Trong tráp tổng cộng có hơn một ngàn lượng bạc, trong đó năm trăm lượng là bạc đáy hòm từ của hồi môn của nàng. Dương Hề hồi tưởng lại của hồi môn của mình, thật ra cũng không nhiều, tính cả số bạc đáy hòm thì mới chỉ có hai ngàn lượng.
Nàng và tướng công là thanh mai trúc mã, nàng cũng xuất thân từ nhà quan, phụ thân nguyên là Chủ sự Lễ Bộ. Của hồi môn không nhiều không phải vì nàng không được thương yêu, mà là vì phụ thân mất sớm.
Thêm nữa cha mẹ không giỏi chuyện kinh doanh, tổn thất không ít tài sản. Việc nàng có thể có được hai ngàn lượng làm của hồi môn, thật sự không dễ dàng gì.
Cha mất khiến cả nhà họ Dương chịu cú sốc rất lớn, may mà cha chồng nàng là người chính trực, Chu gia cũng có khí phách, không làm ra chuyện đính hôn rồi lại hủy hôn.
Hơn nữa, nàng và tướng công vốn là thanh mai trúc mã, hiểu rõ lòng nhau. Tướng công cũng thể hiện rõ thái độ, nên nàng không chỉ giữ được cuộc hôn nhân này, mà Chu gia còn giúp đỡ nhà họ Dương rất nhiều.
Dương Hề nghĩ đến cha mẹ mình. Phụ thân là người vô cùng cứng cỏi, lại ghét cái ác như kẻ thù. Cũng chính vì vậy mà ông đã đắc tội không ít người.
Giờ đây nghĩ lại nguyên nhân cái chết của phụ thân, Dương Hề mím chặt môi, cuối cùng chỉ có thể hóa thành một tiếng thở dài. Những kẻ thù năm xưa vẫn sống ung dung ngoài kia.
Mẫu thân nàng là người dịu dàng, khi xuất giá luôn theo trượng phu, trượng phu mất thì nương tựa con. Sau khi phó thác nàng cho Chu gia, mẫu thân liền cùng em trai nàng trở về quê nhà.
Dương Hề nhớ lại lý do khiến nàng ngất xỉu, không chỉ vì lo lắng cho cha chồng và tướng công, mà còn bởi mấy ngày trước nàng vừa nhận được tin: nguyên quán bị loạn dân tấn công, tình hình sống chết của nương và cả nhà đệ đệ vẫn chưa rõ.
Nàng còn nhớ kiếp trước, trước khi bị thiêu chết trong biển lửa, nàng cũng không nhận được tin tức gì từ nương và đệ đệ.
Dương Hề cố đè nén cảm xúc, lúc này nàng cần nghĩ cách giấu chút bạc phòng thân. Còn chuyện đệ đệ và nương, nàng chỉ có thể từ từ tìm kiếm sau.
Nàng lấy ra một ít vàng bạc từ trong hộp, đếm kỹ: vàng một lượng có năm thỏi, bạc một lượng có mười hai thỏi.
Còn loại bạc năm lượng hay mười lượng thì vừa to vừa nặng, mang trên người sẽ rất dễ bị chú ý.
Vì sao không dùng ngân phiếu? Bởi vì khắp nơi đều xảy ra thiên tai, chiến loạn liên miên, rất nhiều tiền trang không thể đổi lấy bạc.
Đợi đến khi triều đình thật sự diệt vong, thế lực đứng sau các tiền trang cũng sẽ lộ rõ bản chất vô lại, lúc đó ngân phiếu sẽ chẳng khác gì giấy vụn.
Hiện nay dấu hiệu sụp đổ của triều đình đã dần lộ rõ, các châu phủ từ lâu đã âm thầm thoát khỏi sự kiểm soát. Chỉ cần có tiền, rất nhiều chuyện “không thể” đều có thể thực hiện.
Triều đình có quy định: của hồi môn của nữ tử xuất giá đều được ghi chép cùng với hôn thư và đăng ký tại phủ nha. Nếu của hồi môn bị mất hoặc đem đi cầm cố, phải có biên lai rõ ràng. Nếu giả mạo giấy tờ, rất dễ bị phát hiện sơ hở.
Cho nên nàng chỉ có thể động đến trang sức mà tướng công từng tặng riêng cho nàng.
Sau khi cân nhắc, nàng tìm một chiếc khăn tay, gói lại đôi khuyên tai có thể mang theo. Tiếp đó chọn vài miếng ngọc bội đẹp, cuối cùng cầm thêm mấy chuỗi ngọc nhỏ.
Dương Hề lướt mắt qua chiếc vòng tay long phượng bằng vàng ròng trong của hồi môn, đây đúng là vàng thật, giá trị rất cao. Nhưng nàng không thể mang theo, đành xót xa mà rời mắt đi.
Dương Hề giấu ngọc bội vào sát dưới nách một bên, dùng chuỗi ngọc buộc chặt lại. Nàng sợ buộc không kỹ, còn cố ý lắc thử vài cái. Sau khi chắc chắn sẽ không rơi, lúc này nàng mới yên tâm mặc lại y phục.
Cuối cùng, nàng tháo tóc ra. Tóc nàng rất đen và dày, nàng đổi một kiểu búi khác, giấu khăn tay và đôi khuyên tai được gói lại vào trong búi tóc. Sau đó soi gương đồng để chỉnh lại mái tóc, xác nhận không nhìn ra dấu vết gì mới thực sự yên tâm.
Bây giờ đã vào đầu đông, thời tiết cũng bắt đầu lạnh hơn. Dương Hề suy nghĩ một chút rồi lấy chiếc áo bông chắc chắn nhất mặc vào người.
Nàng vừa mới mặc quần áo xong thì bên ngoài vang lên tiếng bước chân dồn dập, Vân Nhã hoảng loạn gõ cửa:
“Đại nương tử, lão gia và đại công tử đã trở về!”
Dương Hề hít sâu một hơi — nguy cơ của Chu gia dù muốn tránh cũng không thể. Dù có trải qua một lần rồi, giọng nàng vẫn không tránh khỏi run rẩy:
“Bọn họ… vẫn ổn chứ?”
Vân Nhã đáp, giọng cũng run rẩy không kém:
“Không… không ổn, lão gia không ổn rồi…”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






