Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Bóng đêm mông lung buông xuống, đám lúa mì giống như đắp lên vùng đất khô cằn một lớp chăn dày.
Lâm Tiểu Hòa trơ mắt nhìn một thực vật bé xíu, chưa lớn bằng bàn tay, gian nan trồi ra khỏi mặt đất một nửa rễ, sau đó dùng tốc độ mắt thường cũng thấy được, ngã phịch xuống ngay bên chân cô.
Trong ánh mắt phức tạp đến khó nói của Lâm Tiểu Hòa, nó đem hai chiếc lá độc nhất của mình nhét chặt vào khe hở giữa giày của cô và mặt đất.
Bám chặt một cái, bất động luôn!
Lâm Tiểu Hòa bị chấn động thật sự.
Tổn thọ quá rồi.
Lúa mì biến dị này… ăn vạ con người rồi!
Cảnh tượng này giống hệt sao Hỏa đâm Trái Đất, đâm cho Lâm Tiểu Hòa nhất thời quên luôn phản ứng.
Ngay lúc đó, một giọng máy móc vang lên trong đầu cô.
【 Hệ thống Triệu Hoán Sư Thực Vật kích hoạt! 】
【 Họ tên: Lâm Tiểu Hòa 】
【 Thể lực: 7 điểm ( gà yếu ) 】
【 Tinh thần lực: 50 điểm ( không phải yếu trí ) 】
【 Kỹ năng: Thực Ngữ Giả* ( không thể thăng cấp ) 】
【 Thực vật có thể triệu hoán: Không 】
【 Điểm số khả dụng: 0 】
【 Phát hiện vật thí nghiệm: Lúa mì biến dị, xin hỏi có tiếp nhận hay không? 】
(*) Thực Ngữ Giả: hiểu, nghe và giao tiếp được với thực vật.
Thu sao?
Thu… luôn à?
Lâm Tiểu Hòa do dự trả lời.
Chỉ thấy một luồng lục quang bắn ra từ người cô, chiếu thẳng xuống lúa mì biến dị nằm dưới chân, trông như đã “chết”.
Ngay sau đó, lúa mì biến dị bay tới trước mặt cô, phía dưới rễ xuất hiện một chậu hoa lớn cỡ bàn tay.
Cây “lúa mì tinh” này không chút do dự chui thẳng rễ vào đất trong chậu, còn phát ra một tiếng thở dài thoải mái.
【 Ta giỏi ghê! Tự tìm cho mình một chủ nhân tốt luôn. 】
Lâm Tiểu Hòa nhìn “lúa mì tinh” bằng tốc độ mắt thường thấy rõ, vươn mình lên, hai chiếc lá non còn đắc ý lắc lư vài cái, lúc này cô mới dám tin mình không phải đang mơ!
Bàn tay vàng của cô, cuối cùng cũng online rồi!
Lâm Tiểu Hòa vui đến rơi nước mắt, không kịp chờ đợi dùng ý niệm mở giao diện trong đầu.
Thông tin bên trong đã thay đổi.
【 Họ tên: Lâm Tiểu Hòa 】
【 Thể lực: 7 điểm ( gà yếu) 】
【 Tinh thần lực: 50 điểm ( không phải yếu trí ) 】
【 Kỹ năng: Thực Ngữ Giả ( không thể thăng cấp ) 】
【 Thực vật có thể triệu hoán: Lúa mì biến dị ( có thể sửa tên ) 】
【 Điểm số khả dụng: 1 】
Bên cạnh mục “Thực vật có thể triệu hoán” có một nút 【 xem xét 】.
Lâm Tiểu Hòa đưa tay bấm vào 【 xem xét 】.
Lần này hiện ra chính là thông tin của Lúa mì biến dị.
【 Tên: Lúa mì biến dị ( có thể sửa tên ) 】
【 Độ thân mật: 20 】
【 Giai đoạn: Cây non 】
【 Cấp bậc: 1 】
【 Sinh mệnh lực: 15/100 】
【 Lực công kích: 5 】
【 Kỹ năng: Tôi chỉ cọ cọ thôi, không vào đâu ( chờ kích hoạt ) 】
Tầm mắt Lâm Tiểu Hòa dừng lại rất lâu trên dòng kỹ năng kia, mãi không dời đi được.
Mới chỉ là một cây non mà đã có kỹ năng kiểu này. Đợi nó lớn lên rồi… còn ra thể thống gì nữa?!
“Ê, cái ‘cọ cọ’ này của em… ừm… là cọ kiểu gì vậy?”
Lâm Tiểu Hòa hỏi nhỏ, giọng y như đang làm chuyện mờ ám.
Nếu kỹ năng này không dùng cho đàng hoàng, cô cũng chẳng định kích hoạt đâu.
Lúa mì nhỏ giả chết, không thèm trả lời.
Lâm Tiểu Hòa duỗi một ngón tay ra, chọc nhẹ vào cây tiểu lúa mì tinh đang lơ lửng giữa không trung.
Nó như bị chọc trúng chỗ ngứa, hai chiếc lá non lập tức cuộn lại, ôm chặt thân cây.
Lâm Tiểu Hòa nghiêng tai lắng nghe, vậy mà hoàn toàn không nghe thấy tiếng của lúa mì!
Lâm Tiểu Hòa tức đến bật cười.
“Chết cũng không chịu mở miệng đúng không? Được thôi, từ nay chị sửa tên cho em là… Đại Tráng.”
Tiểu lúa mì tinh lập tức đón gió run bần bật, vặn vẹo điên cuồng.
【 Hệ thống nhắc nhở ấm áp: Lúa mì biến dị từ chối tên do chủ nhân đặt, độ thân mật giảm 2 điểm. 】
Lâm Tiểu Hòa nhướng mày, hoàn toàn không để ý đến hai điểm thân mật kia.
Trẻ con không thể nuông chiều, càng chiều càng được đằng chân lân đằng đầu.
Nhất định phải để nó biết, từ khi sinh ra đến giờ, cơn mưa lớn nhất nó từng gặp… chính là Lâm Tiểu Hòa!
“Đại Tráng, em mà còn không lên tiếng, chị coi như em đồng ý cái tên này nha!”
Lâm Tiểu Hòa đếm thầm hai giây, rồi nghe thấy một tiếng “oa” bật khóc.
Giọng mảnh mai nho nhỏ, như trẻ con, nghe không rõ là con trai hay con gái.
“Ô ô ô… em không muốn gọi Đại Tráng đâu, xấu hổ lắm.”
Mi mắt Lâm Tiểu Hòa cong lên, cố sức kìm lại khóe miệng đang nhếch cao, kẹp giọng hỏi:
“Vậy em muốn gọi là gì?”
“Tâm Bảo! Em là bảo bối trong tim chị đó.”
Hai chiếc lá non lén mở ra một chút, rõ ràng là đang rình xem sắc mặt Lâm Tiểu Hòa.
Lâm Tiểu Hòa suýt nữa thì bật cười thành tiếng. Tiểu gia hỏa này lanh thật, biết gió chiều nào theo chiều đó.
Nhưng ai bảo nó là “nhóc con” duy nhất trước mắt của cô chứ, đành phải cưng chiều thôi.
“Được rồi, em tên là Tâm Bảo.”
【 Hệ thống nhắc nhở: Tâm Bảo rất thích tên của mình, độ thân mật tăng 12 】
Tâm Bảo lấy hết can đảm, điều khiển chậu hoa, nhẹ nhàng rơi vào lòng bàn tay Lâm Tiểu Hòa.
Thấy cô không từ chối, ngược lại còn khẽ khép năm ngón tay lại, sợ chậu hoa rơi xuống, trong lòng nó lập tức tràn đầy vui sướng.
“Tiểu Hòa, kỹ năng của em là cọ Tinh Võng đó! Chỉ cần cách tiệm net tinh vực trong vòng 100 mét, em có thể xài ké mạng miễn phí nha!”
Hả?
Hóa ra là cọ kiểu này!
Lâm Tiểu Hòa cũng không biết mình nên thất vọng nhiều hơn hay là may mắn nhiều hơn.
Xem ra người đen đủi nhất vẫn là chính cô, còn Tâm Bảo thì vẫn là một tiểu bảo bảo thuần khiết.
“Được, ngày mai dẫn em đi tiệm net tinh vực.”
Cả tinh cầu chỉ có ba tiệm net tinh vực, gần thôn Hành Sơn nhất là tiệm net Phúc Khí Tới do Thành ca gì đó mở.
Lâm Tiểu Hòa bưng Tâm Bảo về nhà, trong lòng lặng lẽ tính toán, cọ được mạng rồi thì có thể làm gì.
Chỉ tiếc là trong ký ức của nguyên chủ gần như trống rỗng về Tinh Võng, không có chút thông tin hữu ích nào.
Dù sao thì… lên Tinh Võng mắc lắm!
Internet bản địa của Phế Thổ tinh số 7 tính phí theo năm, một người một năm 300 tinh tệ.
Cả nhà họ Lâm chỉ có mình Lâm Tiểu Hòa là mở mạng bản địa, ngày thường tra cứu, xử lý công việc gì đều do cô làm.
Còn Tinh Võng thì đắt hơn nhiều.
Cá nhân hay gia đình muốn lắp Tinh Võng, riêng tiền thiết bị đã 300 nghìn tinh tệ, mũ giáp Tinh Võng rẻ nhất cũng phải 100 nghìn tinh tệ.
Tinh Võng tính phí theo giây, một giây 500 tinh tệ.
Tóm lại, Lâm Tiểu Hòa chưa từng thấy nhà nào trong vùng lắp Tinh Võng. Con nhà có tiền muốn lên mạng đều ra tiệm net.
Lâm Tiểu Hòa vừa nghĩ vừa động não, không biết kỹ năng của Tâm Bảo có dùng được cho người khác không? Nếu cho thuê rẻ một chút, 100 tinh tệ một giây, một phút là 6.000 tinh tệ!
Chỉ cần chớp mắt thôi là kiếm được hai ba vạn!
Phát tài rồi!
Lâm Tiểu Hòa không kiềm chế nổi mà chảy cả nước miếng.
Về đến nhà, cô thấy đèn phòng khách vẫn sáng.
Anh cả Lâm Sí Dương chui đầu ra khỏi chăn, lộ ra một mái tóc dựng như nhím, nhỏ giọng hỏi:
“Em gái, thứ trong tay em là cái gì vậy?”
Lâm Tiểu Hòa như dâng bảo vật, đưa tay ra khoe:
“Em ấy tên là Tâm Bảo. Là hy vọng cho cả nhà mình xoay người đó!”
Tâm Bảo cố sức ưỡn thẳng lưng. Tiểu Hòa nói nó là hy vọng kìa! Tự hào! Kiêu ngạo!
Anh cả Lâm Sí Dương nước mắt lưng tròng, vùi đầu trở lại trong chăn, cắn chăn ô ô khóc:
“Xong rồi… em út thi đại học trượt, phát điên thật rồi!”
Cùng lúc đó, từ các cánh cửa khác trong nhà vang lên những tiếng khóc khe khẽ.
Lâm Tiểu Hòa theo tiếng nhìn sang, suýt nữa thì kêu lên một tiếng “trời ơi”!
Ba Lâm, ông bà nội Lâm và chị hai vốn dĩ nên ngủ hết rồi ai nấy đều hé cửa một khe, đang lén quan sát phòng khách.
Đối diện ánh mắt kinh ngạc của Lâm Tiểu Hòa, ba Lâm gia chủ của cả nhà đang rưng rưng nước mắt, cố gắng nặn ra một nụ cười kiên cường.
“Chào con, Tâm Bảo. Hoan nghênh con gia nhập đại gia đình của chúng ta.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


