Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

TA DỰA VÀO THUẬT ĐỘC TÂM PHÁ ÁN Chương 15

Cài Đặt

Chương 15

Nghe nhắc đến cái tên ấy, sắc mặt cung nữ lập tức hoảng loạn, vội vàng quay đầu nhìn quanh, theo bản năng xua tay: “Ta... ta không quen Sơ Tình! Không biết nàng ta là ai!”

Nói xong liền hất tay Lâm Tịch ra, quay người bỏ chạy.

Trong sân người đến người đi tấp nập, Lâm Tịch bị che mất tầm nhìn, không kịp đuổi theo, chỉ đành luống cuống nắm lấy tay áo một thái giám gần đó, dè dặt hỏi:

“Công công, xin hỏi Sơ Tình ở đâu?”

Thái giám nhìn nàng một cái, chỉ về phía hồ sen rồi lạnh nhạt nói: “Người vừa rơi xuống nước, chính là nàng ấy.”

“Các người sao không ai xuống cứu?” Lâm Tịch hốt hoảng gần như nghẹn thở. Thì ra người vừa ngã xuống hồ lại chính là người nàng muốn tìm!

“Lạnh thế này, ai lại muốn liều mạng nhảy xuống hồ. Hơn nữa, chỉ là một cung nữ, sống chết đâu có gì to tát.”

[Sơ Tình từng liên quan đến con của Dao phi, Hoàng thượng sợ nàng ta biết quá nhiều, cố tình muốn nàng ta chôn cùng. Có khi chính nàng ta biết trước nên mới nhảy hồ tự vẫn.]

Lâm Tịch tức đến run rẩy, không ngờ ở Thượng phương cục người ta coi mạng người như cỏ rác. Lại càng không thể hiểu nổi vì sao Hoàng thượng lại nhẫn tâm như vậy, hở ra là đòi người chôn theo.

Còn nữa, cung nữ mà nàng đọc được tiếng lòng vừa rồi chắc chắn biết điều gì đó. Nếu không, khi nghe nhắc đến tên “Sơ Tình” sao lại hoảng sợ bỏ chạy?

Nghĩ vậy, nàng lấy ra một thỏi bạc, lại hỏi thái giám: “Công công, cung nữ mặt tròn tròn, khoé miệng có nốt ruồi, tên gọi là gì vậy?”

Thái giám trông thấy bạc, ánh mắt sáng bừng lên, dè dặt nhận lấy rồi thấp giọng đáp:

“À, cô nói là Xuân Đào đấy. Hôm nay nàng ấy canh gác ở Sùng Minh Điện.”

“Đa tạ công công.” Lâm Tịch chắp tay cảm tạ rồi lập tức rời đi.

Giờ đã muộn, nàng không thể phí thêm thời gian nữa. Sơ Tình đã chết, thi thể chìm dưới hồ lạnh, không thể vớt về được. Việc quan trọng nhất bây giờ là tìm ra Xuân Đào, người từng để lộ oán hận sâu sắc với Sơ Tình.

Trước kia nàng từng nghe nói, Dao phi rất được Hoàng thượng sủng ái, thường xuyên cùng người ở Sùng Minh Điện phê duyệt tấu chương đến tận đêm khuya mới rời đi.

Nhưng từ sau khi Dao phi chết thảm, Hoàng thượng đau buồn khôn nguôi, cả ngày chỉ ở Tước Tiên Cung bên cạnh linh cữu của nàng ta, chẳng thiết triều chính, khiến bá quan trong triều oán thán không thôi.

Lâm Tịch gánh trọng trách lớn, phải bắt được hung thủ sát hại Dao phi trong vòng bảy ngày. Đây không chỉ là để cứu cả Thái Y Viện, mà còn là để khiến Hoàng thượng tỉnh ngộ, quay lại nắm quyền xử lý triều chính.

Ban đêm rét mướt, gió lạnh thốc vào mặt như kim châm. Lâm Tịch kéo chặt áo khoác, hối hận vì không mặc thêm chiếc áo lông cáo trắng. Cái rét cắt da này khiến người ta đau nhức đến tận xương.

Rất nhanh sau đó, nàng đã đến gần Sùng Minh Điện. Bên ngoài điện tối om như mực, bóng đêm tĩnh lặng như nuốt lấy tất cả.

“Xuân Đào... Xuân Đào.” Nàng khẽ gọi hai tiếng.

Chỉ thấy một bóng người co ro trong góc tường, là một cung nữ đội khăn thêu hoa đào. Nàng ta khẽ cử động vài bước, rồi giọng nói run rẩy vang lên: “Ngươi... ngươi là ai?”

Lâm Tịch thầm may mắn vì trời tối, đối phương không nhìn rõ mặt nàng, sẽ không sợ hãi mà bỏ chạy.

Nàng nhẹ bước tiến lại gần, dịu giọng: “Ta là dược đồng Tiểu Lâm Tử của Thái Y Viện. Hôm nay đến đây, chỉ muốn hỏi ngươi vài chuyện.”

“Vấn... vấn đề gì?” Xuân Đào rét đến mức toàn thân run rẩy, giọng nói cũng lập cập.

Lâm Tịch vô tình chạm vào tay nàng ta, ngay lập tức cảm nhận được cái lạnh thấu xương từ đầu ngón tay truyền sang, rét buốt như băng giá.

“Sao thân thể ngươi lạnh đến thế này?” nàng khẽ hỏi, vẻ mặt lo lắng.

Còn chưa kịp nhận được câu trả lời, Xuân Đào đã ngất lịm, không còn tri giác.

Không còn cách nào khác, Lâm Tịch đành bế thẳng nàng đến Thái Y Viện. Đến nơi mới phát hiện ra: Xuân Đào vẫn mặc cung phục mùa xuân, lớp áo mỏng tang như cánh chuồn chuồn, vậy mà cô gái này đã chịu lạnh suốt hai canh giờ, thân thể gầy gò run rẩy như muốn vỡ ra thành băng.

“Cái đồ nghiệt đồ này! Lại lôi phiền phức đến cho ta!” Lâm Diệp thấy một cung nữ nằm thẳng cẳng trên giường mình, sắc mặt không vui, giọng nói đầy bất mãn.

Lâm Tịch chỉ còn biết cười trừ với sư phụ để xoa dịu, ai biểu hoàng đế cấm nàng dùng thân phận thật, nàng có nhà cũng không thể về, càng không thể mang một cung nữ về chỗ ở, chỉ có thể đưa đến chỗ sư phụ trước.

Dù sao thì sư phụ nàng, Lâm Diệp, là Y Chính tứ phẩm của Thái Y Viện, cũng không ai dám tùy tiện tra xét gian phòng của ông.

Lâm Diệp nhìn Lâm Tịch ngày càng "gan to bằng trời", giận mà chẳng dám mở miệng quở trách, rốt cuộc cả Thái Y Viện giờ đang sống chết trong tay nàng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc