Tuyết trắng xoá phản chiếu ánh sáng, Dương Hề phải cẩn thận quan sát mới nhận ra đó là một thiếu niên chừng mười sáu, mười bảy tuổi. Xác nhận chỉ có một mình cậu ta đi theo, nàng mới lên tiếng:
"Phía sau có một thiếu niên đang theo chúng ta."
Chu Ngọc lập tức dừng bước, quay đầu nhìn thoáng qua rồi nói:
"Không cần quan tâm."
Dương Hề vừa nghe liền hỏi:
“Chàng đã từng gặp rồi sao?"
Chu Ngọc gật đầu:
"Ừ, lúc ta đang làm xe trượt tuyết, cậu ta có đứng xem cùng những người khác."
Xe trượt tuyết rất lớn, nên khi làm ở bên ngoài thường có nhiều người vây quanh xem. Trong số đó, chỉ có thiếu niên này khiến Chu Ngọc có ấn tượng.
Dương Hề cảm thấy tò mò về cậu thiếu niên. Khi bọn họ rời đi, rõ ràng có không ít dân chạy nạn nhìn thấy, nhưng cuối cùng chỉ có mình cậu thiếu niên này đi theo.
Lúc này Tử Hằng đã tỉnh, bàn tay nhỏ dụi dụi đôi mắt, chờ một lúc để quen với ánh sáng rồi mới mở to mắt hỏi:
"Nương, chúng ta đang ở đâu vậy?"
Dương Hề chạm nhẹ lên chóp mũi con trai, dịu dàng nói:
"Chúng ta đang trên đường đi."
Tử Hằng tò mò thò đầu nhìn quanh bốn phía, cái miệng nhỏ khẽ nhếch lên, vừa có chút ngạc nhiên lại có chút phấn khích:
"Nương, chúng ta có an toàn không?"
Đừng nhìn con còn nhỏ, nhưng nó hiểu được cha mẹ đang lo lắng.
Dương Hề vuốt ve đầu con trai, không định nói dối:
"Không đâu, chúng ta vẫn sẽ phải đối mặt với rất nhiều nguy hiểm."
Miền Đông Bắc bị loạn dân và ngoại tộc tranh giành, bách tính phiêu bạt khắp nơi, trở thành dân chạy nạn.
Phía Nam lại liên tục hứng chịu lũ lụt và đủ loại thiên tai, trong khi dịch chuột hoành hành ở vùng Tây Bắc, nghe nói ở đó đã có nhiều thành trì bị bỏ hoang, xác người không được chôn vùi nằm la liệt khắp nơi.
Thế nhưng kinh thành vẫn ca múa mừng vui, xa hoa phung phí như chưa từng có gì xảy ra. Ngoài đám dân chạy nạn tụ tập quanh kinh thành, khắp cả nước đâu đâu cũng có người tha phương cầu thực.
Dương Hề cảm thấy nặng trĩu trong lòng. Nàng và Chu Ngọc kéo theo Ngô gia cùng đi, chính là vì muốn đề phòng những nhóm dân chạy nạn. Trong hoàn cảnh mạng sống bị đe dọa, nhân tính vốn dĩ đã chẳng còn là bao.
Gió lạnh lùa qua mặt khiến nàng khẽ rùng mình, buốt giá khiến da đau rát. Nàng từng nghĩ đến việc làm khẩu trang để che mặt, nhưng rồi lại thôi—gia đình họ ai cũng có dung mạo khá khẩm, nếu đeo khẩu trang lại càng gây chú ý. Giờ đây điều họ cần là hòa lẫn vào đám đông, chứ không phải nổi bật như hạc giữa bầy gà.
Họ gần như không dừng lại dọc đường. Chu Ngọc và Chu tiểu đệ thay phiên nhau kéo xe trượt tuyết, nhờ vậy cả đoàn di chuyển khá nhanh.
Lúc đói thì ăn tạm ít lương khô, rồi lại tiếp tục lên đường. Họ muốn tranh thủ trước khi trời tối vượt qua dãy núi phía trước, tốt nhất là có thể tìm được chỗ trú chân.
Trên mặt Dương Hề hiện rõ nụ cười. Chu tiểu muội vừa đi nhặt cỏ khô trở về, Chu Ngọc liền dùng số cỏ đó chèn vào những chỗ gió lùa trong căn nhà, miễn cưỡng cũng có thể ngăn được phần nào gió lạnh.
Đợi khi trong nhà tranh nhóm được lửa, hơi ấm từ giường đất bắt đầu lan tỏa, cả gian phòng cũng đỡ lạnh hơn.
Bên ngoài trời đã tối đen, Chu Ngọc dẫn Chu tiểu đệ ra ngoài một chuyến, lúc trở về không chỉ mang theo ít củi lửa mà còn dắt theo một thiếu niên đi cùng.
Dương Hề đang nấu cơm, dưới ánh lửa liếc mắt nhìn về phía cậu thiếu niên kia. Cái mũ rách nát đội trên đầu, chiếc áo khoác dính đầy rơm rạ, chỉ có đôi giày bông là còn khá mới, ước chừng còn được bảy phần. Trên mặt cậu có những vết đỏ tấy do giá lạnh, nhưng từ đường nét ngũ quan vẫn có thể nhận ra, thiếu niên này có gương mặt đoan chính.
Chu Ngọc lên tiếng:
“Hắn xin tá túc một đêm, trả mười đồng tiền.”
Dương Hề hơi ngạc nhiên, không ngờ thiếu niên lại có chút tiền trong tay. Nàng nheo mắt cười:
“Ăn cùng luôn chứ?”
Thiếu niên ngửi thấy mùi cháo thơm liền liếm môi một cái, gật đầu:
“Ăn.”
Nói rồi, cậu lấy từ trong ngực ra một cái túi nhỏ, lục lọi rồi rút ra hai đồng tiền:
“Vậy... hai đồng này có đủ không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)


-198627.png&w=640&q=75)








%20(1)-232597.jpg&w=640&q=75)



