Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ta Ở Đạo Quan Làm Cá Mặn Chương 13

Cài Đặt

Chương 13

Sau khi Tôm bọc mía hoàn thành, nó nhanh chóng trở thành một món ăn nổi bật trong thực đơn của nhà ăn Thanh Phong quan cùng với Bánh sơn trà mối tình đầu, đã gánh vác một nửa doanh thu tháng Mười Hai của Thanh Phong quan.

Mặc dù Thanh Phong quan nằm dưới chân núi Thanh Phong, nhưng không rõ có phải do đất rộng người thưa hay không, Vân Triều Triều luôn cảm thấy trời lạnh sớm hơn so với khi ở trong thành phố trước đây.

Trước kia sống trong thành phố, tháng Mười Hai nhiều nhất là cô chỉ mặc áo len cashmere lót trong rồi khoác áo gió bên ngoài, nhưng ở Thanh Phong quan này, Vân Triều Triều đã bắt đầu khoác áo khoác lông vũ mỏng vào buổi sáng và tối.

Tuy nhiên, khi thời tiết lạnh đi, món mía nướng than mà Vân Triều Triều mong muốn lại có dịp phát huy tác dụng.

Ai cũng biết, Thanh Phong quan là một đạo quán, một đạo quán chắc chắn có nhiều hơn một lư hương. Thanh Phong quan có vài lư hương, trong đó có một lư hương nằm ngang, hình chữ nhật dài, bốn phía có hoa văn chạm khắc rỗng, có nắp đậy được làm bằng đồng nguyên chất.

Vân Triều Triều và Tĩnh Thính dành cả một buổi chiều để lau chùi chiếc lư hương dài này sạch sẽ rồi dùng nó để nướng mía và khoai lang, quả nhiên mùi thơm lan tỏa khắp nơi.

Cả lô mía nướng và khoai lang nướng đầu tiên đều chưa kịp bày bán đã bị nhân viên nội bộ Thanh Phong quan tiêu thụ hết.

Vân Triều Triều vừa ăn vừa không quên nhìn về tương lai: “Đạo trưởng, ông nói xem nếu đặt một cái vỉ nướng than ở giữa lư hương này, lúc đó có nướng thịt nướng được không? Thậm chí còn có thể làm món dê nướng nguyên con nữa!”

Trường Không đạo trưởng bình tĩnh ngăn lại: “Thịt bò thịt dê bây giờ bán đắt quá, với khả năng hiện tại của chúng ta, e là tạm thời chưa ăn được. Nếu cô thực sự muốn ăn thịt nướng, lúc đó tôi có thể nướng cho cô hai cái bánh thịt cải muối, món đó rẻ, nướng lên thơm giòn cũng rất ngon.”

Vân Triều Triều dễ tính: “Được! Tôi không kén ăn, ăn gì cũng được.”

Với việc mía nướng, khoai lang nướng được thêm vào danh sách bán hàng tạm thời, hiện tại Thanh Phong quan có quá nhiều loại hàng hóa cần bán, chỉ dựa vào vài người Vân Triều Triều thì quả thực có chút quá sức. Thế là Vân Triều Triều lại đăng một quảng cáo tuyển dụng trên trang web tuyển dụng, lần này không phải là tuyển đạo sĩ nữa, cô định tuyển một nhân viên chuyên trách bán hàng.

Thực tế chứng minh rằng việc tuyển nhân viên bán hàng dễ dàng hơn nhiều so với tuyển đạo sĩ.

Trước đây Vân Triều Triều đăng tin tuyển đạo sĩ trên trang web tuyển dụng, đăng hơn hai tháng mà không có ai đến ứng tuyển, ngay cả Trường Không đạo trưởng lúc đó cũng không phải là do xem quảng cáo tuyển dụng của Vân Triều Triều mà đến, mà là nhờ sự giới thiệu của nhân viên Hiệp hội Đạo giáo mới đến Thanh Phong quan.

Nhưng quảng cáo tuyển nhân viên bán hàng của Vân Triều Triều vừa đăng chưa đầy hai ngày, Thanh Phong quan đã có ba người đến ứng tuyển.

Vân Triều Triều thậm chí còn lựa chọn kỹ lưỡng trong số ba ứng viên này và cuối cùng chọn một cô gái trẻ tuổi tương đương cô nhưng đã có vài năm kinh nghiệm bán hàng. Cô gái này sinh vào tháng Chín, nên tên gọi thân mật là Tiểu Cửu.

Có Tiểu Cửu chuyên trách bán hàng, Tĩnh Thính có thể chuyên tâm lo việc dọn dẹp vệ sinh Thanh Phong quan, còn Trường Không đạo trưởng cũng có thể rảnh tay hơn để chuyên tâm chế biến món ngon và điêu khắc đồ lưu niệm của Thanh Phong quan.

Mỗi người làm tốt công việc của mình, giúp Thanh Phong quan trông ngăn nắp, thể hiện một khung cảnh phồn thịnh.

Kể từ lần đầu luật sư Vương kể cùng bà Vương đến tham dự Hội nghị Ẩm thực Thanh Phong quan lần trước, đã không còn chủ động liên lạc với Vân Triều Triều nữa. Nhưng hôm nay, luật sư Vương chủ động gửi một tin nhắn cho Vân Triều Triều, trong đó là thư mời tham dự Hội nghị Giao lưu Văn hóa Đạo giáo.

Vân Triều Triều:

Hội nghị Giao lưu Văn hóa Đạo giáo, đây là cái gì vậy?

Luật sư Vương:

Đây là một sự kiện lớn do giới Đạo giáo tổ chức, nhiều đạo trưởng, học giả, chuyên gia sẽ tham gia. Mục đích của hội nghị là quảng bá văn hóa Đạo giáo ưu tú, truyền bá kiến thức dưỡng sinh của Đạo giáo. Tôi đã xin được một thư mời cho Thanh Phong quan của cô, cô đến đó để mở mang tầm mắt rồi tiện thể học hỏi, xin lời khuyên từ những Quan chủ của các đạo quán xuất sắc khác, dù sao Thanh Phong quan không thể cứ mãi lấy việc bán hàng làm nghề chính được!

Vân Triều Triều nghe xong những lời này của luật sư Vương, cảm thấy bà cô đã tìm đúng người khi bà tìm luật sư Vương làm luật sư đại diện trước khi qua đời, bởi vì luật sư Vương quả thực rất tận tâm tận lực. Cho đến nay, luật sư Vương có thể nói là người duy nhất luôn cố gắng dẫn dắt Thanh Phong quan đi theo con đường chính đạo, ngay cả quan chủ là Vân Triều Triều cô đây đã chấp nhận nằm im rồi, vậy mà luật sư Vương vẫn không bỏ cuộc.

Vân Triều Triều chưa từng tham gia hội nghị Đạo giáo, cũng không biết những hội nghị như vậy cụ thể phải làm gì, nhưng với tinh thần khiêm tốn rằng người trẻ nên học hỏi nhiều hơn nên cô vẫn chấp nhận thiện ý của luật sư Vương.

Nghe nói Vân Triều Triều sẽ đi tham gia hội nghị Đạo giáo, Trường Không đạo trưởng và Tĩnh Thính vẫn khá hào hứng.

Đặc biệt là Tĩnh Thính, câu đầu tiên cậu ta nói là: “Bây giờ Thanh Phong quan của chúng ta đã phát triển tốt đến mức này rồi sao? Có thể đi tham gia hội nghị Đạo giáo rồi à?”

Vân Triều Triều rất bình tĩnh: “Có khi nào hội nghị Đạo giáo này vốn không có tiêu chuẩn tham gia, chỉ cần là đạo quán thì đều có thể tham gia không? Dù sao cậu nghĩ mà xem, ngay cả Thanh Phong quan chúng ta cũng có thể tham gia thì đó là hội nghị quan trọng gì được?”

Tĩnh Thính lại khá lạc quan: “Ít nhất điều này chứng minh Thanh Phong quan chúng ta được cả giới Đạo giáo công nhận rồi!”

Vân Triều Triều gật đầu: “Có lý!”

Trường Không đạo trưởng: “Nếu đã đi họp vậy thì tôi chuẩn bị thêm đồ ăn cho cô mang theo đề phòng bất trắc.”

Vân Triều Triều thấy không cần thiết: “Bên hội nghị chắc sẽ lo cơm nước chứ? Hơn nữa tôi sáng đi tối về ngay, lẽ nào lại để bị đói?”

Trường Không đạo trưởng nhìn cô một cái: “Cô chưa từng đi họp bao giờ à?”

Vân Triều Triều không nói nên lời, vì cô thực sự chưa từng đi họp nhiều. Đừng nói là đạo sĩ đi họp, cô chỉ là một sinh viên mới tốt nghiệp, mà lại còn thất nghiệp nữa nên còn thấy lãnh đạo công ty để họp hành bao giờ.”

Lần họp trước hình như là lễ tốt nghiệp. Lúc đó hiệu trưởng trên bục giảng hùng hồn phát biểu, nói rằng hôm nay các em lấy trường làm vinh dự, ngày mai trường lấy các em làm vinh dự, lúc đó Vân Triều Triều cũng bị hiệu trưởng làm cho nhiệt huyết sục sôi, rồi ngày hôm sau đã phải ngồi nhà tìm việc suốt nửa năm.

Trường Không đạo trưởng với vẻ mặt của người từng trải: “Cô cứ đi thử thì biết.”

Sáng hôm đó, Vân Triều Triều sớm theo địa chỉ trên thư mời đến Chính Dương quan trên núi Thiên Thai. Trước khi đi, cô vẫn chủ động xách theo hộp đồ ăn đóng gói mà Trường Không đạo trưởng đã chuẩn bị cho cô, không phải sợ đói bụng, mà cô nghĩ đã ra ngoài thì nhân cơ hội quảng bá tay nghề của Trường Không đạo trưởng, nhỡ có người hợp khẩu vị món này thì sao, chẳng phải vô hình trung lại có thêm một nhóm khách hàng tiềm năng sao?

Địa điểm tổ chức hội nghị Đạo giáo lần này là Chính Dương quan trên núi Thiên Thai. Vân Triều Triều trước đây đã từng nghe danh Chính Dương quan, biết đây là đạo quán lớn nhất vùng.

Quan chủ của đạo quán nhỏ như Vân Triều Triều khi đối diện với Chính Dương quan, ngoài việc ngước nhìn thì vẫn chỉ có thể ngước nhìn.

Các khách mời được mời đến tham dự hội nghị Đạo giáo lần này cũng có nhiều người nổi tiếng, Vân Triều Triều nhìn sơ qua chức danh của họ, đều là Hội trưởng của hiệp hội nào đó, Người sáng lập hội nghị nào đó, ngay cả một vài đạo trưởng chỉ mang chức danh đạo sĩ bình thường thì họ cũng là những người tóc bạc da trẻ, khí chất phi phàm, nhìn là biết không phải người thường.

So với những người có kinh nghiệm này, năm chữ "Quan chủ Thanh Phong quan" mà Vân Triều Triều mang trên đầu, có vẻ không đủ ấn tượng.

Đặc biệt là khi những người này nghe nói Thanh Phong quan kể cả Vân Triều Triều là vị Quan chủ thì cũng chỉ có 3 người, mặc dù họ không nói thẳng nhưng đã loại Vân Triều Triều và Thanh Phong quan ra khỏi phạm vi giao tiếp xã hội.

Dù sao, ở đây đừng nói là một đạo quán, ngay cả một điện thờ nhỏ nhất cũng có hơn 3 người.

Đạo quán kiểu như Thanh Phong quan, đánh mạt chược còn thiếu một người thì làm nên trò trống gì?

Vân Triều Triều tuy ít kinh nghiệm, nhưng cô không ngốc, đương nhiên cô cảm nhận được rằng ở nơi này có một chuỗi phân cấp coi thường vô hình và không nghi ngờ gì thì cô đang ở tận đáy của chuỗi phân cấp đó. Đúng như câu nói không thể hòa nhập thì không nên cố gắng hòa nhập, nên Vân Triều Triều dứt khoát không đi lại khắp nơi để nói chuyện lớn tiếng như những người khác mà tự mình tìm một góc ngồi chờ đợi hội nghị chính thức bắt đầu.

