….
Lâm Tịch bước vội tới tiệm thuốc Lý Ký, vẫy tay với chưởng quầy: “Xin hỏi, ngài còn nhớ mồng mười tháng Giêng có vị y quan nào từng đến đây mua thuốc không?”
“Mồng mười tháng Giêng?” Chưởng quầy cau mày nghĩ ngợi, rồi lắc đầu: “Khách quan à, mỗi ngày có bao nhiêu người tới đây, ai mà nhớ hết được?”
Nghe vậy, Lâm Tịch hơi thất vọng. Nhưng đúng lúc ấy, từ khóe mắt nàng thoáng thấy một quyển sổ ghi tên người đến mua thuốc.
Nàng lập tức cầm lấy sổ, lật tới trang ghi ngày mồng mười tháng Giêng, cẩn thận dò từng cái tên. Không có tên nàng, đúng rồi, nguyên thân khi ấy ra ngoài có thể đã dùng tên giả.
Đúng lúc đó, một cái tên đập vào mắt nàng: Hoàng Tịch. Họ Hoàng, tên Tịch. Rất có thể nguyên thân dùng chính cái tên này để mua thuốc.
Lâm Tịch ôm tâm lý thử vận may, chỉ vào tên đó hỏi: “Chưởng quầy, người này ngài còn nhớ không?”
Chưởng quầy nheo mắt nhìn kỹ, rồi gõ đầu một cái: “Ai u, thì ra là cô ta à. Có nhớ, nhớ rất rõ.”
“Vì sao lại nhớ kỹ như vậy?” Lâm Tịch tò mò hỏi.
Chưởng quầy như sực nhớ điều gì, vội lật mấy trang sổ ghi chép, vừa tìm vừa nói: “Ngày ấy có rất nhiều y quan đến mua thuốc, nhưng chỉ duy cô ấy là đến hỏi mua... độc dược. Ta ngạc nhiên quá nên hỏi thì cô ta bảo là để dùng cho luyện tập.”
Luyện độc?! Lâm Tịch mừng rỡ trong lòng, nghĩ thầm: Trời cao không phụ lòng người, chân tướng đã ở ngay trước mắt!
Trân châu phấn: ½ lạng
Đoạn trường thảo: ½ lạng
Xa tiền thảo: 1 lạng
Đây chính là phương thuốc giải độc ruột gan đứt từng khúc, nguyên thân quả nhiên đã phát hiện Dao phi trúng kịch độc, định âm thầm tìm thuốc cứu người, nào ngờ giữa đường lại gặp biến.
Lâm Tịch nhìn hàng chữ ghi trên sổ, tâm trạng hồi lâu không thể bình tĩnh.
Tên hung thủ đứng sau màn, để che giấu chân tướng, rốt cuộc đã hại chết bao nhiêu người?
Liệu lần này, nàng còn có thể giữ được mạng sống?
“À đúng rồi, hôm đó sau khi nàng ta rời đi, có một nam nhân mặt có vết sẹo đến hỏi thăm về nàng ta.” Chưởng quầy lên tiếng, ngắt ngang dòng suy nghĩ của Lâm Tịch.
Nàng đại khái cũng đoán ra được: hôm ấy, khi nguyên thân đang bắt mạch cho Dao phi, phát hiện mạch tượng bất ổn, Dao phi bỗng thổ huyết. Nguyên thân lập tức nghi ngờ Dao phi trúng phải độc ruột gan đứt từng khúc.
Trên đường hồi Thái Y Viện, vô tình gặp cung nữ Sơ Tình đang chọn mua mè đen. Đúng lúc cần xuất cung mua thuốc, nguyên thân liền mạo danh Sơ Tình để tránh tai mắt.
Không ngờ lại bị hung thủ âm thầm theo dõi, sau đó bị lừa vào lãnh cung rồi ra tay sát hại.
May mắn thay, nàng đã xuyên tới đúng lúc, xem như thay nguyên thân sống tiếp mạng này.
Nhưng nghĩ đến đây, Lâm Tịch không khỏi rùng mình: nếu còn xảy ra lần nữa, e rằng nàng không còn cơ hội sống thứ hai.
“Bốp!” Một bàn tay nặng nề bất ngờ vỗ lên vai khiến nàng giật bắn mình. Vừa quay đầu lại thì ra là cái tên oan gia kia.
“Ai da! Đề đốc đại nhân, ngài làm ta sợ muốn chết đó!” Nàng ôm ngực, cẩn thận trách nhẹ.
“Giữa ban ngày ban mặt, trời quang mây tạnh, nếu không làm chuyện trái lương tâm, ngươi chột dạ cái gì?” Lục Uyên nhìn bộ dáng hoảng sợ của nàng, không khỏi thấy thú vị.
Lâm Tịch chẳng buồn dây dưa, lắc đầu định rời đi. Nào ngờ, Lục Uyên bỗng nhiên nắm lấy chuôi kiếm, khụy một gối xuống đất, miệng phun máu tươi. Vừa rồi còn khỏe mạnh, giờ lại đổ gục giữa hiệu thuốc, khiến mọi người xung quanh kinh hãi.
Lâm Tịch nhìn thấy sắc mặt hắn trắng bệch, lập tức cảm thấy có điều không ổn. Nàng chẳng kịp quan tâm đến ánh mắt người khác, nhanh chóng xé áo hắn, lấy trâm bạc trên đầu quệt qua vùng bụng hắn để kiểm tra độc.
Chỉ chốc lát sau, trâm bạc đen sì, đúng là trúng độc ruột gan đứt từng khúc.
Thế nhưng, Lục Uyên khi thấy cây trâm này thì vô cùng sửng sốt, nắm chặt lấy cổ tay nàng không buông: “Vì sao ngươi lại có trâm của ngự y?”
“Buông tay, ta sẽ giải thích.” Lâm Tịch cố sức giằng ra, không ngờ hắn siết chặt quá mức, vô tình để lộ ra vết cắn trên cổ tay nàng.
Lục Uyên ngây người nhìn nàng, ánh mắt như thể nhìn thấy ma: “Thì ra ngươi chưa chết!”
Dứt lời, hắn lập tức hôn mê bất tỉnh.
“Chưởng quầy! Ghi sổ hôm đó cho ta một phần dược liệu nữa!” Lâm Tịch nôn nóng gọi.
Chưởng quầy nhăn nhó khó xử: “Ai u, những thứ khác ta còn kiếm được, riêng đoạn trường thảo bị người ta mua đứt hết rồi.”
Lâm Tịch chợt nhớ ra: biểu ca của Thục phi, Tiêu Quân, đã mua toàn bộ đoạn trường thảo từ tháng trước. Nếu muốn có, nàng phải đích thân đến xin hắn.
Nàng vội cùng tiểu nhị của hiệu thuốc dìu Lục Uyên đến cổng thành, định nhờ Trần Nhiên giúp đỡ, dù sao hai người họ cũng thân thiết.
Nghe tin Lục Uyên trúng độc, Trần Nhiên vội vã chạy xuống từ lầu canh.
Thấy sư huynh hôn mê, hắn hốt hoảng hỏi dồn: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì với huynh ấy?”
Lâm Tịch nói nhanh: “Trần tướng quân, bây giờ không kịp giải thích. Đề đốc trúng phải độc ruột gan đứt từng khúc, cần gấp một vị thuốc là đoạn trường thảo. Theo ta biết, tháng trước Tiêu Quận Vương đã mua sạch dược liệu này. Ngài có thể giúp ta không?”
“Được! Nếu là cứu mạng người, ta nhất định lấy bằng được!” Trần Nhiên đáp dứt khoát, lập tức sai người ổn định Lục Uyên, rồi đích thân dẫn theo binh sĩ thẳng tiến đến phủ Quận Vương.
Lâm Tịch vốn định đưa Lục Uyên vào quân doanh cho an toàn, nhưng Trần Nhiên nói hiệu thuốc đầy đủ dược liệu, ngược lại tiện bề cứu chữa hơn. Vậy nên nàng lại quay về hiệu thuốc. Giờ chỉ thiếu một vị thuốc cuối cùng. Chỉ mong Trần Nhiên sớm mang đoạn trường thảo về.
Nhưng... tại sao Lục Uyên cũng trúng độc? Chẳng lẽ hung thủ cũng đang theo dõi hắn?
Nàng nghi hoặc nhìn người đang hôn mê, thầm nghĩ: vận mệnh của hai người họ, sao lại giống nhau đến vậy?
Lúc này, Trần Nhiên đang dẫn binh đi trên phố, khí thế bừng bừng khiến ai cũng chú ý. Họ bao vây kín phủ Quận Vương.
Chẳng bao lâu, Tiêu Quân, biểu ca của Thục phi, tức giận bước ra, lớn tiếng quát: “Trần Nhiên, ta kính ngươi là tướng quân, vậy mà ngươi chẳng nói chẳng rằng đã bao vây phủ ta, rốt cuộc là có ý gì hả?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)