Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Chủ nhiệm Trần nhiệt tình lái xe bay, tự mình đưa Lâm Tiểu Hòa và Lâm Tĩnh Thu trở về thôn Hành Sơn.
“Học viện Quân đội Trung ương Liên Bang rất hiếm khi tuyển thí sinh đặc cách. Cháu là thí sinh đặc cách đầu tiên của Tinh Hệ thứ Sáu chúng ta đó! Thật sự quá lợi hại.”
Chủ nhiệm Trần đã đặt toàn bộ tiền đồ, thậm chí cả thân gia tính mạng của mình, lên người Lâm Tiểu Hòa.
Chỉ cần Lâm Tiểu Hòa thuận lợi tiến vào Học viện Quân đội Trung ương Liên Bang, chiếc ghế phó cục trưởng coi như nằm gọn trong tay ông.
Ông chỉnh xe bay sang chế độ tự động điều khiển, quay đầu lại, mỉm cười đầy thiện ý nhìn Lâm Tiểu Hòa.
“Tôi đã nhờ quan hệ hỏi thăm rồi. Lần này cháu phải tham gia tổng cộng sáu trận khảo hạch thực chiến. Nhưng cháu cũng không cần quá lo, khảo hạch quân giáo sinh đều do quân khu phụ trách, vấn đề an toàn sinh mạng là có bảo đảm.”
Quân giáo sinh đều là mầm non quý giá, quân khu tự nhiên rất coi trọng.
Chủ nhiệm Trần chớp mắt đầy ẩn ý với Lâm Tiểu Hòa:
“Trận khảo hạch đầu tiên do quân khu Tinh Hệ thứ Sáu phụ trách. Cháu hiểu ý chứ.”
Tự mình khảo người một nhà, nước có thể thả bao nhiêu, thì sẽ thả bấy nhiêu.
Trong lòng Lâm Tiểu Hòa nhẹ nhõm hẳn, lập tức tỏ ra vô cùng biết điều:
“Cảm ơn chủ nhiệm Trần đã nâng đỡ, cảm ơn chính phủ đã quan tâm và ủng hộ.”
Chủ nhiệm Trần cười sảng khoái.
Dù sao ông đã giúp Lâm Tiểu Hòa rất nhiều rồi, thêm một chút nữa cũng chẳng sao:
“Phòng tuyển sinh thi đại học có chính sách ưu đãi cho quân giáo sinh. Nếu cháu thi đậu Học viện Quân đội Trung ương Liên Bang, Cục Giáo dục sẽ thưởng một trăm vạn tinh tệ.”
“Theo quy định, phải sau khi cháu chính thức nhập học thì mới nhận được khoản thưởng này. Nhưng xét tình huống đặc biệt của cháu, tôi sẽ xin trong cục, cho tạm ứng trước phần thưởng đó.”
Mắt Lâm Tiểu Hòa lập tức sáng rực, trong đó tràn đầy cảm kích.
Đây đúng là một ân tình lớn tới trời!
Chủ nhiệm Trần rất hài lòng với phản ứng của cô, tiếp tục nói:
“Vũ khí trang bị dùng cho khảo hạch thực chiến, thí sinh phải tự chuẩn bị. Nếu cháu cần, tôi có thể hỏi bên bộ phận trang bị của tuần cảnh, chỗ họ có không ít trang bị đã giải ngũ, chúng ta có thể mượn dùng.”
Lâm Tiểu Hòa thật sự bị cảm động.
Bất kể mục đích của chủ nhiệm Trần là gì, sự giúp đỡ ông ấy đưa ra đều là thật, hơn nữa lại đúng ngay thứ cô đang cần nhất.
Vì sao phế thổ tinh rất khó thi ra quân giáo sinh?
Một phần là vì thể chất cá nhân và trình độ văn hóa không đạt yêu cầu.
Một nguyên nhân quan trọng khác, chính là… nghèo.
Một khẩu súng điện từ bình thường thôi, không biết qua tay bao nhiêu người, giá cũng đã lên tới mười vạn tinh tệ.
Còn cơ giáp bản phổ thông, loại rẻ nhất cũng cần tới năm trăm vạn tinh tệ.
Đi tham gia thực chiến, chẳng lẽ lại mang theo một bộ cơ giáp nát bét, cầm một khẩu súng điện từ, rồi xông pha thiên hạ sao?!
“Chủ nhiệm Trần, ân tình của ngài với cháu đúng là như nước sông cuồn cuộn, liên miên không dứt. Gì cũng không nói nữa, tình sâu hay không sâu, nay nước tinh khiết uống cạn một ngụm nào!”
Lâm Tiểu Hòa mở chai nước trong tay, ngửa cổ ừng ực ừng ực uống hết sạch.
Chủ nhiệm Tuần thấy vậy, cười đến mức đôi mắt nheo lại thành một đường chỉ:
“Ây da, đứa nhỏ này, sao lại thật thà như vậy chứ. Tôi làm những việc này không phải để cháu cảm ơn, chỉ là không đành lòng để nhân tài bị mai một thôi.”
Miệng Lâm Tiểu Hòa lúc này như quét mật ong, lời nào nói ra cũng ngọt từ tận đáy lòng:
“Thiên lý mã thì thường có, Bá Nhạc lại không thường gặp. Chủ nhiệm Trần một lòng vì công, phẩm hạnh cao khiết, còn cháu thì không thể thản nhiên nhận ân tình này. Đại ân đại đức,cháu khắc ghi trong tim, sau này nhất định báo đáp ngài.”
Chủ nhiệm Trần vui đến nở hoa, ánh mắt nhìn Lâm Tiểu Hòa còn thân hơn nhìn con ruột.
Không hổ là thí sinh đặc cách, đúng là có mắt nhìn người, lại biết ăn nói, biết cảm ơn!
Ông làm nhiều như vậy, chẳng phải chính là chờ câu hứa hẹn này sao?
Xe bay chuyên dụng của chính phủ đúng là khác hẳn, tốc độ nhanh hơn xe thuê rất nhiều.
Chưa đến nửa giờ, mọi người đã tới cửa thôn Hành Sơn.
Lâm Tiểu Hòa cùng Lâm Tĩnh Thu nhiệt tình mời chủ nhiệm Trần vào nhà ăn cơm, nhưng chủ nhiệm Trần khéo léo từ chối.
“Thời gian gấp rút lắm. Bảy ngày nữa là vòng khảo thí đầu tiên rồi, tôi phải tranh thủ về làm thủ tục.”
Dù là duyệt thưởng hay mượn cơ giáp, đều cần đi đủ quy trình, làm trọn bộ thì nhanh nhất cũng mất hai ba ngày.
Lâm Tiểu Hòa mời đi mời lại, nhưng chủ nhiệm Trần vẫn kiên quyết không đổi ý.
Cơm thì lúc nào ăn cũng được. Chậm trễ khảo thí thì tuyệt đối không được.
Hai chị em Lâm Tiểu Hòa đứng ở đầu thôn, nhìn theo xe bay của chủ nhiệm Trần rời đi.
“Chủ nhiệm Trần đúng là người tốt.”
Lâm Tĩnh Thu gật đầu, chờ đến khi hoàn toàn không còn thấy bóng xe bay nữa, mới đưa tay xoa xoa đầu Lâm Tiểu Hòa.
Đúng là em bé hư, lợi hại như vậy mà ngay cả người nhà cũng giấu, làm cả nhà lo lắng, cứ tưởng cô thật sự không thi đậu đại học.
Tóc Lâm Tiểu Hòa bị xoa đến rối tung như ổ gà, nhìn chị hai đang xù lông, vừa buồn cười vừa bất lực.
Thôi vậy, kiểu tóc gì chứ, làm sao quan trọng bằng chị hai sống chết có nhau.
Hai người nắm tay nhau, chậm rãi đi về nhà.
Trong nhà họ Lâm đã chật kín người, thôn dân trong thôn Hành Sơn gần như đều tới đủ.
Trong phòng ngồi không hết, có người dứt khoát bưng ghế ngồi sát cửa.
Không khí náo nhiệt còn hơn cả Tết.
“Ôi,Tiểu Hòa về rồi!” Hoa thẩm quay đầu, hét to vào trong nhà, “Lâm Thiết Sinh! Con gái ông về rồi!”
Lâm Tiểu Hòa còn chưa kịp bước vào nhà đã bị một đám thôn dân vây kín.
“Tiểu Hòa, con thi đậu Học viện Quân đội Trung ương, là hệ gì vậy?”
“Chắc chắn là hệ cơ giáp rồi! Tiểu Hòa đánh bại được từng ấy cơ giáp, không vào cơ giáp hệ thì phí quá.”
“Hệ Công trình cũng tốt mà! Mấy thứ vũ khí của tiểu Hòa chắc đều do tự tay lắp ráp, đúng kiểu giống ba nó.”
“Ngài nói đúng lắm. Tiểu Hòa nghỉ sớm nha, ngày mai bọn tôi lại tới thăm.”
Bà nội Lâm một tay kéo Lâm Tiểu Hòa, một tay nắm Lâm Tĩnh Thu, trong ánh mắt hâm mộ vô hạn của thôn dân, bước vào nhà, đóng cửa lại.
“Em hai, em út!”
“Tĩnh Thu,Tiểu Hòa!”
“Cháu gái ngoan của bà ơi!”
Hai chị em vừa bước vào phòng đã bị người nhà họ Lâm vây quanh ôm chặt.
Lâm Sí Dương khóc đến tèm lem:
“Đều là lỗi của anh, anh không xứng làm anh cả. Nếu lúc đó anh đi cùng Tĩnh Thu tới sảnh chính vụ, thì mọi chuyện đã không xảy ra.”
Lâm Tiểu Hòa là người thấp nhất trong nhà.
Bị anh cả ôm chặt như vậy, cô suýt nữa thì không thở nổi:
“Anh cả, nếu lúc đó anh ở đó, e rằng anh với chị hai đều sẽ bị bắt đi.”
Anh cả tuy có bệnh tinh thần, nhưng lại đẹp trai, đúng kiểu thanh niên tinh anh.
Lâm Tĩnh Thu gật đầu đồng tình.
Ba Lâm ngồi trên xe lăn, chiều cao chỉ thấp hơn Lâm Tiểu Hòa một chút:
“Tiểu Hòa, con có bị thương không?”
Bà nội Lâm lập tức muốn kéo hai người vào phòng ngủ kiểm tra.
Lâm Tiểu Hòa vội vàng xua tay:
“Con không sao đâu.”
Lâm Tĩnh Thu cười thẹn thùng, từ trong túi lấy ra một nắm bắp rang.
Đồ ngon như vậy, đương nhiên phải chia sẻ cùng người nhà rồi!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










