Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Nhường một chút! Tránh ra cho tôi!” Lâm Tiểu Hòa đẩy mạnh đội người xếp hàng ra khỏi thành.
Ngoài thành có ô nhiễm, nhưng đồng thời cũng có vô số thực vật biến dị.
Luôn có một số kẻ liều mạng, muốn ra ngoài thành đãi vàng.
Phần lớn bọn họ sẽ mua một bộ đồ phòng hộ, lại nộp 100 tinh tệ phí xuất thành, đổi lấy nửa giờ an toàn ngoài thành.
“Gấp cái gì, vội vàng đi đầu thai à?!”
“Ái chà, tôi nói này! Em gái, cô định đi tự sát hay sao? Ra ngoài thành tự sát thì lãng phí tài nguyên quá. Không bằng giao tim gan tỳ phổi thận của cô cho tôi, tôi bảo đảm em gái chết không đau.”
Lâm Tiểu Hòa coi mấy lời đó như gió thoảng bên tai.
Mục tiêu của cô chỉ có một cứu anh cả Lâm Sí Dương!
【Tiểu Hòa, nhanh! Ra khỏi thành, rẽ trái 500 mét, rồi rẽ phải 300 mét! Ở đó có một khu thực vật biến dị! Anh cả bị ném ở đó.】
Lâm Tiểu Hòa thở hồng hộc chạy như bay, Tâm Bảo thì điên cuồng thu thập thông tin.
【Tiểu Hòa, khu thực vật biến dị kia cực kỳ nguy hiểm. Tỷ lệ tử vong là 100%!】
Khu thực vật biến dị này rất lớn, hơn phân nửa nằm ngoài thành, phần sát tường thành chỉ chiếm một góc cực nhỏ.
Chính phủ Phế Thổ Tinh từng định tiêu diệt khu vực này để mở rộng vùng an toàn ra ngoài, nhưng đã phái đi hơn mười đội cơ giáp, kết cục đều là sống không thấy người, chết không thấy xác.
Cô đã nhìn thấy khu thực vật biến dị kia!
Đó là một cánh rừng rậm rạp, cây cối cao vút chọc trời, lá đỏ như từng đám lửa lớn, cháy rực giữa không trung.
Từng sợi dây leo xanh biếc quấn quanh thân cây, vươn dài về phía trước, những phiến lá to rộng lấp kín mọi khe hở giữa các thân cây.
Cú sốc thị giác mỹ lệ cùng cảm giác áp bức từ hình thể khổng lồ đan xen vào nhau, khiến bất cứ ai nhìn thấy cảnh tượng này cũng phải nín thở, tim đập thắt lại.
Trời còn chưa sáng hẳn, phía đông vừa mới ửng trắng, bầu trời đen dần phai màu, trong không khí vẫn còn vương mùi sương đêm và hương bùn đất ẩm ướt.
“Buông anh của tôi ra!” Lâm Tiểu Hòa khản giọng gào lên.
Đáng chết!
Anh cả bị dây leo quấn chặt cổ chân, kéo thẳng vào trong rừng.
Mấy tên hành hung kia đã sớm không còn bóng dáng.
Trong đầu Lâm Tiểu Hòa trống rỗng, cũng chẳng màng nguy hiểm, theo bản năng lao thẳng vào vùng cấm, vung cây côn lên, nện loạn xạ.
“Mẹ nó! Dám đụng đến người của tôi, có biết chữ chết viết thế nào không?!”
Cây côn nện xuống đám dây leo, bắn tung tóe một mảng dịch xanh sền sệt.
Dây leo hơi khựng lại một chút, ngay sau đó là càng nhiều dây leo ùn ùn kéo tới.
Chúng che trời lấp đất, gần như muốn quấn Lâm Sí Dương thành một cái kén xanh rờn.
Hai mắt Lâm Tiểu Hòa đỏ ngầu, cây côn trong tay vung đến mức gần như tạo thành tàn ảnh, vừa đánh vừa chửi.
“Ngươi còn dám tới nữa à! Chưa bị dạy dỗ đủ sao? Ngươi có biết người kia là ai không?Người đó là anh của tôi đó!”
Có đồ ăn ngon gì, đều anh cả đều nhường cho cô.
Anh cả chỉ vì người khác nói cô một câu không hay, liền xắn tay áo lao đi đánh nhau.
Cho dù anh ấy có bệnh tâm thần, cho dù nhìn qua giống một tên thiếu niên bất lương, nhưng trong lòng Lâm Tiểu Hòa, Lâm Sí Dương chính là anh trai ruột của cô!
Nghĩ tới việc anh trai tốt như vậy sắp sửa trở thành thức ăn trong miệng thực vật biến dị, Lâm Tiểu Hòa nổ tung!
Toàn bộ lý trí, trong khoảnh khắc này, tan thành mây khói.
“Ngoài tôi ra, bất kỳ ai cũng không được bắt nạt anh trai tôi hết. Cho dù ngươi không phải người, cũng không được!”
“Hôm nay tôi sẽ cho mấy cái cây này biết, hoa vì sao lại đỏ!”
Lâm Tiểu Hòa chắn trước người Lâm Sí Dương, động tác trong tay không hề ngừng lại.
Dây leo như có ý thức riêng, thỉnh thoảng lại lén đánh úp từ phía sau lưng cô.
Toàn thân Lâm Tiểu Hòa đầy thương tích, máu đỏ và cành lá xanh quấn quýt lấy nhau, vừa sền sệt vừa quỷ dị.
Trong đầu liên tục vang lên tiếng cảnh báo.
【Ký chủ chú ý, giá trị sinh mệnh còn 50, thấp hơn mức bình thường.】
【Ký chủ chú ý, giá trị sinh mệnh còn 40, thấp hơn mức bình thường.】
【Ký chủ chú ý, giá trị sinh mệnh còn 30, sắp chạm ngưỡng nguy hiểm.】
【Cảnh cáo! Cảnh cáo! Giá trị sinh mệnh còn 10, 9, 8……】
Trước mắt Lâm Tiểu Hòa tối sầm, đầu óc choáng váng, mỗi lần hít thở đều như nuốt phải dung nham, nóng rát đến nghẹt thở, cơ thể bắt đầu mất dần sức lực.
Chẳng lẽ… cô lại sắp chết nữa rồi sao?
Chết rồi cũng tốt, cái tinh tế khốn kiếp này, đến quỷ cũng không muốn ở.
Nhưng nếu cô chết, ba Lâm, ông bà nội Lâm chắc chắn sẽ đau lòng lắm. Còn anh cả và chị hai thì sao? Còn Tâm Bảo nữa, nó có bị liên lụy chết theo không?
Ngay lúc Lâm Tiểu Hòa sắp mất ý thức, nội dung thông báo của hệ thống đột nhiên thay đổi.
【Hệ thống phát hiện thực vật biến dị ở gần, có muốn thu nhận không?】
“Thu… thu…” Giọng Lâm Tiểu Hòa nhỏ đến mức gần như không nghe thấy.
【Thu nhận thành công! Thưởng cho ký chủ 1 điểm khả dụng.】
Lâm Tiểu Hòa loạng choạng, ngã xuống đất.
Toàn thân cô rã rời, mí mắt nặng trĩu, chỉ cần động một ngón tay hay mấp máy môi thôi cũng phải dốc hết sức.
“Tiểu Hòa, chị đừng chết mà… ô ô ô…” Tâm Bảo gấp đến mức nhảy khỏi balô, kéo theo cái chậu hoa nho nhỏ, chật vật dịch tới bên cạnh Lâm Tiểu Hòa.
Tâm Bảo dùng lá non ôm một chai nước khoáng cỡ ngón tay cái, cẩn thận nhỏ Nước tinh khiết lên môi Lâm Tiểu Hòa.
Nó không biết cứu Tiểu Hòa thế nào, nhưng mỗi lần bà nội cho nó uống Nước tinh khiết, nó đều thấy rất dễ chịu.
Cho nên, nó đem toàn bộ Nước tinh khiết quý giá cho Tiểu Hòa uống. Tiểu Hòa nhất định sẽ khá lên!
Dòng nước mát lạnh theo kẽ răng chảy xuống cổ họng.
Lâm Tiểu Hòa cảm nhận được sự mát mẻ ấy, ý thức dần hồi phục.
Cô biết, cơ thể mình hiện tại rất tệ, đang ở bên bờ vực của cái chết.
“Hệ thống, cộng 1 điểm thể chất.”
【Cộng điểm thành công.】
【Tên: Lâm Tiểu Hòa】
【Thể lực: 8 điểm (gà yếu)】
【Tinh thần lực: 50 điểm (không phải nhược trí)】
【Kỹ năng: Thực Ngữ Giả (không thể thăng cấp)】
【Thực vật có thể triệu hồi: Tâm Bảo, Đậu Hà Lan biến dị】
【Điểm khả dụng: 0】
Một luồng nhiệt ấm áp lan tỏa từ tim, chảy khắp toàn thân.
Hiệu quả của việc tăng một điểm thể chất chính là Lâm Tiểu Hòa đầy máu sống lại.
Cô thở phào nhẹ nhõm, quay đầu nhìn anh cả Lâm Sí Dương.
Những dây leo xanh quấn quanh người anh trai đã hoàn toàn rút lui.
Tuy sắc mặt anh cả tái nhợt, mặt mũi, tay chân đầy những vết thương nhỏ li ti đang rỉ máu, nhưng lồng ngực vẫn phập phồng, chứng tỏ người còn sống.
Lâm Tiểu Hòa cuối cùng cũng yên tâm phần nào, bắt đầu kiểm tra thực vật biến dị vừa thu nhận.
【Tên: Đậu Hà Lan biến dị (có thể đổi tên)】
【Độ thân mật: -100】
【Giai đoạn: Trưởng thành】
【Cấp bậc: 5】
【Sinh mệnh lực: 1/1000】
【Lực công kích: 200】
【Kỹ năng: Độ thân mật quá thấp, không thể xem】
Mở mang tầm mắt thật sự.
Độ thân mật lại là số âm!
Lâm Tiểu Hòa sờ cằm, liếc nhìn bốn phía.
Dây leo xanh giống như bị rút cạn tinh khí, lá đã ngả vàng, rũ xuống.
Vậy nên, thứ vừa tấn công cô và anh cả chính là cây đậu Hà Lan biến dị này?
Còn vì sao có thể thu nhận thành công, chắc là vì nó đã bị cô đánh đến mức chỉ còn lại chút giá trị sinh mệnh.
Oan gia ngõ hẹp, kẻ liều ăn nhiều, giành chiến thắng.
Lâm Tiểu Hòa dùng ưu thế hơn đối thủ 2 điểm sinh mệnh, đánh bại đậu Hà Lan biến dị.
Yayyy! Tung hoaa!
Niềm vui của Lâm Tiểu Hòa chưa kéo dài được bao lâu thì đã nhận được cuộc gọi từ cảnh sát.
“Người nhà cô gây rối trật tự trị an, đã bị tạm giữ. Cô tới nộp tiền phạt đi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







