Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ta ở cổ đại làm thợ trang điểm chuyên nghiệp Chương 13

Cài Đặt

Chương 13

Phù Doanh nhìn thiếu nữ phía sau hòn non bộ. Nàng ta vận một bộ tố y màu xanh nhạt, ngã ngồi trên mặt đất, không hề trang điểm phấn son. Trên khuôn mặt trắng nõn có một vết hằn rõ ràng của bàn tay, khóe miệng rách toạc đang rỉ máu. Có lẽ nước mắt trên mặt đã rơi vào vết thương ở khóe miệng, nàng đau đến mức khẽ hít khí.

Người này Phù Doanh nhận ra, là Tạ Thanh Đường, thứ nữ của Tạ Nhị gia do thị thiếp sinh, người mà nàng đã gặp khi Tạ lão phu nhân dẫn nàng đi ra mắt vào ngày đầu nàng bước chân vào Tạ phủ.

Gọi là thiếp, kỳ thực chỉ là một nha hoàn của nhị phòng, đã lợi dụng lúc Tạ Nhị gia say rượu mà bò lên giường. Tạ Nhị phu nhân vốn muốn đánh chết nàng ta, nhưng là lão phu nhân đã ra mặt bảo vệ, nên mới giữ được mạng.

Tuy nhiên, gia phong của Tạ gia vốn thanh bạch, chỉ khi lang quân trên 40 tuổi mà không có con mới được phép nạp thiếp. Huống chi, dù có nạp thiếp, thì đó cũng phải là nữ tử quan gia thế gia thanh sạch, tuyệt đối không thể nâng một nữ tỳ lên làm thiếp thất, đó là hành vi đáng bị người đời chê cười.

Bởi vậy, cả Tạ gia, bao gồm cả Tạ Nhị gia, đều không công nhận nàng ta, dù nàng ta đã sinh hạ cốt nhục cho ông.

Tạ gia - gia thế hiển hách trọng vọng , Tạ Nhị gia lại quan đến Trung Thư Lệnh, trong triều tất nhiên là địa vị cao quý, được người kính ngưỡng. Chỉ có chuyện này đã trở thành trò cười khắp kinh thành. Tạ Nhị phu nhân và Tạ Hàm Nguyệt càng ghét cay ghét đắng hai mẹ con này. Trừ những bữa gia yến thông thường, tuyệt đối không cho phép hai người xuất hiện trước mặt người khác. Lần trước Phù Doanh nhận người, vẫn là lão phu nhân nói đều ở trong cùng một phủ, đương nhiên phải gặp mặt một lần, nếu gặp nhau mà không quen biết mới là trò cười, nên mới cho gọi hai mẹ con họ đến tiền viện.

Huống chi hôm nay là một dịp quan trọng, không trách Tạ Hàm Nguyệt lại phản ứng dữ dội như vậy khi biết Tạ Thanh Đường xuất hiện.

Phù Doanh không nói nhiều, nàng cúi người đỡ Tạ Thanh Đường dậy: “Về trước đi, hôm nay ngươi không gặp được Nhị gia đâu.”

Tạ Thanh Đường không kìm được rơi lệ: “Nhưng di nương của ta…”

“Hôm nay không thể mời đại phu, nhưng có thể sắc thuốc.” Phù Doanh cắt lời nàng: “Ngươi về trước đi, lát nữa ta sẽ sai người đưa thuốc đến viện của các ngươi.”

Phù Doanh hiểu rõ tình hình hôm nay. Đừng nói là Tạ Thanh Đường không thể đến được trước mặt Tạ Nhị gia ở tiền viện, ngay cả nàng Tô Phù Doanh cũng không thể giúp nàng ấy mời đại phu. Trong phủ có quá nhiều ánh mắt, nếu nàng mời đại phu đến, người khác sẽ suy đoán, sẽ tìm hiểu. Nhưng Tạ gia không ai muốn nhắc đến hai mẹ con Tạ Thanh Đường với người ngoài.

Tạ Thanh Đường hít mũi ngừng tiếng khóc thút thít, hành lễ cảm tạ nàng: “Đa tạ Tô biểu tỷ.”

Tô Phù Doanh nhìn dáng vẻ của nàng, chẳng qua là một cô nương vừa mới cập kê, có lỗi lầm gì chứ?

Nàng từ trong tay áo móc ra một hộp phấn thoa mặt, ra hiệu vào vết hằn trên mặt Tạ Thanh Đường: “Để ta giúp ngươi che mặt một chút đi.” Nếu cứ vậy trở về, dù chỉ gặp hạ nhân trong phủ, cũng không ổn chút nào.

Tạ Thanh Đường chưa từng dùng son phấn, mở to đôi mắt nai thận trọng nói: “Đa tạ biểu tỷ.”

Phù Doanh không nói nhiều, mở hộp phấn thoa mặt, dùng ngón tay chấm một chút nhẹ nhàng thoa lên mặt nàng. Loại phấn thoa mặt này do nàng tự tay chế thành, gọi là Chu Nhan Đà, sắc đậm mà không chói, có thể che khuất vết hằn rất tốt, lại không lòe loẹt diêm dúa, dùng lên mặt Tạ Thanh Đường quả là vừa vặn. Để hai bên đối xứng, nàng cũng thoa cho cả hai bên má nàng. Nếu môi nàng không bị rách, nàng đã thoa cả son môi cho nàng ấy rồi.

Phù Doanh đậy nắp hộp phấn thoa mặt lại, đưa phần phấn còn lại cho Tạ Thanh Đường, ôn tồn nói: “Hộp phấn thoa mặt này rất hợp với ngươi, là do ta tự tay làm. Nếu ngươi không chê, ta tặng nó cho ngươi.”

Tạ Thanh Đường có chút thụ sủng nhược kinh mà nhận lấy: “Đa tạ biểu tỷ.”

Phù Doanh bất đắc dĩ nói: “Đây đã là lần thứ ba ngươi cảm tạ ta rồi. Không cần khách sáo, mau chóng về đi, đừng để người khác nhìn thấy nữa.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc