Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ta Tại Thế Giới Quỷ Dị - Dùng Tiền Mua Mệnh Chương 25: Chung Cư Kiến Quỷ

Cài Đặt

Chương 25: Chung Cư Kiến Quỷ

Tòa chung cư này có tổng cộng bảy tầng. Lưới chống trộm mỗi nhà đều rỉ sét loang lổ. Tường ngoài cũng bị vết rỉ xâm lấn đến vàng khè đen kịt.

Tầng một có một dãy cửa hàng đóng cửa im ỉm. Trên giấy đỏ bạc màu viết xiêu xiêu vẹo vẹo bốn chữ "Cho thuê cửa hàng".

Khoảnh khắc Long Duyệt bước vào Chung cư Kiến Quỷ, cứ như bước từ ban ngày vào ban đêm.

Bên trong chung cư âm u ẩm ướt, gần như đưa tay không thấy được năm ngón.

Long Duyệt lấy chiếc [Đèn pin kỳ lạ] tìm được ở chợ vật liệu xây dựng ra, vừa bật lên đã thấy mấy bàn tay khô khốc như cành củi gần đó rụt lại nhanh như bị điện giật.

Cô cầm đèn pin soi một vòng, xung quanh chẳng có gì cả.

Trong hành lang dài hun hút chỉ có tiếng hít thở và tiếng bước chân của chính cô vang vọng.

Đột nhiên, phía đối diện truyền đến tiếng "thình… thình…" trầm đục. Dường như có thứ gì đó đang lăn về phía cô.

Cô nắm chặt Kiếm gỗ đào, đợi thứ đó lăn đến chân mình thì bất thình lình giơ kiếm định dốc toàn lực đâm xuống.

"Đừng mà!"

"Dừng tay!"

Kiếm gỗ đào đâm xuống được một nửa, cô liền cảm thấy có mấy đôi tay nhỏ bé lạnh lẽo ôm chặt lấy bắp chân mình.

Mấy đứa bé ma ngẩng khuôn mặt trắng bệch lên, đáng thương nhìn cô.

Hóa ra thứ lăn đến chân cô chẳng phải thứ gì đáng sợ, chỉ là một quả bóng rổ bẩn thỉu.

Một đứa bé ma trong số đó vội vàng ôm bóng rổ lùi sang một bên, những đứa khác thấy bóng an toàn rồi mới đồng loạt buông Long Duyệt ra, định bỏ chạy toán loạn.

"Đứng lại!" Long Duyệt nhanh tay lẹ mắt túm lấy cổ áo đứa bé ma gần mình nhất, xách nó lên như xách mèo con, hỏi: "Chủ nhà của chung cư này ở đâu?"

Đứa bé ma vùng vẫy giữa không trung hét cứu mạng.

Những đứa khác vốn đã chạy xa do dự một chút, thế mà lại rất trượng nghĩa dừng bước, chỉ lên lầu trên nói khẽ: "Ở 707. Đừng bảo là bọn em nói nhé!"

Long Duyệt lúc này mới thả đứa bé ma trong tay xuống. Nó vội vàng đuổi theo lũ bạn, cùng nhau xô đẩy chạy biến.

Tòa nhà cũ không có thang máy, Long Duyệt soi đèn pin tìm mãi mà không thấy lối lên cầu thang đâu.

Cô đành lấy chiếc mắt kính cũ của Quỷ dữ liệu ra đeo lên. Cặp kính này chỉ còn một bên tròng, trên tròng kính còn có vết nứt, đeo lâu một chút là đau mắt. Đeo lúc đi đường lại càng khiến người ta hoa mắt chóng mặt.

Cô chỉ đành lấy ra đeo khi có mục tiêu cần quan sát rõ ràng, hoặc khi thực sự không tìm ra manh mối.

Đeo kính cũ của Quỷ dữ liệu lên đi lại hành lang, cô rất nhanh đã phát hiện trên tường có mấy dòng chữ…

[Nhất Thể Trận: Trận pháp đồng nhất do người chơi "Thập Quang Chủ Nghĩa" vẽ. Vẽ lên các mục tiêu như cửa nẻo, cửa sổ có thể khiến nó hòa làm một thể với tường bao quanh, mắt thường khó phân biệt.]

Trong chung cư có người chơi khác?

Cô lấy một chai nước khoáng hất vào gần mấy dòng chữ đó. Trước mắt liền hiện ra một cánh cửa chống cháy sơn xanh thẫm tróc lở.

Trên cửa có phù văn trận pháp vẽ bằng mực chu sa. Lúc này phù văn đã bị nước khoáng làm nhòe nên mất đi hiệu quả.

Mắt cô đã bắt đầu đau, nghĩ ngợi một chút vẫn kiên quyết đeo kính đẩy cửa chống cháy bước lên cầu thang.

Cầu thang không lát gạch men, bậc thang là mặt xi măng.

Trong chung cư gần đây chắc có người kết hôn, trên mỗi bậc thang đều dán chữ "Hỷ" màu đỏ mới tinh.

Chữ "Hỷ" đến tầng ba thì dừng. Long Duyệt đẩy cửa chống cháy tầng ba ra, một con búp bê gỗ to bằng bàn tay để tóc mái bằng bật dậy từ sau cánh cửa, lao thẳng vào mặt cô.

Long Duyệt ném dao găm xoay theo bản năng. Búp bê gỗ trong nháy mắt bị chém thành hai nửa.

Lúc này Long Duyệt mới rảnh rỗi nhìn kỹ dòng chữ hiện lên trên đầu búp bê gỗ.

[Búp bê con rối: Quỷ vật đi kèm Thiên phú sinh tồn "Thao túng". Sau khi dùng búp bê con rối chạm vào mục tiêu thành công, chỉ cần điều khiển búp bê là có thể khiến mục tiêu thực hiện động tác tương tự.]

Đối với người chơi mà nói, tên thật và Thiên phú sinh tồn là chìa khóa giữ mạng, là thứ lúc nào cũng cần bảo mật.

Long Duyệt cư xử với người khác chưa bao giờ nghe ngóng hai thông tin này. Nếu người khác hỏi thăm cô, cô sẽ mặc định kẻ đó có ý đồ bất chính và liệt đối phương vào danh sách cần cảnh giác quan sát.

Đeo cặp kính này nhìn người chơi khác thì không thấy bất kỳ thông tin nào của họ. Không ngờ lại vô tình biết được Thiên phú sinh tồn của đối thủ thông qua con búp bê này.

"Búp bê của tôi!" Tiếng hét chói tai của một cô gái vang lên từ trong bóng tối.

Long Duyệt rọi đèn pin qua, nhìn thấy một cô gái vóc dáng thấp bé gầy gò chừng mười bảy mười tám tuổi.

Bên cạnh cô ta là một người mà Long Duyệt vô cùng quen mắt… MadWing.

"Đại Thanh Triếp Tán?" MadWing nghiến răng nghiến lợi.

Cô gái bên cạnh gã đột ngột giật mình, run lẩy bẩy lùi lại vài bước, nói: "Cô, cô, cô ta chính là đại thần Nấm Độc? Sao cô ta lại ở đây!"

"Đúng vậy!" Cô gái cuối cùng cũng bị thuyết phục, nghiến răng lấy ra thêm một con búp bê gỗ nữa.

Hai con búp bê gỗ đều để tóc ngắn mái bằng màu đen. Khác ở chỗ con bị gãy mặc áo đỏ, con này mặc áo xanh.

Trên người búp bê áo xanh cũng hiện lên mấy dòng chữ… [Búp bê Voodoo: Quỷ vật đi kèm Thiên phú sinh tồn "Thao túng". Sau khi dùng búp bê Voodoo chạm vào mục tiêu thành công, chỉ cần tấn công búp bê, mục tiêu sẽ chịu tổn thương thực tế.]

Chậc chậc, Thiên phú sinh tồn khó phòng bị thật đấy.

Long Duyệt không nói hai lời, ném dao găm xoay ra lần nữa.

Cô gái kia và MadWing một trái một phải nhanh chóng né tránh.

Long Duyệt nhớ anh em nhà MadWing đều không rút được Thiên phú sinh tồn. Nhưng vận may nhận được quỷ vật và đạo cụ của bọn họ lại cực tốt. Luôn có thể nhận được đủ thứ kỳ quái.

Đây có lẽ là nguyên nhân thực lực bọn họ bình thường nhưng lại có thể lọt vào đội ngũ cốt cán của Lãnh chúa ở kiếp trước.

Cô gái kia và MadWing nhìn nhau một cái, chia làm hai đường cùng lúc lao về phía Long Duyệt.

Bọn họ không cần đánh thắng cô, chỉ cần dùng búp bê Voodoo chạm vào cô một cái là được.

Long Duyệt ngậm đèn pin trong miệng, tay phải cầm dao găm di chuyển qua lại.

Cô không ngừng né tránh lùi về sau, ngay khi hai người kia tưởng rằng đã ép cô đến đường cùng không thể lui được nữa thì cô bất ngờ chủ động xuất kích, túm lấy MadWing chắn trước người mình.

Búp bê Voodoo của cô gái kia đập trúng phóc vào người MadWing, rơi xuống đất.

Long Duyệt dùng đầu gối đè MadWing quỳ rạp xuống đất, thuận thế chém một dao làm đứt đôi búp bê Voodoo. Sau đó thu dao găm về kề vào cổ họng MadWing, nhả đèn pin ra, hỏi: "Các người tới đây làm gì? Trong tòa nhà này ngoài các người ra còn người chơi nào khác không?"

MadWing đã sợ chết khiếp từ lâu, hoàn toàn không ngờ Long Duyệt lại có thân thủ như thế này.

Cô gái kia càng ngây ra như phỗng nhìn con búp bê gỗ thứ hai bị chặt đứt, không biết bản thân nên tức giận hay nên sợ hãi nữa.

"Đừng để tôi hỏi lại lần thứ hai."

Gương mặt Long Duyệt dưới ánh đèn pin chiếu xiên trông như La Sát, đáng sợ hơn bất kỳ con quỷ nào bọn họ từng gặp.

"Tôi nói! Tôi nói! Tôi nói! Tôi nói!" Cả hai sợ hãi không ngừng lặp lại, la toáng lên.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc