Tần Thanh sắp xếp hành lý xong, vác theo đồng chí Tần Gia Mộc bước ra ngoài.
Cô mang theo một chiếc túi nhỏ, bên trong đựng chai nước miễn phí lấy từ sảnh khách sạn, hai quả chuối cũng miễn phí, vài gói đồ ăn vặt, cùng một hộp pate cho chó.
Đây chính là bữa sáng cô chuẩn bị cho mình và Mộc Mộc.
Khẽ đá nhẹ vào Mộc Mộc, cô dặn: “Mày đói thì nhớ gọi tao nhé, vác cũng nặng lắm đấy.” Cô cũng chẳng quan tâm nó có hiểu không.
Mộc Mộc vẫn là chú chó chân ngắn nhưng chạy khá nhanh, dây dắt đủ dài nên nó cứ phăm phăm chạy trước, rồi lại đứng đợi cô. Thật ra, Tần Thanh vốn không muốn dùng dây dắt, nhưng ba cô từng dặn kỹ: Bây giờ quản lý đô thị nghiêm lắm, chó ra ngoài mà không có dây là bị bắt ngay.
Thôi thì, cứ nghe lời cho lành.
Chưa đầy vài phút, Tần Thanh đã nghĩ ra cách lười biếng: Móc đầu còn lại của dây dắt chó vào quai balo của mình.
Vừa không ảnh hưởng đến việc đi lại, vừa hoàn thành trọn vẹn nhiệm vụ dắt chó.
Trong khoản lười biếng và “lách luật” – à, không, phải gọi là làm mọi thứ thuận tiện hơn cho bản thân – Tần Thanh luôn tự nhận mình có năng khiếu không tồi.
Điểm đến hôm nay là núi Tấn Vân, một nơi không xa nhà. Trên núi có Bạch Vân Quan, nhưng điều thu hút sự chú ý đặc biệt của cô lại là nhóm “thầy bói dạo” tụ tập bên ngoài đạo quán - một nét đặc trưng mỗi khi người ta tới leo núi Tấn Vân.
Kỳ thực, những người này chẳng liên quan gì đến Bạch Vân Quan. Nhưng so với các quầy bói toán ở chợ, việc kê bàn ngay trước một đạo quán lâu đời luôn khiến du khách tin tưởng hơn đôi chút. Dù thực ra, với Tần Thanh thì cũng không có gì khác biệt.
À, đó là quan điểm trước đây.
Còn bây giờ, cô chuẩn bị gia nhập hội bói toán dạo ấy. Đích đến đầu tiên chính là khu vực ngoài Bạch Vân Quan, hy vọng hưởng ké chút danh khí.
Đúng vậy, hướng kiếm tiền ban đầu cô vạch ra lại là khởi nghiệp – và cụ thể là khởi nghiệp “huyền học”, hay còn gọi là bói toán.
Công việc này mới đúng chuẩn “trả lương theo ngày”.
Nguồn cảm hứng chính là Hà Hứa.
Ngày đó, khi nói chuyện với Hà Hứa, cô chỉ muốn làm sao khiến người ta tin mình nhanh nhất, thế là tiện miệng nhận là thầy bói. Nghĩ lại, chẳng phải cô cũng có thể làm được việc này đó sao!
Tìm việc thì người ta bắt đủ chứng chỉ, kinh nghiệm, chuyên ngành. Xuống đường bày sạp thì chẳng ai hỏi chứng chỉ làm gì.
… Thực ra, cũng cần giấy phép bày sạp, nhưng hiện giờ Tần Thanh vẫn chưa biết.
Con đường chính quy không đi được, vậy thì thử con đường khác biệt.
Tần Thanh đã nghĩ ra một công dụng mới cho bảng điều khiển phiền phức kia, đó là làm công cụ bói toán, hay chính xác hơn là “giả làm thầy bói”. Dù chưa từng học tứ trụ bát tự, mai hoa toán số, nhưng có bảng điều khiển hỗ trợ, biết đâu lại thành công.
Hãy hình dung, nếu bỗng xuất hiện một người chặn bạn lại ngoài đường, bảo: “Chàng trai, tôi có bảng điều khiển, thấy gần đây cậu gặp xui xẻo, muốn ngồi nói chuyện không?” – chắc chắn sẽ bị cho là điên, chưa biết chừng còn bị đánh.
Làm thầy bói ngoài đường lại đơn giản hơn nhiều, phù hợp với tâm lý người Trung Quốc.
Chỉ cần nói: “Chàng trai, tôi thấy ấn đường cậu tối sầm, có chuyện không thuận lợi đó, có muốn nói chuyện thử không?” – khả năng có khách vẫn cao hơn đáng kể.
Miễn là kết quả chính xác, quá trình đúng sai không quan trọng.
Dù đôi khi bảng điều khiển làm cô đau đầu, nhưng về độ chính xác của thông tin thì chưa từng sai lệch.
Cô dám cam đoan 98% thầy bói ở đây là lừa đảo, còn lại 2% thì nửa ngưỡng mộ kiến thức tâm lý, nửa tôn trọng huyền học.
Kỹ năng đọc bảng điều khiển của cô dù hiện tại chỉ có vài mục cơ bản, nhiều thuộc tính chưa đầy đủ, chưa có chi tiết, nhưng chỉ với một chức năng nhật ký, thì cô đã có thể vượt mặt phần lớn đối thủ cạnh tranh.
Xoa đầu chú chó, Tần Thanh chính thức khởi động lần "khởi nghiệp" thứ hai của mình.
Đúng là hiếm thấy ai khởi nghiệp đến hai lần chỉ trong ba ngày.
Thực ra bày sạp cũng đơn giản thôi.
Chỉ cần căng một tờ giấy được viết sẵn bằng bút lông ở nhà, dùng mấy viên đá nhỏ đè các góc cố định lại, thế là xong một “sạp” xem bói. Còn lại chỉ việc chờ khách hàng tới.
Du khách đi qua không ít, ai cũng liếc mắt nhìn qua tờ giấy của cô. Có người khẽ khịt mũi chế giễu, có người che miệng cười trộm, nhưng chẳng ai dừng lại.
Tần Thanh không chủ động mời chào. Không phải cô không tích cực, mà kinh nghiệm từ lần khởi nghiệp trước dạy cô rằng - quá sốt sắng sẽ bị dè chừng, còn dễ gặp phiền phức. Thực tế, nhìn những “đồng nghiệp” xung quanh ra sức chèo kéo, cô càng tin vào quan điểm của mình. Các “tiên gia” đều cam đoan không chuẩn không lấy tiền, nhưng hiệu quả chẳng khá hơn là bao.
Nghề này, hơn ai hết, cần giữ một chút thái độ xa cách và khí chất thần bí.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















