Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ta Dùng Giao Diện Nhân Vật Ngụy Trang Thần Côn Chương 5

Cài Đặt

Chương 5

Cô lại xem trong danh mục cài đặt bảng điều khiển, toàn là những lựa chọn tối ưu hóa giao diện, mở rộng chức năng, tóm lại đều rất đắt!

Nhưng Tần Thanh bị một lựa chọn thu hút.

Công tắc (1 điểm năng lượng): Chớp mắt hai lần liên tiếp để mở hoặc ẩn bảng điều khiển.

Đúng là cứu tinh! Từ lúc có màn hình ánh sáng này, mở mắt ra là thấy nó chình ình. Đầu mỗi người trong tầm nhìn lại gắn thêm một “thẻ thông tin”. Thực sự ảnh hưởng đến cuộc sống không hề nhẹ, cô chưa phát điên đã thuộc loại thần kinh siêu mạnh rồi.

Thực ra, Tần Thanh mới nhìn thấy cái bảng này chưa đầy một tuần. Lúc đó cô đang điên cuồng tìm việc... được rồi, thực ra cũng không điên cuồng lắm, chỉ là rải hồ sơ khắp nơi thôi.

Cô không mặn mà với công việc, nhưng con người mà, luôn cần một công việc, nếu không sẽ rất lạc lõng.

Nhưng với kiểu “ba ngày đánh cá, hai ngày phơi lưới” của cô, thực ra rất khó có kết quả. Bản thân cô cũng không vội vàng.

Cho đến một tuần trước, vừa tỉnh dậy cô đã thấy một màn hình ánh sáng đột nhiên xuất hiện trước mặt.

Ban đầu, cô nghĩ rằng do gần đây xem quá nhiều hồ sơ nên sinh ra ảo giác, sau khi ăn sáng xong với vẻ mặt vô cảm, cô đi ngủ thêm một giấc nữa. Tỉnh dậy, bảng điều khiển đó lù lù ở đó.

Chết tiệt!

Phản ứng đầu tiên của cô là đi khám mắt. Sau đó lại chạy đi tư vấn tâm lý.

Để xác minh tính xác thực của thông tin hiển thị trên bảng điều khiển, cô đã đi rất nhiều nơi.

Cô quay về trường đại học cũ, đi lang thang trong khuôn viên, ngẫu nhiên chào hỏi các đàn em xa lạ, gọi tên họ hiển thị trên bảng điều khiển trên đầu họ.

Các đàn em được cô chào hỏi, có người ngạc nhiên ngơ ngác, có người vừa cố gắng nhớ lại cô là ai vừa chào hỏi lại. Nhưng không có ngoại lệ nào, tên hiển thị trên bảng điều khiển đều không sai.

Cô lại đến bệnh viện một chuyến, quan sát bảng thông tin của bệnh nhân. Các chỉ số như sức khỏe, tâm trạng, thể lực của bệnh nhân đều thấp hơn người qua đường.

Cô còn đến đội cứu hỏa cách nhà một con phố, thể lực, sức khỏe, công đức của những người đó đều cao hơn người bình thường.

Thậm chí khi quét nhà, cô còn cố tình để mẹ phát hiện ra tiền riêng mà bố giấu, quan sát sự thay đổi lên xuống trong chỉ số tâm trạng của họ.

Sau không biết bao nhiêu lần kiểm chứng tổng hợp, kết quả rút ra là dữ liệu hiển thị trên bảng điều khiển là chân thực và khách quan.

Nhưng cái thứ này có tác dụng gì?

Cô lãng phí một chút tế bào não để nghi ngờ rằng thế giới mình đang sống là một thế giới phó bản game, còn cô là một NPC đã thức tỉnh, nhưng cô không tìm thấy ai giống người chơi cả. Cũng không cảm thấy thế giới này có điểm nào tương đồng với game, những người cô tiếp xúc không có hành vi cứng nhắc như nhân vật trong game.

Cô không tài nào hiểu nổi.

Tần Thanh có một ưu điểm là, chuyện gì nghĩ không ra thì đừng nghĩ nữa, cứ để đó, một ngày nào đó tự nó sẽ thông suốt.

Dù cô không biết nó đến từ đâu, tại sao lại tìm thấy cô, hay mục đích của nó là gì. Nhưng có thể chắc chắn nó là một thứ rất cao cấp, và chỉ có mình cô mới thấy được!

Xác minh xong, Tần Thanh hớn hở về nhà khoe với bố mẹ.

Cô hùng hồn tuyên bố một cách ngầu lòi: “Con đã có siêu năng lực!”

Bố mẹ vẫn giữ nguyên bộ dạng thản nhiên, như đã quá quen với mấy trò “lên cơn” thường ngày của cô.

Tần Thanh kéo ghế ngồi xuống, nghiêm túc nhấn mạnh: “Thật đấy, bố mẹ đừng không tin!”

Mẹ cô chỉ liếc mắt, không thèm phản ứng.

Bố cô liền phụ họa: “Siêu năng lực gì? Nghe thấy gấu bông nói chuyện hay thấy ô tô hóa thành robot?”

“Không phải! Con thật sự nhìn thấy trên đầu mỗi người đều có một bảng thông tin, ngay cả chính con cũng có, trong đó còn ghi chi tiết dữ liệu của từng người...”

“Cái gì cơ?” Bố chằm chằm nhìn miệng cô, “Con đang diễn kịch câm đấy à?”

Tần Thanh sững lại. Lúc này cô mới nhận ra – hễ nhắc đến sự tồn tại của bảng điều khiển, thì âm thanh tự động biến mất.

Cô thử đổi cách nói: “Con thấy trên đầu bố có một bảng điều khiển.”

Bố cô vẫn không nghe thấy.

Sốc thật sự!

Cô thử tiếp: “Bố năm nay 54 tuổi, sức khỏe tốt, tâm trạng hiện giờ không tệ…”

Lần này bố nghe thấy, ông nhìn cô chằm chằm, không thốt nên lời.

Sau nhiều lần thử, Tần Thanh xác nhận: Thông tin hiển thị thì nói ra được, nhưng về nguồn gốc hay sự tồn tại của bảng điều khiển thì không, kể cả khi chỉ có một mình cô.

Cô hiểu rồi. Hóa ra là phải giữ bí mật.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc