Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nàng chưa dám nhắc tới cái thai, dù sao toàn bộ suy luận đều dựa trên kiến thức pháp y hiện đại. Nếu lỡ nói ra, không chừng sẽ bị chém thành trăm mảnh ngay trước long nhan.
[Tiểu ngự y này nói... nghe cũng có lý. Hôm đó ái phi trúng độc, ai nấy chỉ nghĩ là do điểm tâm. Không ai kiểm nghiệm thi thể.]
Đến lúc này, Lâm Tịch mới dám thở nhẹ một hơi. Khoảng cách giữa nàng và cái chết, lại xa thêm một bước.
Hoàng thượng nới lỏng tay, lạnh lùng phán: “Lâm Tịch, trong vòng bảy ngày, nếu điều tra rõ được hung thủ mưu hại ái phi, trẫm sẽ phong quan thăng chức cho ngươi. Nếu không, ngươi hãy theo ái phi mà tuẫn táng!”
Lâm Tịch vừa định mở miệng cò kè đôi câu, đã nghe thấy tiếng lòng Hoàng thượng:
[Nếu tên ngự y này còn dám xin thêm ngày nào, làm trễ ngày tốt chôn cất ái phi, trẫm sẽ lập tức chém hắn theo!]
Nàng lập tức cúi người: “Thần tuân chỉ.”
Lui ra khỏi đại điện, lòng Lâm Tịch vẫn thấp thỏm bất an, sợ Hoàng thượng sẽ rút kiếm chém nàng từ sau lưng. Dù sao đêm nay nàng cũng làm ra một chuyện kinh thiên động địa.
Về đến Dược phòng, nàng vừa kịp thấy sư phụ nằm đất bắt đầu tỉnh lại.
Lão xoa xoa gáy, càu nhàu: “Nghiệt đồ! Vi sư té xỉu mà ngươi chẳng biết đỡ ta ngồi dậy.”
“Người biết con sẽ bình an trở về?” Lâm Tịch kinh ngạc với vẻ điềm nhiên của ông.
“Ngày ngươi bước chân vào hoàng cung, ta đã biết rồi. Ngươi chưa hoàn thành việc cần làm thì tuyệt đối không dễ chết được đâu. Trời sắp sáng, mau thu xếp lại, lo chuyện Hoàng thượng giao đi.” Dứt lời, lão phủi phủi lớp bụi trên áo, nghênh ngang rời Dược phòng.
Lâm Tịch trố mắt đứng nhìn theo, lòng thầm nghi ngờ, không lẽ... sư phụ cũng biết thuật đọc tâm?
…
Trời dần rạng sáng. Mấy vì sao lẻ loi còn lơ lửng giữa tầng không, nhạt nhòa ánh sáng. Trong tiểu cư lặng lẽ, chợt vang lên từng trận kêu rên thống thiết:
"A a a! Tiết thần y, ngài làm đau ta quá!"
Lục Uyên nằm bẹp trên sập, tay chân rã rời, yếu ớt vùng vẫy cánh tay. Giờ khắc này, hắn chỉ mong có thể mê man tiếp đi, để tiếp tục đắm mình trong giấc mộng ôm tiên tử giữa vòng tay. Hương sen nhàn nhạt ấy vẫn phảng phất đâu đây, khiến lòng hắn ngẩn ngơ không nguôi. Hắn tin chắc rằng, đêm đại hỏa trong ngục ấy, chính là tiên tử sen kia đã cứu mạng mình.
Ai ngờ lần này, An Quốc công vừa gặp mặt đã khóc lóc nước mắt nước mũi đầm đìa, chỉ cầu tận mắt thấy hắn bình an rồi muốn mắng gì cũng được, lại còn đích thân cho Trương ma ma, vú nuôi từ nhỏ, ở bên cạnh hầu hạ hắn.
Lục Uyên xoay đầu hỏi: “Trương ma ma, ta nhớ rõ trong ngục còn có một người bị giam cùng ta. Hắn hiện giờ thế nào rồi?”
Bất giác, hắn lại nhớ đến tiểu ngự y đã lén trộm ngọc bội của hắn đêm đó.
Bà lão đưa chén nước cho hắn, giọng điệu nặng nề: “Thế tử điện hạ, hắn là tử tù, đã sớm thiêu chết trong đại hỏa. Lúc Quốc công tìm được ngài, hắn đã hóa thành tro tàn rồi.”
Nghe xong, lòng Lục Uyên như có kim đâm, thoáng một cơn đau âm ỉ, hắn khẽ thở dài: “Vậy thì… thật đáng tiếc.”
“Còn có lòng đi thương tiếc người khác? Ngươi nhìn ngươi đi, toàn thân đầy thương tích!” Tiết thần y không khách khí vỗ mạnh lên lưng hắn.
“A! Ta… ta nào có thương tiếc gì tử tù ấy. Ta chỉ tiếc cái ngọc bội của ta bị hắn cuỗm mất!”
Lục Uyên vội vàng chối cãi, một mực khẳng định bản thân không hề quan tâm tới tên trộm ấy.
Trương ma ma nắm chặt tay hắn, nước mắt lưng tròng: “Thế tử à, ngài không vì mình thì cũng phải nghĩ tới phu nhân dưới suối vàng. Cả người ngài đầy thương tích thế này, phu nhân làm sao mà yên lòng?”
Nhắc tới mẫu thân, ánh mắt Lục Uyên tối lại, cúi đầu đầy áy náy: “Trương ma ma, ta sẽ quý trọng bản thân hơn. Ta muốn ăn bánh hoa mai bà làm.”
“Được! Điện hạ, lão nô lập tức đi làm.” Nói rồi, Trương ma ma vội vã rời khỏi phòng.
Hắn cố ý để bà rời đi, bởi Tiết thần y sắp lật người hắn lại để kiểm tra vết thương. Lưng hắn chằng chịt vết sẹo, nhìn vào cũng đủ khiến người ta khiếp sợ, hắn không muốn để Trương ma ma thêm lo lắng.
Sau khi cẩn thận xem xét vết thương, Tiết thần y nhíu mày, giọng đầy kinh ngạc: “Là ai đã giúp ngươi xử lý thương tích vậy? Nếu không phải kịp thời cứu chữa, e là ngươi đã chẳng sống nổi qua hôm qua rồi.”
Nhắc đến người cứu mạng, ánh mắt Lục Uyên dần tối lại, giọng chậm rãi, như nhớ lại điều gì xa xăm: “Là một tiểu ngự y. Nghe nói là hung thủ hạ độc Dao phi nương nương. Trương ma ma vừa nói hắn đã chết trong vụ cháy rồi.”
“Ai u… Thật là đáng tiếc!” Tiết thần y vỗ vỗ lên áo, tiếc nuối thở dài.
Quả thật đáng tiếc. Nếu hắn không phải kẻ mang tội sát hại Dao phi, nói không chừng, hai người họ còn có thể kết giao làm bằng hữu. Tiết thần y cũng bắt đầu thấy quý mến sự thẳng thắn và cá tính cứng cỏi của tiểu tử kia.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)