Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nếu lúc nhìn thấy cô, họ chịu tỏ ra thiện chí một chút thay vì chỉ chăm chăm muốn ném cái họa này sang cho người khác thì chắc chắn Long Duyệt đã dán [Định thân phù] lên người Quỷ làm công rồi dẫn họ cùng thoát khỏi Chợ vật liệu xây dựng.
Hừ, Long Duyệt không khỏi cười khẩy trong lòng. Giờ mới biết do dự à? Mạng của hai người là mạng, còn mạng sống của người khác thì không đáng giá chắc?
Thấy không cắt đuôi được cô, gã đàn ông định lao lên, tính cưỡng ép đẩy cô ra sau lưng bạn gái hắn.
Quỷ làm công mỗi lần chỉ có thể khóa định một mục tiêu. Nếu có người xuất hiện trên đường truy đuổi, nó sẽ lập tức chuyển sang khóa định người ở gần nó nhất.
Long Duyệt cố tình đi chậm lại. Chờ gã đàn ông kia chạy tới, vươn tay định đẩy mình, cô bất ngờ dùng Kiếm gỗ đào chọc thẳng vào mắt hắn, sau đó tung cước đá bay hắn về phía sau lưng cô bạn gái.
Đồng thời cô cũng không quên nói với cô gái kia bằng giọng ngứa đòn: "Nguy cơ của cô được giải quyết rồi nhé. Không cần cảm ơn đâu."
Cô nhanh nhẹn leo lên mái nhà của một cửa hàng bên cạnh bằng tay không, sau đó khoanh tay đứng nhìn xuống xem kịch hay.
Gã đàn ông theo bản năng muốn đuổi theo cô leo lên mái nhà, nhưng lại phát hiện vách tường trơn tuột chẳng có chỗ nào để mượn lực, làm cách nào cũng không leo lên nổi.
Thử vài lần, khoảng cách giữa Quỷ làm công và hắn đã rút ngắn xuống chưa đầy một mét.
Trong cơn hoảng loạn tột độ, hắn thuận tay đẩy luôn cô bạn gái đang cố giúp mình leo tường về phía con quỷ, còn bản thân thì vắt chân lên cổ chạy sang hướng khác.
Cô gái kia dường như hoàn toàn không ngờ hắn lại hành động như vậy. Đến tận khi bị Quỷ làm công tóm được, vẻ mặt cô ta vẫn còn ngơ ngác.
Quỷ làm công xé toạc tứ chi, đầu và thân xác cô ta ra thành tám mảnh dễ dàng như xé giấy.
Máu thịt và nội tạng vương vãi khắp mặt đất trong nháy mắt.
Dù đã chứng kiến cảnh tượng này vô số lần nhưng lúc này Long Duyệt vẫn cảm thấy hơi buồn nôn.
Sau khi giết chết mục tiêu, Quỷ làm công liền quay trở về theo đường cũ.
Một bầy Tiểu quỷ mặt xanh nanh trắng ùa tới như kền kền, há miệng ngoạm lấy ngoạm để những mảnh thi thể dưới đất.
Long Duyệt lập tức nhảy từ trên mái nhà xuống, vung kiếm chém tới tấp.
[Cấp độ cá nhân của bạn đã thăng lên lv1. Bạn là người chơi đầu tiên trong khu vực thăng cấp lv1, chúc mừng bạn nhận được huy chương "Tiên Hành Giả"!]
[Tiên Hành Giả: Người đi đầu của nhân loại xứng đáng được bảo vệ. Đeo huy chương này có thể giúp chống đỡ 20 điểm sát thương mỗi ngày (làm mới vào 0 giờ ngày hôm sau).]
[Sắp tiến hành thông báo toàn khu.]
Một biểu ngữ lớn màu đỏ viền vàng hiện lên trên đỉnh sảnh giao lưu người chơi của Phân khu 5354 thuộc Đại khu 086.
[Chúc mừng người chơi "Đại Thanh Triếp Tán" có cấp độ cá nhân thăng lên lv1! Nếu không muốn bị đại thần bỏ xa quá nhiều thì hãy mau chóng nỗ lực thăng cấp đi!]
Mỗi lần dùng tiếng quê nhà đọc mã số phân khu của mình, Long Duyệt đều cảm thấy buồn cười. Đang ám chỉ ai "không tam không tứ" (không ra gì) thế hả?
Sau khi thông báo này xuất hiện, sảnh giao lưu lập tức bùng nổ.
"Cấp độ cá nhân á? Có mục cấp độ cá nhân hả? Sao tôi không thấy?"
"Cứu mạng, tôi cũng có thấy đâu!"
"Mấy người ở trên ơi, phải giết được một con quỷ thì trong bảng điều khiển cá nhân mới hiện ra cột cấp độ."
"Tôi vất vả lắm mới giết được hai con Tiểu quỷ, kinh nghiệm cá nhân mới có 16 điểm. Thế mà đã có người gom đủ 100 điểm kinh nghiệm để thăng cấp rồi á?"
"Khoan đã, cái tên đại thần này quen lắm nha. Có phải là người vừa dùng Quỷ tệ thu mua vật tư không?"
"Vừa giàu lại vừa mạnh, thế này thì đỉnh quá rồi! Người so với người đúng là tức chết người mà!"
...
Long Duyệt đột nhiên nhận được thêm một dòng thông báo:
[Chỉ cần tiêu hóa hợp lý, sự đố kỵ và ngưỡng mộ của người khác đều có thể trở thành dưỡng chất cho kẻ mạnh trưởng thành. Chúc mừng bạn nhận được huy chương "Vệ Sĩ Tâm Linh".]
[Vệ Sĩ Tâm Linh: Sau khi đeo có thể giảm bớt 3% độ ô nhiễm.]
Thế mà nhận được một lúc hai huy chương? Long Duyệt mừng rỡ. Rõ ràng hai huy chương này có công dụng khác nhau.
Người chơi lv1 mỗi lần chỉ có thể đeo một huy chương.
Cô lập tức chọn đeo huy chương [Tiên Hành Giả].
Một con dao phi tới từ trong bóng tối, nhắm thẳng vào cô.
Long Duyệt đã ở trong trò chơi hai năm, tuy hiện giờ các chỉ số đều đã quay về mức ban đầu nhưng kinh nghiệm chiến đấu của cô vẫn còn đó.
Khi tiếng vũ khí xé gió vang lên từ xa, cô đã nghiêng người né tránh.
Gã đàn ông lúc nãy xuất hiện trước mặt cô với đôi mắt đỏ ngầu, vừa đau khổ vừa phẫn nộ gào lên: "Là mày! Là mày hại chết bảo bối của tao! Cô ấy là người phụ nữ tao yêu nhất mày có biết không! Tao muốn mày phải đền mạng!"
Long Duyệt đầy vẻ chấm hỏi. Đây là giống điên khùng gì thế này?
"Không phải do anh hại chết à? Bớt ngậm máu phun người đi."
"Không phải tao!" Hắn cầm dao găm lao tới: "Lúc đó tao hết cách rồi nên mới đẩy cô ấy ra! Đó là tránh hiểm khẩn cấp! Cô ấy sẽ không trách tao đâu! Nếu không phải mày đẩy tao đến trước mặt Quỷ làm công thì bọn tao đâu phải đối mặt với tình huống lựa chọn khó khăn đó! Tất cả là tại mày!"
Long Duyệt: "..."
Tôi đẩy cô ấy đi chết không có nghĩa là tôi không yêu cô ấy, logic kiểu đó hả?
Nếu đây là thế giới truyện ngược thì tên này bao trọn vai nam chính rồi.
Cô chẳng có hứng thú nghiên cứu tâm lý của loại người này. Nếu đối phương đã muốn đánh thì cô rất sẵn lòng tiếp chiêu. Vừa hay thử xem không có số liệu hỗ trợ mà chỉ dựa vào kinh nghiệm chiến đấu thì khả năng cận chiến của mình đang ở mức nào.
Cô vòng tay ra sau cất Kiếm gỗ đào vào Ba lô vô hạn, ngả người ra sau tránh nhát dao hắn đâm tới, rồi đấm mạnh một cú vào sống mũi đối phương. Nhân lúc hắn đang đau điếng, cô giật phăng con dao trên tay hắn, không chút do dự đâm thẳng vào cổ hắn.
Một loạt động tác diễn ra trôi chảy, mượt mà vô cùng.
Tên kia trợn tròn mắt, ngã vật ra đất.
Long Duyệt thẳng tay rút dao găm ra, thuận tay quệt lên người hắn cho sạch vết máu rồi cất vào ba lô.
Máu tươi từ lỗ thủng trên cổ hắn ồng ộc tuôn ra, thu hút mấy con Tiểu quỷ gần đó dòm ngó.
Đạo cụ không gian bị khóa chặt với người chơi. Chỉ người chơi mới có thể mở đạo cụ không gian của mình. Sau khi người chơi chết, đạo cụ không gian của người đó cũng sẽ biến mất.
Thiết lập này nhằm ngăn trò chơi biến thành cuộc chiến sinh tồn tàn sát lẫn nhau.
Long Duyệt ngó lơ cái ba lô của tên kia, bắt đầu lục soát túi quần túi áo trên người hắn xem có giấu thứ gì không.
Luôn có những người vì nhiều lý do khác nhau mà cất giữ một phần vật tư ở chỗ khác.
Sau một hồi tìm kiếm, quả nhiên cô tìm thấy một tấm [Thẻ sống chung] trong túi áo hắn.
[Thẻ sống chung: Điền tên thật và ngày tháng năm sinh của một người chơi để mời đối phương đến sống cùng tại Nơi trú ẩn của bạn.]
Lại có loại đạo cụ này sao? Hèn gì trò chơi mới bắt đầu mà hai người đó đã có thể hành động cùng nhau.
Đạo cụ này chỉ dùng được một lần, Long Duyệt tiện tay vứt đi.
Trên thắt lưng hắn còn dắt một con dao phi. Chính là con dao vừa ném về phía Long Duyệt từ trong bóng tối.
[Dao phi hồi lực: Sau khi phóng đi, bất kể có trúng mục tiêu hay không đều sẽ tự động quay về tay người chơi. Quả là một vũ khí khiến người ta bớt lo nghĩ nhỉ.]
Thảo nào vừa rồi không thấy dao rơi xuống đất, cũng không thấy hắn đi nhặt lại.
Ừm, món này tốt đấy. Giờ nó là của mình.
Cô cất dao phi vào Ba lô vô hạn, tiếp tục đi về phía văn phòng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















