Sau khi Hứa Bình cùng đồng nghiệp công ty đến Thanh Phong Quan của Vân Triều Triều ăn cơm, Vân Triều Triều đã luôn dự định mời riêng Hứa Bình một bữa để cảm ơn cô ấy đã chiếu cố việc kinh doanh của Thanh Phong Quan.
Nhưng cô gọi cho Hứa Bình hai lần đều bị cô ấy khéo léo từ chối với lý do công việc quá bận.
Sau đó, Vân Triều Triều đành gác lại ý định mời Hứa Bình ăn cơm, nhưng cô đã cố tình gửi cho Hứa Bình vài hộp bánh bạch quả, sử dụng chính những hộp và túi đóng gói mới mà cô vừa đặt làm trên mạng.
Thiết kế của hộp và túi đóng gói lần này khá hợp ý Vân Triều Triều, nhưng Trường Không đạo trưởng thì có vẻ không hài lòng lắm. Đương nhiên, ông không hài lòng không phải vì lý do gì khác, mà chỉ đơn giản là ông thấy Vân Triều Triều vẽ ông quá mập.
Vân Triều Triều chột dạ giải thích: “Tôi chỉ sử dụng một chút biện pháp tu từ khoa trương thôi mà... Hơn nữa, mập mạp trông đáng yêu biết bao!”
Trường Không đạo trưởng làm mặt kiêu ngạo: “... Hừ!”
Cùng ngày hộp đóng gói mới về, Vân Triều Triều còn nhận được điện thoại từ tiệm may ở chợ, báo rằng bộ đạo bào mới cô đặt lần trước cũng đã xong, bảo cô sắp xếp thời gian đến lấy.
Vân Triều Triều bây giờ vào thành phố không dễ dàng, vì vậy chuyến này cô không chỉ mang về đạo bào mới cho Trường Không đạo trưởng mà còn mang về những con cá giống mà cô hằng mong ước cùng với mấy cân thịt heo tươi.
Trường Không đạo trưởng thấy cá và quần áo mới thì quên béng chuyện mình đang âm thầm giận dỗi vì cái hộp đóng gói, liền hăm hở cầm thức ăn cho cá ra bờ ao cho cá ăn.
Vân Triều Triều rảnh rỗi, liền nằm dưới bóng cây đọc cuốn "30 Ngày Thành Thạo Bói Toán Cấp Tốc" mà cô mua ở hiệu sách.
Trường Không đạo trưởng không tán thành cách làm cấp tốc này của Vân Triều Triều. Rốt cuộc, phương pháp xem bói có thể học trong 30 ngày chắc đều được ghi trong luật hình sự cả rồi. Trong lòng Trường Không đạo trưởng, việc duy nhất có thể thành công nhanh trong 30 ngày có lẽ chỉ là tăng cân mà thôi.
Tuy nhiên, ông cũng không muốn dập tắt ý chí cầu tiến của Vân Triều Triều. Tự mình cho cá ăn xong, ông bắt đầu ướp thịt xông khói.
Đạo quán không có tủ lạnh, thịt heo tươi mua về khó bảo quản, cộng thêm mấy ngày nay trời nắng ráo nên Trường Không đạo trưởng định ướp nhiều thịt xông khói một chút. Thứ nhất là để dễ bảo quản, thứ hai là tiện lợi cho việc hầm canh với măng đông sau này.
Một người sành ăn đạt chuẩn thì phải biết lo xa!
Bà Trương - vợ của luật sư Trương, kể từ đêm ăn miếng bánh bạch quả mà chồng mang về thì vẫn luôn mong muốn tìm cơ hội nếm thử lại. Đúng lúc cuối tuần này con không có lớp học thêm, bài tập về nhà của trường cũng không nhiều, thế là bà hẹn vài người bạn cùng là mẹ học sinh, lái xe một quãng đường xa xôi đến Công viên Thanh Phong với ý định mua thêm bánh bạch quả về để thỏa mãn cơn thèm.
Nói thật, dù bà Trương là người lớn lên tại thành phố này, nhưng ký ức của bà về Công viên Thanh Phong khá mơ hồ, còn Thanh Phong Quan thì bà chưa từng nghe nói đến.
Lần này đến, bà mới phát hiện Công viên Thanh Phong này khá rộng và có đủ mọi thứ mà một công viên thông thường nên có, từ hoa, cây cối, thậm chí là bãi cỏ. Quan trọng nhất là công viên này quá ít người, không giống như công viên thể thao gần nhà bà, cứ cuối tuần là chật kín người.
Chỉ cần một công viên vắng người, trải nghiệm vui chơi lập tức trở nên tuyệt vời. Dù sao thì những người mẹ đi cùng bà đều rất hài lòng với Công viên Thanh Phong mà bà Trương tìm được. Ngoại trừ việc đường đi hơi xa và hẻo lánh một chút thì hiện tại chưa tìm ra điểm nào đáng chê trách.
Còn Thanh Phong Quan mà bà Trương hằng mong muốn tìm thì nằm dưới chân núi, cuối bãi cỏ lớn của công viên.
Bọn trẻ vừa vào công viên đã chạy nhảy tung tăng trên bãi cỏ. Trong lòng bà Trương chỉ nghĩ đến bánh bạch quả của mình nên nhờ bạn bè đi cùng trông chừng con giúp, còn mình thì đi trước đến Thanh Phong Quan để mua.
Trước đó khi nhìn Công viên Thanh Phong, bà Trương đã thấy vắng người rồi. Bây giờ đến Thanh Phong Quan, bà càng thấy ít người đến đáng thương.
Bà Trương thậm chí có cảm giác sai lầm rằng toàn bộ Thanh Phong Quan hình như chỉ có một mình bà, như thể bà đã lạc vào một bí cảnh hoang vắng không người ở.
Nghe thấy tiếng bước chân của bà Trương, Trường Không đạo trưởng và Vân Triều Triều đồng loạt ngẩng đầu lên.
Bà Trương trước đây chưa từng tham quan đạo quán nào khác nên không rõ các đạo quán khác phản ứng thế nào khi thấy du khách. Tuy nhiên, câu đầu tiên Vân Triều Triều nói khi nhìn thấy bà là: “Chào cư sĩ, cô lên đây ăn cơm phải không?”
Bà Trương theo bản năng xua tay: “Không, tôi không ăn cơm.”
Vân Triều Triều tỏ ra khá thất vọng trước câu trả lời này. Dù sao thì khó khăn lắm mới có một vị khách đến đúng giờ ăn, nhưng người ta lại không ăn cơm.
Nhưng giây tiếp theo, câu trả lời của bà Trương lại khiến sự nhiệt tình vừa tắt của Vân Triều Triều bùng lên ngay lập tức.
Bà Trương: “Tôi muốn mua bánh bạch quả, xin hỏi mua ở chỗ này phải không?”
Vân Triều Triều đặt sách xuống, bật dậy khỏi ghế nằm: “Đúng, đúng, đúng! Cô muốn mua bao nhiêu?”
Lần này bà Trương đi chơi ngoại ô rủ theo ba gia đình, cộng lại cả lớn lẫn bé cũng phải hơn mười người. Hơn nữa, bà đã nếm thử bánh bạch quả này rồi nên không sợ bị thất vọng, vì vậy bà quyết định mua nhiều hơn: “Cho tôi 10 túi đi!”
Bánh bạch quả của Vân Triều Triều được đóng gói 4 chiếc trong một hộp và 2 hộp trong một túi. 10 túi tương đương với 40 hộp.
Đây quả là một khách hàng lớn.
Ngay cả Trường Không đạo trưởng cũng không khỏi nghi ngờ: “... Cô mua nhiều như vậy có ăn hết không?”
Bà Trương cười: “Chúng tôi đông người lại có cả trẻ con nữa. Hơn nữa, nếu ăn không hết thì tôi có thể mang về làm bữa sáng.”
Trong lúc Vân Triều Triều đang đóng gói bánh bạch quả, ánh mắt bà Trương không khỏi đổ dồn vào món thịt xông khói trong tay Trường Không đạo trưởng: “Ông đây là... đang chuẩn bị làm món gì ngon vậy?”
Hễ nhắc đến chuyện ăn uống, Trường Không đạo trưởng lập tức trở nên hoạt ngôn: “Tôi đang chuẩn bị làm một ít thịt hun khói.”
Bà Trương: “Thịt hun khói à, có ngon không?”
Trường Không đạo trưởng: “Đương nhiên là ngon rồi! Tôi không chỉ dùng thịt heo tươi mà ngay cả củi dùng để hun khói cũng là cành bách hương thơm ngát. Thịt hun khói được làm chín bằng lửa nhỏ như thế này không chỉ thơm lừng mà còn béo mà không ngấy. Dùng để xào rau thì nạc mà không bị khô, dùng để hầm canh thì hậu vị vô tận...”
Bà Trương bị Trường Không đạo trưởng nói đến mức động lòng, ngay lập tức cảm thấy mấy chiếc bánh bạch quả trên tay mình không còn thơm nữa.
Bà không kìm được hỏi Trường Không đạo trưởng: “Thịt hun khói này ông làm để tự ăn, hay để bán ạ?”
Trường Không đạo trưởng: “Đương nhiên là tự...”
Chữ "tự" của Trường Không đạo trưởng còn chưa kịp thốt ra, Vân Triều Triều đang đóng gói bánh bạch quả bên cạnh đã nhanh chóng giành trả lời: “Ban đầu là định giữ lại để tự ăn, nhưng nếu cô thực lòng muốn mua, cô có thể để lại thông tin liên lạc, đợi khi hun khói xong chúng tôi sẽ liên hệ lại với cô.”
