Ở phía trên, Tạ lão phu nhân và Tạ Đại phu nhân trao đổi ánh mắt. Tạ Đại phu nhân từ ái nhìn về phía Tạ Tầm: “Tầm nhi, con cũng không còn nhỏ nữa, ta và tổ mẫu đã bàn bạc một hồi, hôm nay dự định kết cho con một mối hôn nhân tốt có được không?”
Tạ Đại phu nhân trước mặt mọi người nói ra câu này, trên bàn tiệc đột nhiên im lặng. Các nữ tử có ý với Tạ Tầm ít nhiều đều lặng lẽ sửa sang lại dung nhan.
Phù Doanh cắn mạnh một miếng nho đông lạnh, vừa ngẩng đầu lên, vừa vặn đối diện với ánh mắt của Tạ Tầm.
Chỉ trong nháy mắt, đối phương đã đứng dậy nói: “Mẫu thân, việc này không vội. Hôm nay là sinh nhật tổ mẫu, không nên lấy việc này làm tổ mẫu phiền lòng.” Ý tứ chính là không muốn, nhưng không muốn làm lão phu nhân không vui.
Tạ Đại phu nhân nghẹn lời, Tạ lão phu nhân tiếp lời: “Nếu biết là sinh nhật tổ mẫu, nếu thật sự muốn làm tổ mẫu thoải mái, thì hãy theo ý mẫu thân con, sớm ngày định ra hôn sự. Con nếu có cô nương nào ái mộ, cứ việc nói cho tổ mẫu, chỉ cần người ta đồng ý, tổ mẫu sẽ tự mình đến tận cửa vì con mà nói chuyện.”
Tạ Tầm cũng không nhượng bộ, chỉ nói: “Tôn nhi không ái mộ nữ tử nào cả, cũng chưa có ý định kết hôn. Tổ mẫu và mẫu thân đừng làm khó con. Nếu không, tôn nhi xin phép cáo từ ngay bây giờ.”
Nghe lời này của hắn, trái tim của những thiếu nữ vừa rồi còn lặng lẽ chờ mong giờ đây đều tan nát hết.
Phù Doanh cắn tiếp miếng nho đông lạnh, lại nghĩ đến: Không có người yêu là tốt nhất! Nếu hắn thật sự có người trong lòng đã định thân, thì kế hoạch của nàng sẽ thất bại!
Ý hắn đã quyết, mẹ chồng nàng dâu Tạ lão phu nhân cũng không tiện trước mặt nhiều người như vậy mà dồn ép quá đáng, đành tạm thời từ bỏ.
Tiệc tối kéo dài gần một canh giờ. Chờ đến khi Tạ lão phu nhân không chịu nổi phải về nghỉ ngơi, mọi người mới lục tục ra về.
Thị nữ nói: “Nhị Lang Quân nói chỉ hai câu thôi, chuyện liên quan đến vị ở Tuyết Hoa Các.”
Tuyết Hoa Các, Tạ Thanh Đường? Phù Doanh không rõ lắm Tạ Nghiên có ý gì, nhưng nếu hắn nhắc đến Tạ Thanh Đường, chắc là chuyện ở hòn non bộ hôm nay đã bị hắn nhìn thấy.
Nàng nén lại chút phiền muộn trong lòng: “Dẫn đường đi.”
Thị nữ dẫn nàng trở lại nơi yến tiệc vừa nãy. Chỉ là lúc này đám đông đã tản đi, hạ nhân dọn dẹp bàn ghế ăn uống cũng đều đã rời đi, chỉ còn vài ngọn đèn lồng treo trên cành cây.
Tạ Nghiên nhìn thấy nàng đến, vui vẻ ra mặt tiến lên, vẫy lui thị nữ dẫn đường.
Phù Doanh có chút cảnh giác lùi xa y hai bước: “Không biết Nhị Lang Quân tìm ta có chuyện gì?”
Tạ Nghiên nhìn hành động của nàng có chút tổn thương: “Biểu muội đừng căng thẳng, ta tìm ngươi đến là muốn tặng ngươi một thứ.”
Nói đoạn, hắn từ trong tay áo lấy ra một chiếc trâm khắc hoa hình hoa lan bằng gỗ đàn hương: “Hôm nay ta nhìn thấy biểu muội, liền cảm thấy biểu muội và chiếc trâm hoa lan này vô cùng hợp nhau. Chỉ là vừa rồi người đông, sợ gây hiểu lầm, nên mới chờ mọi người đi rồi mới gọi biểu muội trở lại.”
Hắn cất bước tiến lên: “Để ta cài lên cho biểu muội đi.”
“Nhị Lang Quân!” Phù Doanh sắc mặt khẽ biến, vội vàng ngăn hắn lại: “Điều này không hợp lễ nghĩa. "*Vô công bất thụ lộc, cây trâm của Nhị Lang Quân quý giá, Phù Doanh không dám nhận, mong Nhị Lang Quân thu lại.”
*không có công thì không nhận lộc
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)