"Nhờ có tiểu hữu chiếu cố Vô Dụng, những ngày rèn luyện vừa qua, trông nó cũng trầm ổn hơn rồi."
Tần Thanh nói thật: "Đạo trưởng, với tính cách của Vô Dụng đạo trưởng hiện giờ, ngài còn yêu cầu cô ấy trầm ổn, e là sẽ thu về một khúc gỗ mất."
"Ha ha ha ha, nói chuyện với người trẻ tuổi đúng là thú vị thật." Lão thiên sư liếc nhìn Vô Dụng một cái, "Nó à, vẫn còn non lắm."
Đúng là người tốt.
Lão thiên sư còn mời cô ở lại đạo quán một đêm.
Đúng là người tốt… x3 lần!
Ở hay không không quan trọng, nhưng ở lại đạo quán thì được bao ăn mà. Ít nhất là 3 bữa.
Trò chuyện gần xong, Vô Dụng đề nghị dẫn Tần Thanh đi dạo một vòng trong quán: "Sư huynh có muốn về nghỉ một lát không, tụi em đưa huynh về."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)