữa. Mọi người bình tĩnh suy nghĩ xem, Quỷ tệ thì có tác dụng gì? Nếu nó thật sự hữu dụng thì tại sao con nấm độc kia lại nỡ vung tiền như rác thế chứ?"
MadWing: "Chuẩn luôn! Trên bảng điều khiển làm gì có cửa hàng hệ thống, cũng chẳng có tiệm tạp hóa nào để mua sắm. Cầm Quỷ tệ thì làm được gì? Quỷ tệ được quy đổi từ tài sản của chúng ta trước khi vào game, nó chỉ là một con số phản ánh tình trạng giàu nghèo trước đây thôi."
Cũng có người không đồng tình với quan điểm của bọn họ.
Tranh Thủ Sống Đến Chết: "Nếu vô dụng thì tại sao trò chơi phải tốn công chuyển đổi tài sản của chúng ta thành Quỷ tệ? Dư thừa năng lực tính toán nên rảnh quá hóa rồ à? Ngay đầu game đã sắp xếp quỷ tiếp thị đến bán hàng chẳng phải là để ám chỉ tầm quan trọng của Quỷ tệ sao?"
Chư Tà Lui Tan: "Tôi cũng nghĩ chắc chắn là có chỗ dùng. Nếu không thì thiết lập ra Quỷ tệ làm gì? Phải giết xong một con quỷ thì cột cấp độ cá nhân mới hiện ra, biết đâu cửa hàng hệ thống hay tiệm tạp hóa cũng cần điều kiện nào đó mới kích hoạt được."
Giang Hồ Du Hiệp: "Mấy con quỷ tiếp thị đó toàn bán nhu yếu phẩm sinh hoạt, mấy thứ đó chúng ta tự đi tìm ở các điểm tìm kiếm cũng có mà. Hoàn toàn có thể dùng vật đổi vật với nhau. Nếu mọi người bán hết đồ tìm được đi, vừa không nâng cấp được Nơi trú ẩn, vừa không có đồ để trao đổi với người khác, cuối cùng chỉ đổi lại được một đống giấy lộn."
MadWing: "Trí thông minh của con người cũng có cao có thấp, ai ngu thì ráng chịu, anh lo cho bọn họ làm gì? Anh có lòng tốt nhắc nhở, khéo người ta lại bảo anh có mưu đồ bất chính ấy chứ!"
Giang Hồ Du Hiệp: "Haizz, tôi cũng chẳng muốn lo chuyện bao đồng. Nhưng nếu bọn họ bán hết vật tư, để người khác độc quyền nguồn hàng thì người khổ là tất cả chúng ta thôi. Đến lúc đó người ta dùng một cái bánh mì đổi lấy năm mươi nguyên liệu của bạn thì bạn có đổi không? Muốn sống thì một trăm cái cũng phải đổi!"
Mọi người vừa mới chân ướt chân ráo vào game, cái gì cũng đang mày mò, tâm lý vốn đã lo âu bất an. Bị hai kẻ này kẻ tung người hứng một hồi, đa số mọi người đều không dám hành động bừa bãi.
Long Duyệt mặt không cảm xúc nhìn chằm chằm vào hai cái tên đó, một lúc lâu sau mới lạnh lùng thốt lên: "Oan gia ngõ hẹp. Nhanh như vậy đã gặp nhau rồi sao?"
Giang Hồ Du Hiệp và MadWing đều là thành viên nòng cốt trong đội ngũ của gã lãnh chúa mà kiếp trước cô đi theo.
Hai người này là hai anh em ruột. Giang Hồ Du Hiệp là anh trai, MadWing là em gái.
Kiếp trước hai kẻ này cũng giả vờ không quen biết nhau trên mạng. Có điều khi đó bọn họ diễn vai hai đại gia ngứa mắt nhau, thi thoảng lại lấy đủ loại lý do để cùng nhau thổi giá một loại vật tư nào đó lên cao.
Mãi sau khi gia nhập lãnh địa Long Duyệt mới biết bọn họ là cùng một giuộc.
Mỗi khi tên lãnh chúa tích trữ quá nhiều một loại vật tư nào đó, cần xả hàng số lượng lớn nhưng lại sợ bị ép giá, hắn sẽ bảo hai anh em nhà này lên sảnh giao lưu diễn kịch trước.
Hiện tại cô và bọn họ chưa quen biết nhau, cũng không thù không oán, không biết bọn họ dắt mũi dư luận kiểu này là có ý đồ gì.
Bọn họ không thể nào không biết công dụng của Quỷ tệ. Càng không thể có chuyện "tốt bụng" nhắc nhở người chơi khác.
