Lâm Phong còn định nói gì đó thì có một cảnh sát khác đi vào, là một người đầu đinh. Tần Thanh nhớ anh ta họ Tống, là đệ tử của Lâm Phong, đã gặp trong lần bắt giữ Quy Trình.
Anh ta đi vào, ghé tai nói nhỏ với Lâm Phong: "Sư phụ, Lâm Phương Hồi không chịu nói gì cả. Bà ta tưởng Tần Thanh là đồng nghiệp nữ của chúng ta, cứ đòi gặp nữ cảnh sát đã vạch trần thân phận của bà ta."
Lâm Phong gật đầu: “Biết rồi, chuyện này không gấp, cậu chuẩn bị trước đi..."
Tần Thanh không nghe được họ đang nói gì, nhưng từ vẻ mặt của hai người kết hợp với vài từ rời rạc trên bảng điều khiển, cô có thể đoán được đại khái.
Không ngoài dự đoán, đó là biến cố ở chỗ Lâm Phương Hồi, và Lâm Phong muốn xác minh lời nói của cô.
Quả nhiên, Lâm Phong đậy nắp bút, gập sổ ghi chép lại. Mười ngón tay đan vào nhau đặt trên bàn, nhìn Tần Thanh, giọng điệu rất nguy hiểm: "Cô phải biết, dù bây giờ cô có nói hay đến đâu, việc xác minh thật giả thực ra rất đơn giản."
"Đúng." Tần Thanh nghênh đón thử thách, "Vậy, đội trưởng Lâm muốn thử một ván không?"
Lâm Phong xòe tay, tư thế thoải mái, nhưng ánh mắt không lừa được người - đó là chiến ý.
Anh lấy hộp thuốc ra, rút một điếu, ngậm trên môi nhưng không châm lửa.
"Vậy thì, chơi một ván nhé... Lát nữa, sẽ có mười người vào đây, trong đó có một người đã phạm tội. Hãy tìm ra người đó. Đối với cô, không khó chứ?"
“Không khó.” Tần Thanh mỉm cười, “Thậm chí tôi còn muốn tăng thêm độ khó.”
"Chắc chắn. Để tránh lát nữa sau khi tôi đoán ra, đội trưởng Lâm lại nghi ngờ tôi phân tích qua biểu cảm và ngôn ngữ cơ thể của họ."
"Được, sao cũng được." Lâm Phong đứng dậy, anh giải thích luật chơi cho Tần Thanh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
