Tần Thanh cẩn thận luồn lách giữa các chướng ngại vật này, cuối cùng cũng tiếp cận được một cánh cửa rào sắt han gỉ loang lổ. Bên trong, cô phát hiện chú mèo con yếu ớt, lấm lem bẩn thỉu. Nó bị kẹt bên trong, không vùng vẫy nổi, lông dính đầy phân và nước tiểu, bốc lên mùi hôi khó ngửi.
Nhưng Tần Phương Hảo lúc này chẳng còn bận tâm gì nữa. Nhìn thấy mèo, ánh mắt cô như vừa tìm lại được linh hồn. Vẻ máy móc, kiệt sức tan biến, thay vào đó là sự run rẩy đầy xúc động. Cô lập tức lao tới, không màng bẩn – chỉ còn nôn nóng bế con mèo nhỏ vào lòng.
Hai người hợp sức cứu chú mèo con ra, tiếng kêu của nó cũng yếu ớt như sắp tắt thở, hai chân sau lết đi có lẽ đã bị thương trong quá trình giãy giụa.
Tần Thanh tìm một cái túi ni lông gần đó, định đưa cho Tần Phương Hảo đựng mèo, vừa quay đầu lại đã thấy cô ấy ôm con mèo gầy gò bẩn thỉu vào lòng.
Tần Thanh đi cùng Tần Phương Hảo đến bệnh viện thú y gần đó, bác sĩ kiểm tra sơ bộ nói là do đói, chân bị gãy xương cần phẫu thuật, tạm thời không có vấn đề gì khác.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