Bà Trương quả nhiên rất hợp tác để lại thông tin liên lạc. Lúc chuẩn bị ra về, nhớ lại chuyện bà từng nói với chồng về việc Thanh Phong Quan có giao hàng tận nơi hay không, bà Trương thăm dò hỏi một câu: “Chỗ các cô, chắc không thể giao hàng tận nơi phải không?”
Vân Triều Triều vẫn câu nói cũ: “Ban đầu thì không thể giao hàng tận nơi, nhưng nếu cô thực lòng muốn, cũng không phải là không thể thương lượng...”
Bà Trương là người thông minh, nghe là hiểu ngay: “Tôi có thể trả thêm tiền!”
Khi bà Trương mang theo những túi bánh bạch quả đã đóng gói quay trở lại bãi cỏ, mọi người đã trải thảm dã ngoại dựng lều và ngồi xuống.
Bà Trương liền phân phát bánh bạch quả mình mang về cho mọi người: “Nào, nào, mọi người mau nếm thử bánh bạch quả tôi vừa mua về, thơm mềm đặc biệt ngon.”
Trên đường đi, bà Trương đã luôn quảng cáo món bánh bạch quả này, đương nhiên đã khơi dậy sự tò mò của nhiều người mẹ. Trong số những người đi cùng bà Trương, có một người tên là Triệu Ngọc Mai, bình thường ở nhà cũng thích tự làm bánh ngọt nên cô ấy là người tò mò nhất về món bánh bạch quả này.
Ngay khi bà Trương mở hộp bánh bạch quả và đưa qua, cô ấy đã không kịp chờ đợi mà lấy ngay một miếng. Khác với bà Trương, một người ngoại đạo chỉ quan tâm đến mùi vị, Triệu Ngọc Mai sau khi cầm bánh bạch quả, không vội ăn mà cảm nhận trước cảm giác chạm vào chiếc bánh. Bánh bạch quả này mềm mềm, hơi dính tay một chút, nếu bóp mạnh một chút, nó sẽ lún sâu vào, nhưng khi thả lỏng tay chiếc bánh lại nhanh chóng đàn hồi trở lại.
Chỉ nhìn vào cảm giác mềm dẻo, đàn hồi này, nó hơi giống bánh bò hoặc bánh rán dính đường (lư đả cổn).
Nhìn đến màu sắc. Dưới ánh nắng, bánh bạch quả có màu vàng nhạt rất đẹp, mang một chút cảm giác trong suốt. Nhìn kỹ, còn có thể thấy những hạt bạch quả vụn vỡ bên trong. Chỉ xét về màu vàng nhạt này, nó lại hơi giống bánh đậu xanh(uyển đậu hoàng).
Bà Trương thấy Triệu Ngọc Mai cứ chăm chú quan sát chiếc bánh bạch quả trên tay mà mãi chưa chịu ăn nên không nhịn được lại nhiệt tình quảng cáo lần nữa: “Thật sự rất ngon, không lừa cậu đâu. Lần trước tớ ăn thử một miếng xong thì nhớ mãi không thôi đấy!”
Dưới ánh mắt đầy mong đợi của bà Trương, Triệu Ngọc Mai cuối cùng cũng nâng chiếc bánh bạch quả lên và cắn một miếng. Cảm giác vô cùng tinh tế và mềm mại như thể chiếc bánh tan chảy ngay khi vừa vào miệng, chỉ để lại hương thơm thanh khiết nhưng kéo dài của bạch quả, khiến người ta ăn rồi lại muốn ăn nữa.
Triệu Ngọc Mai không kìm được cảm thán: “Thảo nào cậu ăn xong một lần mà nhớ mãi, món bánh bạch quả này hương vị quả thật rất tuyệt.”
Là một tín đồ ăn uống lâu năm, bà Trương rất vui vì món bánh mình thích cũng được bạn bè xung quanh yêu thích, nên hào hứng nói: “Thấy chưa, tớ nói ngon mà phải không? Lúc nãy tớ lên mua bánh bạch quả, còn thấy vị đạo trưởng trong Thanh Phong Quan đang làm thịt hun khói nữa! Tớ đã để lại thông tin liên lạc rồi, họ nói hun khói xong sẽ gọi điện cho tớ.”
Triệu Ngọc Mai ngạc nhiên thốt lên: “... Thanh Phong Quan này bán đồ cũng thật toàn diện, không chỉ bán bánh ngọt mà còn bán cả thịt hun khói.”
Bà Trương: “Nói sao nhỉ, ban đầu vị đạo trưởng cũng nói là không bán đâu nhưng sau đó bị lòng thành của tớ làm cảm động, rồi đồng ý bán đấy.”
Triệu Ngọc Mai: “Sự chân thành quả nhiên là tuyệt chiêu chí mạng!”
Bà Trương: “Chân thành chỉ là một phần thôi, quan trọng là tớ sẵn sàng trả thêm tiền. Câu đó nói sao nhỉ? Tớ và Thanh Phong Quan vốn không có duyên, tất cả là nhờ tớ chịu trả thêm tiền.”
Triệu Ngọc Mai: “...”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
