Ra khỏi cục cảnh sát chưa đi được mấy bước, một chiếc xe màu đen từ từ tiến lại gần dọc theo lề đường.
Tần Thanh lùi lại nhường đường, lại thấy từ ghế phụ bước ra một phụ nữ công sở ăn mặc tinh tế. Là tổng trợ lý Vưu Ái đáng lẽ đã rời đi từ sớm.
Ở vị trí bên trái hàng ghế sau còn đặt mấy túi quà.
Vưu Ái quay đầu lại nhẹ nhàng giải thích với cô: "Đây là lời xin lỗi của hai vị sếp vì không thể đích thân đến. Tổng giám đốc Lưu nhờ tôi chuyển lời, đợi khi Tinh Thần ổn định, cô ấy sẽ đưa Tinh Thần đến mở tiệc chính thức cảm ơn cô."
"Ừm." Tần Thanh quan tâm hỏi: "Cậu bé vẫn ổn chứ?"
Nhắc đến chuyện này, Vưu Ái khẽ thở dài: "Trên người chỉ có vài vết thương ngoài da, chỉ là bị dọa sợ hơi quá. Tổng giám đốc Lưu đã mời bác sĩ tâm lý can thiệp, hy vọng sẽ sớm bình phục. Bây giờ vẫn chưa dám nói cho đứa bé biết người lên kế hoạch vụ bắt cóc này là cha ruột của nó. Đứa bé còn nhỏ như vậy, để nó chấp nhận điều này cũng không dễ dàng gì.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

