Bạch Vũ chỉ đường, tôi lái xe. Đại khái khoảng hơn mười phút sau, trên bản đồ hệ thống đã hiện ra mấy biểu tượng hình người ngoài hai người chúng tôi
Tất cả icon đều tụ lại một chỗ. Nếu không phóng to ra thì khó mà biết được chính xác có bao nhiêu người, nhưng rõ ràng con số không ít
Trong lòng tôi không khỏi dâng lên chút mong chờ
Dù bị Bạch Vũ đột ngột xuất hiện dọa cho hú hồn, nhưng cũng nhờ hắn mà tôi vừa lấy được Liễu Mộc Tâm, vừa không cần đợi đến khi kết thúc bảo hộ kỳ mới phải khổ cực tự mình bò đi tìm người sống. Giờ đây còn có cơ hội gia nhập căn cứ
Đối với tôi mà nói, đây thật sự là một vận may lớn
Nhưng mà…
Tôi liếc sang Bạch Vũ bằng khóe mắt, âm thầm hy vọng mấy người đồng đội của hắn sẽ là người bình thường một chút
Tuy quen chưa lâu, có khi chưa đến nổi một tiếng đồng hồ, nhưng chỉ cần quan sát lúc hợp tác và chiến đấu cùng nhau, tôi mơ hồ nhận ra bên trong vẻ cười cợt thân thiện ấy là một phần bản tính điên cuồng, không kiêng dè gì của hắn
Loại người này, đối với một người mang theo nhiều bí mật như tôi mà nói, tốt nhất là giữ khoảng cách
“Tiểu thư Nhất Nhất”
Tôi đang âm thầm tính toán cách tạo khoảng cách thì bị hắn gọi một tiếng làm giật nảy người. Tôi điều chỉnh hô hấp rồi mới đáp
“Gì vậy?”
Giọng nói của Bạch Vũ vẫn mang ý cười nhẹ nhàng
“Bây giờ coi như đã an toàn rồi, cô cũng nên nói cho tôi biết Liễu Mộc Tâm có tác dụng gì chứ?”
Vấn đề này hắn từng hỏi lúc bàn hợp tác, nhưng khi ấy tôi đã lảng tránh, bắt hắn chứng minh tư cách trước. Giờ bị nhắc lại, tôi liếc nhìn hắn, rồi dứt khoát đáp thẳng
“Liễu Mộc Tâm là tinh hoa kết tinh của cây liễu biến dị. Dù là cây đã biến dị lâu năm thì tỷ lệ tạo ra Liễu Mộc Tâm cũng cực kỳ thấp. Chúng ta có thể lấy được tám viên, thật sự là nhờ vận may lớn”
Cũng chính vì nguyên nhân này mà dù biết bảo hộ kỳ chỉ có ba ngày, tôi vẫn dám dành hơn một nửa thời gian chỉ để chờ đợi nó chín
Bảo vật như vậy, nếu đã thấy, mà không lấy, sau này nghĩ lại chắc chắn sẽ hối hận
Tôi vừa nói, vừa đánh lái, tay còn lại mở ba lô hệ thống lấy ra một viên Liễu Mộc Tâm đưa cho hắn. Vì có bốn viên đặt hơi sâu, nên tôi đã bọc sẵn trong túi
“Cho anh đấy. Dùng rất đơn giản. Cắt ra, uống phần tinh chất bên trong là được. Nó có thể tăng cường thể chất con người rất nhiều”
Tôi dừng một chút, rồi bổ sung
“Còn có thể nâng cấp dị năng”
Nếu câu này bị người ngoài nghe được, đặc biệt là dị năng giả, chắc chắn sẽ khiến họ phát điên lên mà truy tìm
Bạch Vũ tiếp nhận viên Liễu Mộc Tâm. Hắn không làm ra vẻ thánh nhân gì cả, ngược lại rất thản nhiên khi tiếp nhận thứ có thể tăng thực lực. Nhưng với hắn, đó chỉ là một điểm cộng thêm, vì hắn tin vào bản thân mình tuyệt đối
Có thì tốt, không có thì tự lực vẫn leo lên đỉnh
Tuy vậy, hắn dường như hứng thú với tôi hơn là với bảo vật
Tôi nhìn hắn cầm viên tinh thể mà không nhếch mày, trong lòng cũng tăng thêm vài phần thiện cảm. Vì thế, tôi không ngại tốt bụng nhắc nhở
“Tuy là bảo vật, nhưng dùng nhiều cũng không tốt. Năng lượng chứa trong đó rất mạnh, nếu dùng quá mức, cơ thể chưa chắc đã chịu nổi. Lãng phí cũng không ít. Lần đầu tiên dùng nên kiểm soát, tốt nhất chỉ nên dùng một đến hai viên thôi”
Tôi là kiểu người yếu ớt, chỉ cần một viên là đủ rồi
Sau khi chia sẻ hết những gì mình biết về Liễu Mộc Tâm, tôi thở phào một hơi
“Những gì tôi biết chỉ có vậy”
Bạch Vũ khẽ cười
“Vậy là đã rất chi tiết rồi. Cảm ơn cô”
Tôi thầm nghiến răng
Nếu đã gọi là chi tiết rồi thì đừng nói chuyện nữa. Mỗi lần nói chuyện với hắn, tôi đều thấy mệt mỏi cả về tinh thần lẫn thể xác
Không biết có phải trong lòng tôi oán thầm bị hắn nghe thấy không, mà sau đó hắn thực sự không nói thêm gì nữa
Hắn chỉ đổi tư thế ngồi, đặt viên Liễu Mộc Tâm lên đùi, rồi lấy ra mấy viên tinh hạch từ túi áo
Tôi liếc nhìn thấy hắn bắt đầu phân loại tinh hạch, chọn lấy mấy viên năng lượng cao hơn, rồi nhắm mắt, bắt đầu hấp thu
Lúc đầu tôi tưởng hắn đang nhắm mắt nghỉ ngơi. Nhưng chẳng mấy chốc đã thấy giữa kẽ tay hắn có những vụn bột li ti rơi xuống. Ban đầu rất ít, không nhìn kỹ còn tưởng là bụi. Nhưng càng lúc càng rõ ràng
Tôi khẽ mím môi
Dị năng giả đúng là có thể hấp thu năng lượng từ tinh hạch. Còn tôi, chỉ là giả không gian dị năng giả, hoàn toàn không biết nên dùng mấy thứ này thế nào
Chẳng lẽ dị năng giả sinh ra đã biết dùng?
Hắn đột ngột mở mắt, bắt gặp ánh nhìn của tôi
Tôi giật bắn
Quả nhiên…
Hắn nhướng mày, cười tủm tỉm nói
“Sao cô cứ nhìn tôi như vậy?”
Hắn còn làm động tác sờ cằm, rồi dùng hai ngón tay tạo hình chữ V đặt dưới cằm, cố tình ra vẻ đáng yêu
“Chẳng lẽ tôi đẹp trai quá, khiến cô ngẩn ngơ rồi?”
Tôi: “…”
Tôi còn chưa kịp khẩn trương đã chuyển sang im lặng
Người này đúng là… da mặt dày đến vô cực. Hai người mới quen chưa bao lâu mà nói chuyện như kiểu quen mười năm vậy. Vừa nãy còn ngầu lòi đánh tang thi, giờ quay qua làm nũng là sao?
Hắn là người thế nào vậy?
Bị vẻ mặt bất lực của tôi chọc cười, Bạch Vũ phẩy tay
“Thôi được rồi, không đùa nữa”
Hắn vừa lau mấy vụn bột tinh hạch trên tay, vừa nói tiếp với giọng thản nhiên
“So với mấy loại dị năng cơ bản như kim mộc thủy hỏa thổ, không gian hệ hiếm thấy hơn rất nhiều. Cô chắc khó tìm được tinh hạch đúng hệ nhỉ? Muốn nâng cấp dị năng hoặc bổ sung năng lượng sau chiến đấu thì dùng đúng hệ vẫn hiệu quả hơn”
“Căn cứ Bình An có khu chuyên đổi tinh hạch. Dị năng giả có thể đem mấy loại không dùng được đổi với người khác, như vậy sẽ tiết kiệm thời gian và nâng hiệu suất lên rất nhiều. Cô có từng nghĩ đến chuyện gia nhập căn cứ chưa?”
Ngữ điệu của hắn rất nhẹ, như thể chỉ là một đề nghị thoáng qua, không có ý cưỡng ép
Nhưng tôi đã sớm nghĩ đến chuyện này rồi
Dù Bạch Vũ đưa ra lời mời vì lý do gì, ít nhất hiện tại cũng là vì lợi ích của tôi
“Cảm ơn. Tôi sẽ suy nghĩ”
Nghe tôi đáp vậy, Bạch Vũ cũng không nói thêm gì. Dường như lời đề nghị kia thực sự chỉ là tùy tiện
Chiếc xe lại rơi vào yên lặng
Tôi vẫn luôn chú ý đến bản đồ hệ thống, càng lúc càng thấy chúng tôi đến gần vị trí của nhóm Bạch Vũ
Không ai ngờ được, khi cách điểm đến chỉ vài phút, thời tiết đột nhiên thay đổi
Từ trên trời vang lên từng tiếng sấm rền rĩ. Mỗi lần nổ vang đều như muốn xé tan bầu trời
Thậm chí cả lũ tang thi cũng bị tiếng sấm làm cho hỗn loạn
Tôi há hốc miệng. Gì thế này?
Trời vẫn còn nắng mà?
Mùa hè oi ả, trời bỗng nhiên sấm sét, đúng là khiến người ta không yên tâm chút nào
Tôi theo bản năng nhìn sang Bạch Vũ
Hắn ngồi thẳng người, ánh mắt an tĩnh trấn an tôi
“Sắp tới rồi. Tập hợp với họ trước đã rồi tính”
Rồi liên lạc với Tề Thiên Minh, dặn vài câu
Vài phút sau
Xe việt dã dừng lại trước ngân hàng
Cửa xe chưa kịp mở thì trời đã trút mưa xối xả
Từ nắng chang chang chuyển sang tối mịt, rồi mưa đổ ào ào như thác lũ. Trong nháy mắt, tầm nhìn gần như bằng không
Tôi vội từ hệ thống lấy ra hai cây ô, một cho mình, một cho hắn
Hai người che ô lao xuống xe
Nhưng gió lớn quá, dù chẳng giữ nổi, mặt cũng bị gió quật đến đau rát. Cả người trong nháy mắt đã ướt sũng
Tôi lập tức thu xe vào ba lô, sợ để lâu sẽ bị nước phá hỏng
Nhờ được thông báo trước, Tề Thiên Minh đã mở cửa ngân hàng đón chúng tôi
“Vào nhanh!”
Giọng nói lớn tới mức không hét lên thì chẳng nghe thấy
Tôi buộc phải gấp ô lại, theo Bạch Vũ vọt vào bên trong
Cửa vừa đóng, mưa to đập vào vách ngân hàng rào rào như trút giận
Tôi ướt như chuột lột, đứng giữa một đống người xa lạ, trong lòng hơi lúng túng, định mở ba lô kiếm gì đó lau người
Nhưng chưa kịp làm, đã có người tiến lại giúp đỡ
“Mấy ông tránh ra, mấy người nam đứng xa ra!”
Một người phụ nữ xinh đẹp mạnh mẽ bước ra, trong tay xuất hiện một tấm chăn, vừa ném lên người tôi vừa nói
“Lau người trước đi, coi chừng cảm lạnh!”
Cảm nhận được thiện ý rõ ràng của đối phương, lòng tôi bỗng ấm lên. Cũng vì thế mà không còn thấy ngại nữa
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