Long Duyệt chia nhỏ toàn bộ số hàng hóa cô vừa mua được ở Bách hóa Mãnh Quỷ rồi đăng bán.
Đại Thanh Triếp Tán: "Bổn nấm độc tới đây (cười nguy hiểm). Vẫn tiếp tục thu mua các loại nguyên liệu và đạo cụ. Đồng thời có một lô vật tư cần bán."
Đại Thanh Triếp Tán: "[Thẻ điện nước 7 ngày] - 99 Quỷ tệ; [Gạo Đông Bắc 5 cân] - 50 Quỷ tệ; [Gạo thơm 5 cân] - 50 Quỷ tệ; [Dầu đậu phộng 4L] - 50 Quỷ tệ; [Ngũ cốc hỗn hợp 3 cân] - 50 Quỷ tệ; [Giấy vệ sinh 24 cuộn] - 33 Quỷ tệ; [Khăn giấy rút 12 bao] - 33 Quỷ tệ; [Băng vệ sinh 6 gói] - 33 Quỷ tệ. [Một gói gạo nếp (có thể đối phó với cương thi)] - 999 Quỷ tệ. Ai cần thì ấn thẳng vào trang chủ của tôi. Đã thiết lập giao dịch sẵn rồi, chỉ cần xác nhận mua là được."
Giá cả hầu như đều được thiết lập bằng giá gốc. Vừa sang tay một cái, số dư nhiệm vụ lập tức biến thành số dư tài khoản cá nhân. Lãi ròng 100%, quá hoàn hảo!
Có mua có bán, để dòng tiền lưu thông thì mức tiêu dùng của cả phân khu tự nhiên sẽ tăng lên.
Hai tin nhắn này vừa hiện lên, chẳng cần tốn nước bọt tranh cãi với bọn họ làm gì, cái luận điệu "Quỷ tệ vô dụng" kia tự khắc sụp đổ.
Mứt Chanh Xí Muội: "Á á á á á! Vậy mà lại có thẻ điện nước! Tôi cứ tưởng sau này phải sống cảnh người nguyên thủy rồi chứ huhuhu."
Bà Nội Búa Tạ: "Đến cả băng vệ sinh cũng có luôn á? Hai ngày nữa là tôi tới tháng rồi, vừa tìm được một tấm bản vẽ băng vệ sinh ở điểm tìm kiếm, nhưng nguyên liệu ghi trên đó tôi chẳng có cái nào. Tôi đã chuẩn bị sẵn tinh thần vừa đi vừa rớt dâu ra đường tìm vật tư rồi đây (cười khổ)."
Một Gót Giày Gõ Chết Người: "Má ơi, chị gái mô tả nghe chua xót lòng người quá đi (đỡ trán). Mà sáu gói có 33 Quỷ tệ, giá quá lương tâm rồi! Á, chết cha nói hớ rồi, tôi không có ý bảo đại thần nấm độc tăng giá đâu nhé. Đại thần cứ coi như tôi đang đánh rắm đi, tôi chưa nói gì hết!"
Hai anh em kia ngay lập tức bị nhấn chìm trong biển bình luận của những người chơi khác, dứt khoát giả chết luôn.
Long Duyệt cứ cảm thấy bọn họ có âm mưu gì đó nên không an tâm lắm.
Nếu bọn họ đã không muốn người khác bán đồ đổi lấy Quỷ tệ, vậy thì cô sẽ nhắc nhở: "Mọi người dạo này cố gắng giữ lại ít Quỷ tệ phòng thân nhé."
Cánh người chơi lại được một phen xôn xao.
Tranh Thủ Sống Đến Chết: "Đại thần nắm được thông tin gì rồi sao?"
Bà Nội Búa Tạ: "Ok! Vậy tôi sẽ không dùng hết sạch Quỷ tệ để mua đồ nữa."
…
Long Duyệt không quan tâm đến tin nhắn trên quảng trường nữa, bắt đầu xử lý các giao dịch riêng.
Đồ mọi người bán đủ các thể loại thượng vàng hạ cám. Cô ưu tiên chọn mua bản vẽ nâng cấp Nơi trú ẩn.
[Đã tập hợp đủ 6 mảnh bản vẽ nâng cấp Nơi trú ẩn cấp 2, có muốn hợp thành bản vẽ hoàn chỉnh không?]
Long Duyệt nhấn "Có".
Một tấm bản vẽ hoàn chỉnh lập tức xuất hiện.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















