Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

TA DỰA VÀO THUẬT ĐỘC TÂM PHÁ ÁN Chương 4

Cài Đặt

Chương 4

Dưới ánh nến lấp lánh, con dấu phỉ thúy phát ra quang sắc rực rỡ, xanh biếc thuần khiết, nhìn qua liền biết là vật thượng hạng.

Hai mắt ngục đầu ánh lên tia tham lam.

[Phỉ thúy tốt thế này mà dâng lên cho đại nhân, nói không chừng người cao hứng thì ta cũng được thăng quan.]

Lâm Tịch đọc được trong lòng hắn chỉ vì tham chức quan, mà lại không hề nhận ra đây là tư ấn của An Quốc công. Nàng khẽ thở dài: “Đại nhân, thứ này không phải là phỉ thúy bình thường đâu.”

Ngục đầu đảo mắt nhìn quanh, chắc mẩm chẳng ai chú ý, bèn ngồi xổm xuống, ghé tai nàng mà hỏi khẽ: “Nói nghe thử?”

Nàng lật mặt đáy con dấu, chỉ vào chữ “An” được khắc tinh xảo, nhẹ giọng hỏi: “Đại nhân có biết An Quốc công chứ?”

“Biết. Là biểu đệ Hoàng thượng, cũng là hoàng thân quốc thích mà.” Ngục đầu dè chừng nhìn quanh, rồi gật đầu lia lịa.

“Con dấu phỉ thúy này là tư ấn của An Quốc công. Còn người đang nằm ở góc tường kia, chính là đích tử của ngài ấy, Lục Uyên.” Nói đoạn, vẻ mặt Lâm Tịch lộ vài phần nghiêm trọng, nàng đưa tay chỉ về phía phạm nhân đang thoi thóp nơi góc phòng.

Ngục đầu nhìn theo hướng nàng chỉ, thấy kẻ kia nằm gục, liền chau mày do dự.

[Kẻ đó rõ ràng là do cấp trên sai người áp giải tới. Tiểu ngự y này liệu có nói thật không? Làm sao đích tử An Quốc công lại bị bắt giam ở đây được?]

Thấy vẻ mặt hắn đầy nghi hoặc, Lâm Tịch lắc đầu tiếc rẻ: “Đại ca, nếu ngươi cứu được thế tử, có khi An Quốc công một phen cao hứng, liền nhấc ngươi một bậc. Chỉ tiếc là...”

[Ngươi chỉ là tử tù, lời nói đáng tin sao?]

Ngục đầu liếc nhìn kẻ đang nằm ở góc tường, ánh mắt lộ vẻ khinh miệt.

Biết hắn vẫn chưa tin, Lâm Tịch đành đổi cách: “Hay thế này, đại ca cứ cầm con dấu này đến phủ Quốc công dò hỏi. Nếu họ không nhận, thì ngươi muốn xử lý ra sao cũng tùy.”

Nghe nàng nói vậy, ánh mắt ngục đầu thoắt chốc sáng lên.

[Lời này không sai. Ta đến đó hỏi một tiếng cũng chẳng mất gì. Nhỡ đâu bọn họ không nhận, thì hiến lên trên cũng là công lao.]

Thấy hắn đã động tâm, Lâm Tịch lập tức thúc giục: “Mau lên, thời gian không chờ ai đâu.”

Giữa lúc ấy, từ góc phòng bỗng vang lên tiếng nam nhân ho khan khe khẽ: “Khụ... khụ...”

Lục Uyên mơ mơ màng màng mở mắt, vừa thấy Lâm Tịch đưa ngọc ấn cho ngục đầu liền vùng vẫy, cố bò ra ngoài, muốn đứng dậy đoạt lại con dấu. Tiếc rằng vết thương quá nặng, mới lết được vài bước đã đau đến ho khan dữ dội.

Nghe động, Lâm Tịch lập tức quay lại, đỡ hắn nằm xuống chỗ cũ: “Ngươi bị thương nặng, đừng cử động loạn.”

Nàng đưa tay xem xét vết thương của hắn, thấy có chảy máu nhưng không nhiều, chỉ là trán bắt đầu nóng lên, e khó lòng cầm cự qua đêm.

Lục Uyên cố gắng cắn răng chống đỡ, hai tay siết chặt tay áo nàng, mắt nhìn nàng trừng trừng: “Ta... con dấu của ta...”

“Muốn giữ được mạng thì đừng để lộ thân phận.” Lâm Tịch cau mày, gạt tay hắn xuống rồi xoay người dựa lưng vào tường. Trong lòng nàng thầm nghĩ: “Người này thân đã như nỏ gãy dây, vậy mà vẫn còn cố giữ con dấu như ngọc quý.”

Thế nhưng hắn vẫn gắng gượng trườn tới phía nàng.

[Tên tiểu ngự y này thật là to gan! Đó là tư ấn của phụ thân ta, nếu bị người biết, ta e rằng khó giữ được mạng sống.]

Lâm Tịch cười nhạt, dang hai tay ra: “Ta vốn là tử tù, còn sợ phụ thân ngươi trả thù sao?”

[Tiểu ngự y này thật kỳ lạ, sao lại giống như nghe được cả tiếng lòng ta?]

Lục Uyên tròn xoe mắt, vẻ mặt đầy hoang mang.

“Đừng nhìn ta chằm chằm như vậy, ngươi có qua nổi đêm nay hay không còn chưa chắc đâu.” Lâm Tịch duỗi tay che hai mắt hắn lại, ra hiệu cho hắn yên tâm nghỉ ngơi.

Trước mắt tối sầm, tâm trạng Lục Uyên càng thêm bực bội, nhưng hương sen nhàn nhạt từ mu bàn tay nàng truyền đến khiến hắn như được an thần, chưa bao lâu sau đã thiếp đi.

Đêm khuya, bên tai Lâm Tịch truyền đến tiếng thở dốc dồn dập.

Nàng nghiêng người nhìn lại, chỉ thấy Lục Uyên đang co người trong góc tường, miệng không ngừng lẩm bẩm: “Lạnh... lạnh...”

Tiến lại gần, nàng thấy hắn mày nhíu chặt, toàn thân toát mồ hôi, trán nóng bỏng như lửa.

Rõ ràng là do vết thương nhiễm trùng mà sốt cao.

Phòng giam ẩm thấp và lạnh lẽo, nàng không quản nam nữ khác biệt, lập tức cởi áo ngoài, ôm chặt hắn vào lòng để giảm cơn sốt.

Lục Uyên trong cơn mê sảng khẽ lẩm bẩm vài câu, dường như thấy một tiên nữ dung nhan diễm lệ, đuôi mày như núi xa, từ trời giáng xuống khẽ chạm tay vào vết thương hắn. Khóe môi hắn vô thức mỉm cười ngây ngô.

Chỉ thấy mấy tên ngục tốt vội vội vàng vàng xông vào, lớn tiếng hô: “Không xong rồi! Cháy! Đại nhân, cháy rồi!”

Bọn họ vốn định đi báo ngục đầu, nhưng tìm khắp nơi không thấy bóng dáng hắn.

Từ lúc ngục đầu lấy đi con dấu đến giờ vẫn chưa quay lại.

Nghe thấy động tĩnh bên ngoài, Lâm Tịch vội kêu lên: “Mau cứu chúng ta ra ngoài trước!”

Mấy tên ngục tốt kia lại làm như câm điếc, chẳng buồn để ý.

[Hai tử tù thôi mà, thiêu chết cũng chẳng sao. Dù gì cũng là chết cả.]

Lâm Tịch âm thầm siết chặt nắm tay, nàng thầm nghĩ: “Đợi ta ra khỏi đây, ta sẽ không tha cho lũ khi dễ người này.”

Chẳng bao lâu, làn khói đặc quẩn quanh đại lao cuồn cuộn tràn vào. Nàng bị sặc đến mức ngất đi. Nhưng trong cơn mê man, nàng mơ hồ trông thấy mấy tên ngục tốt bị người đánh gục nằm lăn trên đất.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc