Lúc này, có đạo sĩ bưng một khay nến được tạo hình hoa văn đến.
Đó là chuẩn bị cho những thí chủ muốn cúng đèn trường mệnh trong quán.
Thành Lăng vỗ vỗ tay cô: "Được, chỉ có em là thông minh."
Anh đứng dậy, đưa tay cho vợ: "Dậy đi, trời còn sớm, chúng ta đi dạo một chút. Nghe nói trong đạo quán này có hai vị đạo trưởng mèo, rất có linh tính. Chúng ta đi thử vận may xem có tìm được không."
Thực ra, anh cũng chẳng có chủ đích gì, chỉ muốn cùng vợ chậm rãi dạo bước giữa không khí thanh bình này. Nhưng vừa đi được một đoạn, bỗng đâu dưới chân có thứ gì đó mềm mềm, nảy nảy đụng vào, khiến anh khựng lại. Thành Lăng cúi xuống - một con mèo vàng tròn ú như quả bóng lăn tới. Nó va vào chân anh có vẻ hơi ngơ ngác, kêu meo meo hai tiếng tỏ vẻ không hài lòng, bên cạnh nó còn có một miếng ức gà sấy khô.
Thành Lăng đang định ngồi xuống vuốt ve, thì quả bóng mèo vàng đó lật người dậy ngậm miếng sấy khô, rồi tiếp tục chạy về phía trước, sau đó một con mèo mướp không biết từ đâu ra đuổi sát theo nó.
Thành Lăng kéo Vân Thụy đuổi theo hướng đó.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)