Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Vâng, ngay đây ạ!"
Với cường độ hoạt động buổi sáng, Kiều Tích rất đói nên ăn hết sạch đồ mình đã gọi. Thanh toán xong, tổng hóa đơn là 25.832 tệ. Cô chọn chỗ kín đáo để đưa hết đồ ăn đã đóng gói vào không gian hệ thống.
Khi đi ngang qua mấy tiệm trà sữa, cô lại không kiềm được mà ghé vào. Mỗi cửa hàng cô đều đặt món đặc trưng, đặt cọc một nửa tiền, hẹn chiều 5 giờ quay lại lấy. Lúc đến quán cà phê Ruixing, cô cũng gọi thêm vài món mình yêu thích.
"Cho tôi 100 ly latte dừa tươi, latte dừa lụa, và mỗi món đặc trưng khác 50 ly."
Tổng cộng gần 20.000 tệ, cộng với những gì đã chi trước đó, giờ cô chỉ còn hơn 20.000 tệ trong túi.
"Thật sự tiền tiêu nhanh đến chóng mặt! 100 nghìn tệ tích lũy cả năm, tiêu chỉ trong buổi sáng."
May mắn là cô có hệ thống điểm danh, liên tục nhận được vật tư từ hệ thống. Cà phê, trà sữa đều hẹn chiều lấy, giờ thì phải đến công ty môi giới để ký hợp đồng bán nhà.
Trước khi đi, cô lấy sẵn giấy tờ và những thứ cần thiết từ không gian ra bỏ vào túi. Tới nơi, quản lý Chu Toàn đã đứng đợi ở cửa từ trước.
"Chào cô Kiều, đã lâu không gặp!"
Cả hai chào hỏi xã giao, Chu Toàn mời cô ngồi khu vực tiếp khách và pha trà.
"Cô Kiều, hợp đồng mua bán nhà của cô tôi đã chuẩn bị xong từ sáng. Cô xem qua có vấn đề gì không, chúng ta bàn thêm."
Chu Toàn biết căn nhà của Kiều Tích rất được ưa chuộng, nên tối qua anh ta đã liên hệ với nhiều khách hàng tiềm năng.
Kiều Tích xem xét kỹ hợp đồng, hỏi thẳng: "Hợp đồng này không có vấn đề gì. Nhưng thủ tục sang tên tôi không có thời gian lo, nhờ anh xử lý giúp. Tiền thì tôi cần gấp, có thể chuyển khoản ngay ngày mai không?"
"Cô Kiều yên tâm, chúng tôi sẽ lo hết mọi thủ tục. Tiền sẽ được chuyển vào tài khoản của cô vào ngày mai."
Nghe vậy, Kiều Tích thoải mái ký hợp đồng và trả thêm 2.000 tệ phí môi giới. Cô cảm thấy bỏ thêm tiền để đỡ phiền hà cũng đáng giá.
Xong việc, cô ghé siêu thị Dương Bắc, nhận thưởng cả kho vật tư ở đây. Dương Bắc là siêu thị lớn nhất, nên số lượng và sự đa dạng vật phẩm nhiều hơn các nơi cô từng điểm danh. Trên đường về, cô lấy trà sữa, cà phê đã đặt. Khi đi ngang phố ăn vặt, không kiềm được, cô lại dừng xe. Cô mua hết 20.000 tệ tiền đồ ăn, nhờ chủ quán giao đồ ăn ra xe.
"Không gian hệ thống thật tuyệt! Mọi thứ tự phân loại gọn gàng, muốn xem cái gì cũng rõ ràng ngay."
Về nhà, cô lấy đồ ăn vặt ra, vừa uống trà sữa vừa thoải mái tận hưởng bữa tối trong phòng khách. Vừa ăn, Kiều Tích vừa lướt xem không gian hệ thống. Cô muốn kiểm tra xem số lượng các mặt hàng trong siêu thị như đồ dùng cá nhân cho phụ nữ, đồ sinh hoạt hàng ngày, đồ mẹ và bé, mỹ phẩm và sản phẩm chăm sóc da là bao nhiêu.
Cô phải tính toán xem những thứ này dùng được bao lâu và đủ dùng cho bao nhiêu người. Kiều Tích cũng không biết sau khi xuyên không mình sẽ rơi vào tình huống gì, liệu có gia đình hay không.
Theo lời Tiểu Bạch, cô chắc chắn sẽ sống trọn đời ở nơi đó, không tránh khỏi chuyện kết hôn và sinh con, nên mấy thứ này cần phải chuẩn bị trước. Khi xem hệ thống, cô thấy các số liệu hiển thị: băng vệ sinh loại dùng ban ngày 10.000 thùng, loại ban đêm 10.000 thùng, quần lót vệ sinh 5.000 thùng, giấy vệ sinh 100.000 thùng, khăn giấy 50.000 thùng...
Dầu gội 5.000 chai, dầu xả 5.000 chai, kem đánh răng 5.000 hộp, bàn chải đánh răng 5.000 thùng, khăn rửa mặt 5.000 gói, nước súc miệng 5.000 thùng, tăm chỉ nha khoa 1.000 thùng, bột giặt 5.000 túi, nước giặt 5.000 can, nước hoa xịt chống côn trùng 5.000 chai, xà phòng thơm 5.000 cục, xà phòng giặt 5.000 cục...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







