Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Những người chơi dậy sớm đang bàn tán sôi nổi trong Sảnh giao lưu về việc lũ quỷ nhỏ xuất hiện trên đường.
Long Duyệt không hề đưa ra cảnh báo về Triều Cương thi. Một là vì cô không muốn để lộ bí mật mình đã trọng sinh, hai là sợ rước họa vào thân.
Nếu cô cảnh báo thì kiểu gì cũng có mấy kẻ không biết điều cho rằng đó là nghĩa vụ của cô. Lần sau nếu có chuyện gì xảy ra mà cô không nhắc, bọn họ sẽ chẳng nhớ đến cái ơn trước đó đâu, mà chỉ chăm chăm oán hận vì sao cô không báo trước mà thôi.
Cô bán đúng theo giá niêm yết của Bách hoá Mãnh quỷ. Trong tình cảnh độc quyền hàng hóa thế này mà không tăng giá cắt cổ là đã có lương tâm lắm rồi.
Long Duyệt mặc kệ mấy người đó, trực tiếp thoát khỏi Sảnh giao lưu. Phân khu có cả mười vạn người chơi, chút hàng cô treo lên mỗi ngày gần như đều bị "quét sạch" trong tích tắc, lo gì không bán được.
Hàng hiếm mà lại chủ động giảm giá ư? Đầu cô có bị úng nước đâu.
Tám giờ sáng, cô đúng giờ truy cập vào Bách hoá Mãnh quỷ.
Hôm nay không có hàng mới. Tuy nhiên, ngoại trừ món Phá lấu hạnh phúc đặc biệt của Quỷ thần bếp ra thì kho của các mặt hàng khác đều tăng từ 99 lên 199 món.
Long Duyệt vẫn thao tác quét hàng rồi đăng bán như cũ.
Hàng hóa của quỷ quái tích trữ được kha khá rồi, nhưng cấp độ cá nhân của cô vẫn lẹt đẹt ở lv1.
Cô định hôm nay sẽ cày cấp cá nhân lên lv3, sau đó đến Phòng Gym Kinh Dị học vài tiết đối kháng.
Đợi ngày mai rồi hãy sang Chung cư Kiến Quỷ xem sao.
Cô thay giày leo núi, đeo túi thơm hoa sen, tay cầm Kiếm gỗ đào chém giết lũ quỷ nhỏ dọc đường. Khi đi đến Quảng trường Trúng Tà thì điểm kinh nghiệm cấp độ cá nhân đã đạt lv1 (255/300).
Giá trị Thể lực : 87/100, Độ ô nhiễm 2%.
Cái hại lớn nhất khi lũ quỷ nhỏ xuất hiện đầy đường là việc đi bộ cũng làm tăng Độ ô nhiễm. Giá trị Thể lực tiêu hao cũng tăng vọt.
Cô đi từ Nơi trú ẩn đến Quảng trường Trúng Tà mất 40 phút. Nếu không có túi thơm hoa sen, Độ ô nhiễm hiện tại của cô chắc đã lên đến 14% rồi.
Cái quảng trường trước đây chỉ có hai con Quỷ trẻ con đuổi bắt nô đùa, giờ đây đã tràn ngập lũ quỷ nhỏ mặt xanh nanh trắng.
Long Duyệt không xông vào đó tiếp tục diệt quỷ mà chọn đi vào tòa nhà văn phòng nơi con Quỷ trẻ con nhặt được thẻ nhân viên.
Đằng nào cũng bị tăng Độ ô nhiễm, thay vì đứng ngoài đường chỉ cắm đầu giết quỷ, thà vào tòa nhà văn phòng vừa kiếm vật tư vừa diệt quỷ còn hơn.
Trong tòa nhà văn phòng quả nhiên cũng có rất nhiều quỷ nhỏ. Lũ quỷ ở đây có vẻ khôn hơn một chút, biết tìm vật cản để ẩn nấp, đợi Long Duyệt lại gần mới bất ngờ nhảy bổ ra.
Có điều, trình độ này chẳng dọa được Long Duyệt.
Quỷ nhỏ vừa ló đầu ra là cô chém một nhát, cứ như chơi đập chuột vậy, chẳng áp lực chút nào.
Tầng một trống huơ trống hoác, chỉ có vài chậu cây cảnh to tướng được đặt ở vị trí khá cầu kỳ. Lối vào thang máy có cổng soát vé.
Long Duyệt lấy thẻ nhân viên của Sếp quỷ ra quẹt thử, cổng lập tức mở ra.
Giữa hai thang máy có sơ đồ các tầng. Long Duyệt chụp lại một tấm để tiện xem bất cứ lúc nào.
Cô vừa bước vào thang máy thì cảm thấy nhiệt độ giảm mạnh. Có thứ gì đó đang nhè nhẹ va vào lưng cô từng cái, từng cái một.
Long Duyệt quay đầu lại, đập vào mắt là một đôi chân mang giày da đế bằng màu đen.
Cô từ từ ngẩng đầu lên, nhìn thấy một cô gái trẻ mặc bộ đồ công sở màu xám treo cổ lủng lẳng phía trên thang máy. Cái xác đung đưa nhè nhẹ khiến mũi chân cứ thế va vào lưng cô từng nhịp.
Thế nhưng, trần thang máy làm gì có chỗ nào để treo cổ. Cho dù có đi nữa thì độ cao cũng không đúng. Một người treo cổ trên trần thang máy thì chân làm sao mà đá trúng lưng Long Duyệt được.
Con quỷ treo cổ kia đột nhiên mở trừng mắt nhìn chằm chằm Long Duyệt, miệng phát ra tiếng cười quái dị “hi hi hi” đầy khó hiểu.
Khi cửa thang máy mở ra, con quỷ treo cổ đã biến mất. Trong thang máy rộng rãi sáng sủa chỉ còn lại một mình Long Duyệt.
Cô cũng chẳng bận tâm, đi thẳng ra khỏi thang máy vào tầng hai tìm kiếm vật tư. Nếu con quỷ treo cổ kia muốn gì thì nó sẽ tự tìm tới thôi. Cô cứ việc chờ là được.
Tầng hai có bốn công ty nhỏ, cửa đều không khóa.
Long Duyệt lần lượt đẩy cửa đi vào, tìm được một bó dây đỏ nhỏ, một cái quạt để bàn mini, vài cái ổ cắm điện, lại còn thu được mấy cái ghế công thái học còn mới đến tám chín phần.
Thậm chí cô còn tìm thấy máy hút bụi và máy lau sàn hơi nước trong phòng chứa đồ của cô lao công.
Xem ra mấy công ty này làm ăn cũng khấm khá đấy chứ, đến cô lao công cũng toàn dùng đồ điện tử.
Cô còn tìm thấy một cái lò vi sóng, một máy pha cà phê và một đống đồ ăn vặt trong khu vực trà nước của nhân viên.
“Môi trường làm việc tốt thật đấy.” Cô vừa cảm thán vừa thẳng tay nhét hết đồ đạc vào ba lô.
Trước khi vào game, cô từng mơ tưởng đến cảnh một mình độc chiếm khu trà nước của công ty mà không cần phải làm việc. Ha, giờ thành hiện thực rồi này. Theo một cách nào đó.
Sau khi chắc chắn đã vơ vét sạch sẽ tầng hai, cô mới vào thang máy lên tầng ba.
Lúc Long Duyệt ấn nút tầng ba, một bàn tay nhỏ trắng bệch bất ngờ thò ra từ bảng điều khiển, chộp lấy ngón trỏ của cô.
Con quỷ treo cổ ban nãy thò đầu ra từ bảng điều khiển, khuôn mặt trắng bệch hiện rõ vẻ phấn khích vì thực hiện được mưu đồ.
Nhưng nắm được tay Long Duyệt rồi thì nó cũng chẳng làm gì thêm được nữa. Nếu Long Duyệt không sợ thì tình huống sẽ trở nên cực kỳ gượng gạo.
Lúc này, trên mặt Long Duyệt chỉ toàn là vẻ khó hiểu.
Con quỷ treo cổ nhìn cô chằm chằm vài giây, sau đó hậm hực hất tay cô ra rồi biến mất lần nữa.
Long Duyệt: "…"
Cái ánh mắt đầy oán hận và tủi thân kia là có ý gì vậy?
Tầng ba cũng được chia ra cho thuê làm bốn công ty.
Nhìn đồ dùng văn phòng là biết ngay bốn công ty này hoặc là làm ăn kém, hoặc là ông chủ keo kiệt bóc lột. Tầng này đừng nói đến khu trà nước, ngay cả nước bình miễn phí cũng chẳng có.
Trên hành lang chung của bốn công ty có đặt một máy bán hàng tự động. Nhân viên đi làm khát nước cũng phải tự bỏ tiền túi ra mua.
Tầng này quả thực chẳng có gì đáng để lấy, Long Duyệt không cam lòng đi tay không, lúc đi ngang qua máy bán hàng tự động bèn thử nhấc lên, phát hiện vậy mà có thể bê nguyên cả cái máy đi.
Lúc này cô mới mỉm cười hài lòng. He he, không lỗ!
Lần này bước vào thang máy, con quỷ treo cổ không xuất hiện nữa.
Tầng bốn, năm, sáu đều thuộc về cùng một công ty. Thẻ nhân viên của Sếp quỷ mà Long Duyệt đang cầm chính là của ông chủ công ty này.
Công ty này không chỉ có khu vực trà nước mà còn có cả phòng nghỉ cho nhân viên. Ai nhà xa buổi trưa không muốn chạy đi chạy lại có thể ngủ trưa ngay tại công ty.
Long Duyệt quét sạch khu trà nước trước, sau đó sang phòng nghỉ gom hết giường gấp, thảm yoga các loại.
Xong xuôi đâu đấy cô mới bắt đầu vơ vét từng chỗ ngồi làm việc.
Văn phòng của Sếp quỷ nằm ở tầng sáu. Cửa các phòng khác đều mở toang, chỉ riêng cửa phòng hắn là khóa chặt.
Long Duyệt thử dùng thẻ nhân viên của Sếp quỷ quẹt một cái, cửa liền mở ra.
Trong phòng làm việc này có một bộ bàn ghế văn phòng màu trắng thiết kế rất ấn tượng. Đối diện bàn làm việc còn có bộ sofa da thật dùng để tiếp khách.
Long Duyệt thu hết những thứ có thể lấy được vào Ba lô vô hạn.
Cô cứ cảm thấy có gì đó sai sai. Cô bước ra khỏi phòng làm việc, đi đi lại lại khắp tầng sáu vài vòng, cuối cùng cũng nhận ra điểm bất thường nằm ở đâu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















