Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nhắc đến điểm này, Nam Tư Ninh hơi đau đầu: "Nếu thật là tứ sư huynh tới, sợ rằng sẽ trực tiếp bỏ rơi ta mà đi theo Lạc Thanh Dao rồi. Tam sư huynh đánh đấm giỏi hơn tứ sư huynh, lại quan tâm ta hơn, ta vẫn muốn có sư huynh ở đây hơn."
Chu Lực Hành bất ngờ được khen, không khỏi e thẹn: "Tiểu sư muội, muội nói thật lòng chứ?"
Nam Tư Ninh dùng lực gật đầu.
Trong tiểu thuyết, kết cục của tứ sư huynh cũng chẳng tốt đẹp gì, nhưng trước khi chết vẫn còn mê muội Lạc Thanh Dao, Nam Tư Ninh nghĩ lại vẫn thấy nổi da gà.
"Nếu tiểu sư muội đã tín nhiệm ta như vậy, dù có phải bỏ mạng ta cũng sẽ bảo vệ muội an toàn!" Chu Lực Hành trịnh trọng hứa.
Nam Tư Ninh nhón chân vỗ vai hắn: "Tam sư huynh yên tâm, có ta ở đây, chúng ta không những bình an vô sự rời khỏi bí cảnh mà còn thu hoạch đầy túi!"
Chu Lực Hành cười khẽ: "Ta đương nhiên tin tiểu sư muội. Đúng rồi tiểu sư muội, muội có đói không, mấy ngày nay ta giết không ít yêu thú linh thú, vừa hay có thể nấu cho muội ăn."
Bị nhắc nhở như vậy, Nam Tư Ninh mới chú ý bụng mình đã trống rỗng từ lâu.
"Thật sự là đói thật, nhưng tam sư huynh, chúng ta không dùng Tịch Cốc Đan sao?"
Trong sách nói người tu chân thông thường dùng Tịch Cốc Đan.
"Nhưng tiểu sư muội không phải không thích dùng Tịch Cốc Đan sao? Muội muốn ăn gì, sư huynh nấu cho!"
"Tốt quá! Ta muốn ăn sườn kho tàu, giò heo kho tương, vịt quay táo mộc... chiên xào hấp hầm nướng, om rim chưng rán ninh, toàn bộ làm hết cho ta!"
Lúc này, Nam Tư Ninh phát hiện tam sư huynh của mình tuy lấy nấu nướng nhập đạo nhưng món ăn biết nấu không nhiều, thế là nàng lấy ra tri thức tích lũy hơn 20 năm của mình, mở rộng "đường đua" tu luyện cho tam sư huynh.
Ở một bên khác, Tần Tang Nguyệt vừa xuất hiện ngoài bí cảnh đã nhanh chóng tìm nơi tĩnh tọa, rất nhanh khí tức cuồn cuộn bộc phát, dễ dàng đột phá một tầng tiểu cảnh giới nữa, từ Kim Đan tầng hai đột phá đến Kim Đan tầng ba.
Tĩnh dưỡng xong xuôi, Tần Tang Nguyệt lại vận chuyển linh lực trong cơ thể vài chu thiên, phát hiện không những đan điền được khôi phục hoàn mỹ mà ngay cả kinh mạch đứt đoạn trước kia cũng nguyên vẹn như xưa, thậm chí còn rộng rãi dẻo dai hơn trước, khiến Tần Tang Nguyệt vui mừng khôn xiết đồng thời vô cùng cảm kích Nam Tư Ninh.
Vốn cho rằng chịu trọng thương như vậy chỉ còn đường chết, không ngờ lại có cơ hội chuyển biến như thế, trong lòng Tần Tang Nguyệt sự biết ơn với Nam Tư Ninh không thể nào diễn tả nổi, quả nhiên sư tôn nói không sai, tiểu sư muội chính là tồn tại độc nhất vô nhị.
Đúng lúc Tần Tang Nguyệt còn đang chìm đắm trong suy nghĩ thì có người vừa chạy vừa hô tới: "Đại sư tỷ! Đại sư tỷ! Đúng là tỷ rồi! Sao tỷ ra ngoài sớm vậy?!"
Tần Tang Nguyệt mở mắt nhìn, đúng là Thất sư muội Hoa Thịnh Tình trong bộ trang phục màu hồng.
Tần Tang Nguyệt đứng dậy, vừa dùng cho mình một thuật thanh tẩy vừa đáp: "Thất sư muội, muội tới rồi."
Hoa Thịnh Tình đảo mắt nhìn một lượt, vui mừng nói: "Đại sư tỷ, tỷ đột phá rồi sao?"
Tần Tang Nguyệt gật đầu đáp: "Gặp được chút cơ duyên nên đã đột phá một cảnh giới nhỏ."
Hoa Thịnh Tình lập tức nở nụ cười rạng rỡ tựa hoa trên núi, nhảy cẫng lên như khỉ: "Thật tuyệt quá! Đại sư tỷ giỏi thật đấy!"
Về việc Tần Tang Nguyệt không giải thích cơ duyên là gì, Hoa Thịnh Tình cũng không hỏi thêm.
Đối với tu chân giả, nếu không muốn chia sẻ cơ duyên thì có quyền không nói ra.
Trở về tiểu viện thuê, Nhị sư đệ Nguyên Thanh An và Tứ sư đệ Lương Tiêu đều có mặt, bốn người gặp lại nhau tất nhiên lại có một phen náo nhiệt.
Đợi khi Hoa Thịnh Tình và Lương Tiêu ra ngoài, Tần Tang Nguyệt mới áy náy nói với Nhị sư đệ Nguyên Thanh An: "Chuyến đi bí cảnh lần này vận may không tốt lắm nên không tìm được huyết sâm, nhưng ta đã dặn Tam sư đệ và Tiểu sư muội cố gắng tìm giúp."
Nguyên Thanh An khẽ mỉm cười, hơi thở yếu ớt đáp: "Không sao, Đại sư tỷ vì ta bôn ba khắp nơi như thế, ta đã vô cùng cảm kích rồi. Không tìm được chính là mệnh ta nên như vậy."
Nói rồi, chàng ta lại ho liên hồi.
Nguyên Thanh An vô cùng kinh ngạc: "Tiểu sư muội?!"
Thấy Tần Tang Nguyệt gật đầu khẳng định, trong lòng Nguyên Thanh An vẫn không dấy lên nhiều hy vọng. Chàng ta biết Đại sư tỷ tính tình trầm ổn, không nói lời vu vơ, nhưng chàng ta vẫn không dám kỳ vọng quá lớn.
*
Trong bí cảnh, Nam Tư Ninh vừa ăn thịt thú do Chu Lực Hành nấu vừa tò mò hỏi: "Tam sư huynh, nếu huynh lấy nấu ăn nhập đạo, sao món biết nấu lại chỉ có vài món như thế?"
Chu Lực Hành ngượng ngùng cười, không ngại kể chuyện cũ: "Sư huynh xuất thân nghèo khó, có thể vào trấn làm phụ bếp đã là cả nhà gồng gánh hết sức. Nghề bếp đâu phải muốn học là được, đều là kế sinh nhai nên ai dễ dàng dạy cho mình? Dạy xong nghề cho đệ tử, thầy phải chết đói mà!"
Nam Tư Ninh hiểu ra, liền nói: "Tam sư huynh yên tâm, sau này ta sẽ dạy huynh nấu thêm nhiều món ngon!"
"Ừ! Tốt quá!" Chu Lực Hành cười hớn hở. Hắn lấy nấu ăn nhập đạo, biết càng nhiều món thì càng có lợi cho tu luyện, đương nhiên vui vẻ vô cùng.
Cũng lúc này, Nam Tư Ninh mới biết pháp khí thường dùng của Chu Lực Hành là một cái muỗng canh lớn.
Nàng nghĩ ít nhất hắn nên trang bị thêm một cái chảo sắt lớn, cùng những dụng cụ thái thực phẩm khác. Nhưng việc này không thể nóng vội, từ từ tính sau.
Sau khi ăn no, không cần Nam Tư Ninh động tay, Chu Lực Hành đã nhanh nhẹn dọn dẹp xong xuôi. "Tiểu sư muội, còn hơn mười ngày nữa, hay chúng ta cứ ở đây, hái linh thảo quanh khu vực rồi đợi hết thời hạn thì ra ngoài?"
Chu Lực Hành vẫn muốn ổn định, hy vọng tìm Long Thủ Huyết Sâm quá mờ mịt, chi bằng bảo vệ tốt Tiểu sư muội trước.
Nam Tư Ninh không trả lời thẳng mà hỏi ngược: "Tam sư huynh, huynh cũng chưa từng gặp Long Thủ Huyết Sâm sao?"
Trong đầu có thông tin linh thảo do hệ thống cung cấp, Nam Tư Ninh cảm thấy trong bí cảnh này không thể chỉ có một hai cây huyết sâm.
Lẽ nào ba sư huynh đệ bọn họ vận khí đều tệ đến mức chưa từng gặp?
Nghe nhắc đến chuyện này, Chu Lực Hành lập tức ủ rũ: "Sư huynh đã từng gặp chứ, nhưng không tranh nổi người ta."
Chu Lực Hành kể sơ qua trải nghiệm của mình.
Dù những người vào bí cảnh này đều có tu vi Trúc cơ hoặc Luyện khí kỳ, Tần Tang Nguyệt cũng đặc biệt áp chế tu vi mới vào được, nhưng hai nắm đấm khó địch lại bốn bàn tay.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)