Hà Hứa nghiền ngẫm lời cô, ngẩng đầu, ánh mắt sáng rực: “Thật không? Trên đầu tôi thật sự có một ngôi sao à?”
Tần Thanh không trả lời trực diện: "Nếu anh không đưa ra quyết định khiến nó vụt tắt."
Ánh mắt Hà Hứa sáng rỡ, thần thái bừng bừng. Hoặc có lẽ, không hẳn là tin vào Tần Thanh, mà là sẵn sàng bước lên bậc thang cô vừa chìa ra - bậc thang mà anh vốn đang khao khát tìm kiếm.
Tần Thanh bất giác thấy khoan khoái, toàn thân như dâng lên một cảm giác thành tựu: Cứu vớt một chú cừu lạc đường, biết đâu là cứu luôn cả một siêu sao cho làng giải trí.
Đúng lúc ấy, ánh mắt Hà Hứa đột ngột căng thẳng, nhìn về phía sau lưng cô, đồng tử co rút: “Cẩn thận!”
“Cái gì?”
Tần Thanh còn chưa hiểu ra, thì một sức mạnh bất ngờ ập đến từ phía sau, ép cô ngã dúi dụi xuống đất.
Chết tiệt! Ai dám động vào cô?
Bảng điều khiển khốn kiếp kia lại không hề báo động!
Một ý nghĩ lóe lên: Buôn người?
Liều lĩnh đến vậy sao!
Theo bản năng, Tần Thanh hét lên: “Cứu mạng!”
Nhưng Hà Hứa cũng đã bị đè xuống đất. Quanh đó có vài người muốn lao tới giúp, song…
“Rắc!” Hai tay Tần Thanh bị vặn ngược ra sau, các khớp xương ở vai lâu ngày không vận động phát ra tiếng kêu trầm đục dưới động tác mạnh này.
Có thứ gì đó lạnh lẽo đặt lên vai và cổ tay cô.
Đau điếng!
Ngay lúc đó, một giọng nữ trong trẻo vang lên: “Cảnh sát làm nhiệm vụ!”
Một câu nói đã trấn an sự hoảng loạn xung quanh, ngay cả những người định tiến lên giúp Tần Thanh cũng lùi lại.
Bị ép mặt xuống nền đất, Hà Hứa cố nén đau, nghiêng đầu hỏi Tần Thanh: “Đại sư… bây giờ hành nghề bói toán cũng phạm pháp sao?”
“…Luật nào quy định vậy, sao tôi không biết?” Tần Thanh chỉ thấy hết sức hoang đường.
Cố gắng quay đầu, cô thoáng thấy một người phụ nữ tóc ngắn, sơ mi trắng, quỳ một gối trên nền đất. Trong tay cô ta lóe lên tấm thẻ cảnh sát.
Tần Thanh vội vàng mở bảng điều khiển ra nhìn - quả nhiên là cảnh sát.
Họ Cao, tên Cao Nhạn Hành, Đội trưởng đội phòng chống ma túy thành phố Sơn Du.
Đây lại là diễn biến thần thánh gì vậy? Lẽ nào… cô bị coi là tội phạm ma túy?
Không đúng!
Lẽ nào Hà Hứa là tội phạm ma túy?
Cũng không phải! Nếu không cô đã nhìn thấy trên bảng điều khiển từ lâu rồi.
Vậy thì tại sao lại bắt cô?
Cô là dân lành cơ mà!
Tần Thanh bị nữ cảnh sát mạnh mẽ này nhấc từ dưới đất lên, cô cảm thấy toàn thân đau nhức. Nhưng cũng không để tâm đến những điều này, cô vội vàng lên tiếng giải thích: "Chị cảnh sát, chị nhầm rồi. Tôi không phải người xấu, nếu chị muốn bắt tội phạm thì mau đi đi, đừng vì tôi mà chậm trễ, để tội phạm chạy mất."
Cao Nhạn Hành cười lạnh một tiếng, kéo Tần Thanh đi, vừa đi vừa nói: “Không phải người xấu? Hôm nay tôi theo dõi cô cả buổi, lén lút quanh quẩn ở nhà ga. Còn không phải đang tìm đồng bọn liên lạc à?”
“Oan quá, tôi thật sự không phải người xấu!” Nói xong Tần Thanh mới nhận ra câu này nghe giống hệt lời… người xấu. Cô vội nói thêm: “Chứng minh thư và thẻ sinh viên của tôi đều ở túi bên phải. Chị xem sẽ rõ ngay.”
Cao Nhạn Hành nhanh nhẹn lấy giấy tờ của Tần Thanh ra xem, đối chiếu với ảnh trên giấy tờ hai lần: "Tần Thanh?"
"Đúng, tuyệt đối là chính chủ, giấy tờ thật. Tôi chỉ là một sinh viên bình thường."
Cao Nhạn Hành cất giấy tờ, lạnh lùng nói: “Có phải hay không, theo tôi về đồn sẽ rõ.”
Bên kia, Hà Hứa cũng bị một cảnh sát nam mặc thường phục nhấc bổng lên, còng chung cùng với Tần Thanh.
Cao Nhạn Hành cũng không để ý đến Tần Thanh nữa, chị ta dùng bộ đàm gọi cho đồng đội: "Tổ A thế nào? Hết."
"Báo cáo đội trưởng Cao, đã bắt giữ hai nghi phạm. Hết."
Cao Nhạn Hành: "Tổ B báo cáo tình hình. Hết."
"Cá đã vào lưới, nghi có hai người đang bỏ trốn, đang truy bắt. Hết."
Cao Nhạn Hành cười một cái: "Con cá chạy thoát có lẽ đã đâm vào tay tôi... Tổ B tiếp tục truy bắt xác nhận, hết."
"Tổ B đã nhận, hết."
Tần Thanh: "..."
Vậy là, cô đã đâm vào phạm vi bố trí của đội phòng chống ma túy?
Thật là oan khuất muốn chết, khi nào cái bảng điều khiển mới cập nhật thêm chỉ số “chính nghĩa” để cô khỏi đến nỗi đối mặt với cảnh sát mà chẳng biết mình bị oan đây?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)