Nhưng lúc này còn hơn nửa tiếng nữa hội nghị mới bắt đầu, ngồi không thì thực sự nhàm chán, dùng điện thoại trong hoàn cảnh này lại thấy không lịch sự lắm, Vân Triều Triều nghĩ đi nghĩ lại cuối cùng lấy cuốn sách cô mang theo ra đọc.

Lần này cô không đọc cuốn 30 Ngày Học Bói Toán Cấp Tốc nữa, mà là một cuốn sách về quản lý. Sách nói rằng một nhà quản lý xuất sắc cần có bốn khả năng chính, bao gồm khả năng giao tiếp, khả năng tổ chức, khả năng điều phối, khả năng ra quyết định... Vân Triều Triều tự đối chiếu từng mục một trên mình rồi thấy rằng dường như cô đều ổn nhưng cũng không có điểm nào quá nổi trội.

Mãi miết đọc sách, thời gian trôi qua rất nhanh.

Đúng nửa tiếng sau, hội nghị bắt đầu đúng giờ.

Nói thật, Vân Triều Triều thực sự tò mò không biết những đạo sĩ này đi họp sẽ nói về những gì. Hơn nữa, để học hỏi thật tốt, thậm chí cô còn mang theo bút và sổ tay trong ba lô để sẵn sàng ghi lại những nội dung hay trong hội nghị.

Nhưng sự thật là Hội trưởng này phát biểu xong, đến lượt Hội trưởng tiếp theo phát biểu, mỗi người khi phát biểu đều giới thiệu tổ chức của họ tài giỏi đến mức nào, tiện thể đưa ra những nhận định cao siêu về tương lai của ngành Đạo giáo. Còn những kinh nghiệm quản lý Đạo giáo mà Vân Triều Triều mong đợi thì hoàn toàn không ai đề cập đến.

Không chỉ các Hội trưởng trên bục không có ý định dừng lại nghỉ ngơi mà cả những người nghe bên dưới cũng ngồi thẳng tắp.

Vân Triều Triều lén hỏi một vị đạo sĩ có vẻ hòa nhã bên cạnh: “Ông có biết hội nghị này còn kéo dài bao lâu không?”

Đạo sĩ hạ giọng: “Ba ngày.”

Vân Triều Triều: “...????”

Vân Triều Triều: “Ba ngày không ăn cơm sao?”

Đạo sĩ với vẻ mặt thâm sâu: “Người tu đạo nên xa lánh hồng trần tục thế, không nên quá theo đuổi dục vọng ăn uống. Chỉ có tâm thanh tịnh, ít ham muốn mới có thể đạt được sự yên tĩnh nội tâm.”

Vân Triều Triều thở dài, nghe ý này là không ăn cũng được.

Các đạo sĩ không ăn thì có thể chịu đựng được, nhưng Vân Triều Triều không ăn thì thực sự không chịu nổi. Cô bị hạ đường huyết nhẹ, nếu không ăn đúng giờ sẽ dễ bị chóng mặt.

Lúc này, cuối cùng cô đã hiểu tại sao Trường Không đạo trưởng lại bảo cô mang đồ ăn đi họp. Có lẽ Trường Không đạo trưởng trước đây cũng đã quá chán ngấy cái cảnh phải chịu đói khi họp ở đạo quán nên mới đặc biệt nhắc nhở cô.

Vân Triều Triều nghĩ, chỉ là lén ăn một chút lót dạ thôi, dù sao cô ngồi ở cuối cùng chắc chắn sẽ không bị ai phát hiện.

Nghĩ vậy, Vân Triều Triều lén lút kéo khóa ba lô, rồi lấy hộp cơm Trường Không đạo trưởng chuẩn bị cho cô ra, sau đó dùng động tác cẩn thận nhất, từ từ... từ từ... mở nắp hộp cơm ra.

Kèm theo một tiếng "cách" khẽ khàng, mùi vị cay nồng của cổ vịt và thịt bò kho lập tức lan tỏa khắp hội trường.

Vân Triều Triều: “...”

Vị đạo sĩ bên cạnh Vân Triều Triều vừa nói cần thanh tâm quả dục: “...”

Cô đi họp mà mang theo cổ vịt cay và thịt bò kho à, sao cô không mang luôn mì gói cho tiện? Tôi bảo cô xa lánh xã hội chứ không phải bảo cô trả thù xã hội!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc