Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ta ở cổ đại làm danh sư Chương 17: Chuẩn Bị

Cài Đặt

Chương 17: Chuẩn Bị

Chu Ngọc sa sầm mặt mày, mãi đến khi xác nhận đầu con rắn không còn nữa thì sắc mặt mới dịu lại một chút:

“Các ngươi tìm thấy ở đâu vậy?”

Chu tiểu đệ ước lượng con rắn trong tay, con rắn này khá béo:

“Khi nhặt củi thì phát hiện ra. Suýt chút nữa dọa tiểu muội khóc.”

Dương Hề nói:

“Ngô gia sẽ không nhận không đâu.”

Quả nhiên đúng như lời nàng nói, Chu Ngọc mang về được một ít dưa muối và năm quả trứng gà.

Chu Ngọc nói:

“Cuộc sống nhà đại ca Ngô cũng không dễ dàng gì.”

Từ lúc đến nơi này, đây là lần đầu tiên họ bước chân vào lều của nhà họ Ngô. Cả nhà có mười hai người, bốn người con trai và hai người con gái. Con trai cả và con thứ hai đã có gia đình riêng, mỗi nhà có một đứa con. Trên đường chạy nạn, không chỉ có người già đã mất, mà mỗi nhà đều có một đứa trẻ đã chết vì bệnh.

Dương Hề nhìn thấy trứng gà, trong bụng liền thấy đói. Nàng đang mang thai, không thể để bụng đói. Ánh mắt nàng dừng lại trên những quả trứng hơi lâu.

Chu Ngọc nhìn thấy, cảm thấy xót xa:

“Để ta đem trứng đi luộc. Nàng và nương mỗi người ăn một quả.”

Dương Hề từ chối:

“Để cho nương ăn là được rồi, ta không cần.”

Diệp thị xót xa cho con dâu đang mang thai:

“Đánh thành canh, mọi người đều uống một chén.”

Thân là mẹ, nàng cũng thương các con khác.

Chu Ngọc sai tiểu đệ mang tuyết trở về. Trong nhà, mẹ và vợ đều cần được bồi bổ, trong lòng hắn chỉ biết thở dài. Không có thịt thì thôi, đành phải nghĩ cách kiếm thêm trứng gà.

Giữa trưa, mỗi người đều được uống một chén canh trứng gà nấu với rau dại. Giữa mùa đông giá rét, cơ thể cũng thấy ấm lên.

Dương Hề lén vẽ bản thiết kế ván trượt. Chờ Chu Ngọc ghi nhớ xong, nàng thật sự không giúp gì được, chỉ ôm con một lúc là ngủ thiếp đi.

Hiện tại trong nhà có tổng cộng ba cái chăn. Dương Hề ngủ cùng con trai, Diệp thị ngủ cùng Chu tiểu muội, còn Chu Ngọc và Chu tiểu đệ dùng chung một cái.

Buổi tối, Chu tiểu đệ và Chu Ngọc thay nhau canh gác. Khi Dương Hề tỉnh lại, Ngô Sơn đã trở về sau khi đi đổi lương thực.

Chu Ngọc đang cùng Chu tiểu đệ sắp xếp lại đồ đạc. Dương Hề hỏi:

“Ngô gia khi nào xuống núi?”

Chu Ngọc đáp:

“Sau nửa đêm. Hiện giờ dân chạy nạn thiếu lương thực, Ngô đại ca sợ bị người ta theo dõi.”

Dương Hề:

“Ngô gia cẩn thận.”

Đúng là đồng đội thần sầu.

Đổi được lương thực phần lớn là loại thô, ngoài ra còn có ít củ cải và cải trắng.

Dương Hề nhìn thấy thì vui vẻ:

“Có lương thực thì trong lòng cũng không thấy hoảng loạn.”

Chu Ngọc nói:

“Đợi thêm mấy ngày nữa sẽ mua thêm ít mang về.”

Dương Hề:

“Hảo.”

Sau đó hai ngày, Ngô gia lại giúp Chu gia mang về không ít tin tức. Đặc biệt là mấy đứa con trai của Ngô gia. Trong số đó chỉ có Ngô Sơn là có thể vào thành, còn mấy đứa nhỏ thì bán củi ở mấy thôn xung quanh.

Có một lần mấy huynh đệ nhà họ bán củi thì gặp người đang dò hỏi về Chu gia. Lặng lẽ tìm hiểu thì biết, mấy ngày gần đây các thôn phụ cận đều bị tra xét.

Chu gia càng không dám xuống núi. May mà Diệp thị dưỡng thêm hai ngày thì đã có thể xuống giường đi lại.

Hôm đó Ngô Sơn không vào thành làm việc lặt vặt, ngồi xổm bên ván trượt tuyết:

“Huynh đệ sắp rời đi rồi hả?”

Chu Ngọc không giấu giếm:

“Ừ, đại ca cũng biết có người đang truy tìm chúng ta. Ở đây cũng không còn an toàn nữa, sớm muộn gì bọn họ cũng sẽ lần tới nơi này.”

Hiện tại, kẻ thù cho rằng bọn họ đã rời kinh thành để chạy về quê, truy đuổi mấy ngày mà không thấy người, kiểu gì rồi cũng sẽ quay đầu lại tìm. Mà khu dân chạy nạn thì chắc chắn sẽ bị tra xét kỹ.

Ngô Sơn ngậm một cành cây như hút thuốc, tay thì giúp sửa tấm ván gỗ, không nói thêm gì.

Dương Hề nhìn Ngô Sơn vài lần, sau mấy ngày tiếp xúc, trong mắt nàng, Ngô Sơn không chỉ là người có tính toán mà còn biết nhìn xa trông rộng.

Một lúc sau, Ngô Sơn mới phun ra nhánh cây đã cắn nát trong miệng:

“Ngày mai ta dẫn mấy đứa nhỏ đi làm ván trượt tuyết luôn.”

Chu Ngọc: “Tốt”

Ngô Sơn đứng dậy, vỗ vỗ lớp tuyết dính trên ống quần: “Ta về trước đây.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc