Tô Hương ủ rũ cụp đuôi, đặt cả son môi và phấn thoa mặt lên bàn đá trong viện. Phù Doanh đếm đi đếm lại, một cái cũng không thiếu. Nàng có chút nhụt chí, nhưng vẫn nói: “Không sao, đợi đến tiệc mừng thọ chúng ta lại thử vậy.”
Tô Hương ngồi trên ghế đá chống cằm thở ngắn than dài: “Cô nương, người không biết đâu, người trong kinh thành này ai nấy đều kiêu căng ngạo mạn. Họ muốn mua những thứ này đều đến những cửa hàng nổi tiếng, dù không dư dả cũng phải tìm đến những sạp có chút danh tiếng. Chúng ta hoàn toàn không có quầy hàng, lại là mặt lạ, người ta đều sợ đồ chúng ta làm không sạch sẽ, căn bản không chịu mua.”
Phù Doanh chưa từng làm ăn, chỉ dựa vào một đầu óc nóng vội, căn bản không nghĩ tới những chuyện này. Nghe Tô Hương nói vậy, nàng lâm vào trầm tư.
Nàng muốn bán được đồ, nàng cần danh tiếng, cần phải có người dùng qua cảm thấy tốt, mới có người mua. Nhưng với hoàn cảnh hiện giờ của nàng, ai sẽ tình nguyện dùng đồ của nàng đây?
Khi ở Lan Lăng, nàng tự mình dùng, còn tặng cho bạn bè thân thiết, hoặc ban thưởng cho người hầu dùng. Thân phận con gái quận thủ Lan Lăng của nàng được đặt ở đó, ai sẽ nghi ngờ nàng? Ai nấy đều vui mừng nhận lấy, dùng xong còn sẽ phản hồi cho nàng.
Thế nhưng khi đến kinh thành, nàng chỉ là một cô gái mồ côi, sống nhờ ở Tạ gia mà thôi. Đừng nói đến việc dùng đồ của nàng, chỉ cần không mở miệng nhục mạ nàng đã là tốt lắm rồi.
Phù Doanh mở ba hộp son môi trước mặt ra. Nàng đã làm ba loại màu sắc khác nhau, phù hợp với các tông da và kiểu trang điểm khác nhau, mùi hương cũng không trùng lặp. Những nguyên liệu nàng dùng đều sạch sẽ, tuyệt đối an toàn, chỉ là không có người dùng thử thì có làm tốt đến mấy cũng vô ích.
Phù Doanh lặng lẽ suy nghĩ. Không có người dùng, vậy thì phải nghĩ cách để người khác dùng. Dùng thấy tốt tự nhiên sẽ tiếng lành đồn xa. Còn về việc làm thế nào để người khác dùng… Nàng dần dần nở nụ cười. Sao lại không có ai sử dụng chứ?
Chính nàng không phải là người thử nghiệm tốt nhất sao?
Hạ quyết tâm, Phù Doanh đứng phắt dậy: “Tô Hương, giúp ta tìm mấy bộ váy áo mà lão phu nhân đã tặng ta trước đây.”
Nàng là người chạy nạn đến đây, lão phu nhân thận trọng như tóc, ngày thứ hai khi nàng nhập phủ đã sai người may cho nàng vài bộ váy áo. Giờ đây, chúng có thể phát huy tác dụng rồi~
Trần quận Tạ thị vốn là danh môn vọng tộc, đặc biệt là nhánh ở kinh thành này. Tạ Nhị gia giữ chức Trung Thư Lệnh, Tạ Tầm nhậm chức Thượng Thư Tỉnh, tuổi còn trẻ đã quan đến tứ phẩm, có thể nói tiền đồ vô lượng.
Tạ gia ở kinh thành thuộc hàng thế gia đứng đầu. Lại thêm là tiệc mừng thọ của Tạ lão phu nhân, phàm là người có uy danh ở kinh thành đều mang gia quyến đến mừng thọ.
Chưa đến quá trưa, Tạ phủ đã tấp nập người qua kẻ lại. Khách khứa chen chân, người người áo lụa xênh xang, hương phấn quyện theo từng bước chân, trâm ngọc rung ánh, khắp nơi rộn ràng náo nhiệt.
Phù Doanh sáng sớm đã dậy trang điểm, mất gần một canh giờ mới thu xếp ổn thỏa. Nàng súc son môi và hai hộp phấn thoa mặt, rồi đi về phía tiền viện.
Dọc đường đi, đâu đâu cũng là hạ nhân Tạ phủ qua lại bận rộn, cùng khách khứa nườm nượp ra vào dự yến. Phù Doanh mặt mũi lạ lẫm, mỗi khi nàng lướt qua, chẳng ai bảo ai đều khẽ ngoảnh đầu nhìn theo, liếc thêm đôi ba lượt.
Nàng nghe thấy người khác nhỏ giọng suy đoán thân phận của nàng, kinh ngạc cảm thán vẻ đẹp của nàng, không khỏi ưỡn thẳng lưng hơn chút.
Tô Phù Doanh, tuyệt đối không được rụt rè.
Khi nàng đi đến tiền viện, người càng đông hơn. Ánh mắt đổ dồn lên người nàng từng lớp từng lớp, hoặc dò xét hoặc kinh ngạc, tựa như từng ngọn núi cao đè nặng lên người nàng.
Nàng lặng lẽ hít một hơi thật sâu, nở nụ cười. Đang định lên tiếng, trong đám đông không biết ai đột nhiên hô lên một tiếng.
“Nhìn kìa, là Tạ Đại Lang Quân.”
Trong khoảnh khắc, tất cả ánh mắt đang đổ dồn vào nàng đều chuyển đi, đồng thời nhìn về phía cách đó không xa sau lưng nàng, nơi Tạ Tầm đang chậm rãi bước đến, đai lưng vắt ngang gió.
Phù Doanh nghẹn một hơi trong lòng, không thể lên cũng không thể xuống, hơi thở cũng vì thế mà dồn dập hơn đôi phần.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






