Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nam Tư Ninh khẽ gật đầu: "Muội đã thông minh trở lại, không phải là đứa ngốc nữa rồi."
Đôi mắt như hổ phách của Tần Tang Nguyệt lập tức lấp lánh ánh nước: "Tốt... tốt lắm... khôi phục được trí khôn là tốt rồi, thân thể có thể dưỡng dần dần, ăn thêm vài viên Hồi Xuân Đan và Bồi Nguyên Đan là sẽ khỏi thôi."
Nam Tư Ninh thực sự cảm thấy toàn thân đau đớn nhưng có thể cảm nhận không nguy hiểm đến tính mạng, đan dược của tu tiên giả quả nhiên lợi hại. Thấy Tần Tang Nguyệt mặt trắng bệch, Nam Tư Ninh nói: "Đại sư tỷ cũng ăn vài viên đi!"
Trong sách không viết chi tiết Tần Tang Nguyệt chết như thế nào nhưng hiện tại nàng ấy còn sống nghĩa là vẫn có cơ hội cứu vãn.
Tần Tang Nguyệt cười gượng gạo: "Đại sư tỷ ăn rồi, chỉ cần thêm chút thời gian hồi phục thôi."
Nam Tư Ninh vừa định yên lòng, hệ thống đột nhiên lên tiếng: "Không đúng, Ninh Ninh, sinh cơ của nàng ấy đang hao hụt, không hề có dấu hiệu hồi phục, nàng ấy đang lừa ngươi đấy!"
____
Nam Tư Ninh toàn thân cứng đờ, ngước nhìn đại sư tỷ, nhân lúc nàng ấy khẽ xoay người liền trông thấy vết thương trên lưng.
Phát hiện trên lưng Tần Tang Nguyệt có một lỗ hổng lớn đang rỉ máu!
Lỗ hổng ấy không ngừng tuôn ra dòng máu đen đặc, cho thấy Tần Tang Nguyệt không chỉ trọng thương mà còn trúng độc!
Nam Tư Ninh hít mạnh một hơi lạnh, vừa định mở miệng hỏi thì bắt gặp gương mặt của Tần Tang Nguyệt đang cố nén đau đớn.
Trong khoảnh khắc, nàng bất giác nhớ đến bà nội mình. Ngay cả đến ngày trước khi qua đời, bà vẫn còn an ủi nàng rằng mình đang dần khỏe lại, vài hôm nữa sẽ ổn thôi.
Đại sư tỷ cũng giống bà nội, vì không muốn người thân lo lắng mà giấu kín tình trạng thực sự của bản thân, dù có hỏi thẳng cũng không nhận được lời thật.
Lòng Nam Tư Ninh chua xót khó tả, nàng không muốn trải qua cảnh chứng kiến người thân qua đời lần thứ hai nữa!
Nàng vội hỏi hệ thống trong đầu: "Mau nghĩ cách giúp ta! Phải làm sao để cứu đại sư tỷ?!"
Hệ thống đáp: "Ta đang tra cứu tư liệu về thế giới tu chân vừa thu thập, dữ liệu quá lớn cần chút thời gian, ngươi chờ chút."
Nam Tư Ninh đang sốt ruột chờ đợi phản hồi thì bị Tần Tang Nguyệt gọi: "Tiểu Cửu, giúp đại sư tỷ truyền một tia linh lực vào ngọc giản này."
Nam Tư Ninh tỉnh táo: "Vâng."
Sau khi linh lực được truyền vào, ngọc giản phát ra ánh sáng mờ ảo.
Thấy Nam Tư Ninh tò mò, Tần Tang Nguyệt dịu dàng giải thích: "Như vậy có thể truyền tin vị trí của chúng ta cho tam sư đệ, hắn sẽ tới đón."
Điều này dễ hiểu, giống như dùng điện thoại phát định vị vậy.
Thấy Nam Tư Ninh tỏ ra hiểu rõ, Tần Tang Nguyệt thấy lòng ấm áp.
Cửu sư muội khôi phục trí tuệ là nguyện vọng suốt mười mấy năm của cả môn phái, nay cuối cùng cũng thành hiện thực. Dù hôm nay có bỏ mạng nơi đây, nàng ấy cũng cảm thấy an ủi phần nào.
Vết thương trên lưng khiến Tần Tang Nguyệt cảm nhận được linh lực trong cơ thể đang nhanh chóng tiêu tán, sinh cơ không ngừng hao hụt. Giờ nàng ấy ngay cả điều động linh lực cũng không thể, thua cả kẻ phế vật tầng Luyện Khí.
Không biết thân thể tàn tạ này còn trụ được bao lâu...
Nghĩ đến đó, Tần Tang Nguyệt không khỏi sốt ruột.
Nếu tam sư đệ không tới kịp trước khi nàng ấy tắt thở, nhiều việc sẽ không thể dặn dò rõ ràng.
Nàng ấy nắm lấy tay Nam Tư Ninh, nhìn thẳng vào mặt nàng nghiêm túc nói: "Tiểu Cửu, những lời đại sư tỷ sắp nói, muội phải khắc ghi nhớ kỹ được không?"
Không đợi Nam Tư Ninh trả lời, Tần Tang Nguyệt đã gấp gáp dặn dò: "Nửa tháng tới, muội và tam sư đệ phải dốc sức tìm Long Thủ Huyết Sâm. Nếu không tìm được thì thử tìm Long Tích Huyết Sâm, thứ bậc thấp nhất cũng phải là Long Vĩ Huyết Sâm. Nếu vẫn không tìm thấy thì phải bỏ ra lượng lớn linh thạch để mua. Linh thực này nhất định phải dùng cho nhị sư đệ, bằng không sẽ không trấn áp được linh lực bạo loạn trong cơ thể, chỉ sợ hắn sẽ bạo thể mà chết."
Nghe giọng điệu như trăn trối, Nam Tư Ninh thấy lòng đau nhói, không nhịn được hỏi: "Vậy còn đại sư tỷ thì sao? Tỷ không đi cùng chúng ta sao?"
Tần Tang Nguyệt gượng ép nụ cười: "Đại sư tỷ cần chút thời gian bế quan tĩnh dưỡng, nên không thể theo các muội được."
Nam Tư Ninh mắt cay xè, suýt nữa đã khóc.
Tần Tang Nguyệt xoa đầu nàng, tiếp tục: “Trong nhẫn trữ vật của tỷ có một thanh Thiên Viêm Kiếm, vốn định sau khi ra ngoài sẽ đưa cho thất sư muội, giờ muội giúp tỷ giao cho muội ấy. Tuy thanh kiếm này không sánh bằng Liệt Hỏa Phân Quang Kiếm mà muội ấy hằng thèm muốn, nhưng cũng khá tốt. Ngày sau muội ấy chăm chỉ tu luyện, ắt sẽ có được kiếm tốt hơn."
Đến đây, Tần Tang Nguyệt cảm thấy huyết khí dâng trào, không kìm được mà ôm ngực, "oẹ" một tiếng phun ra ngụm máu, rồi mềm nhũn ngã xuống.
Nam Tư Ninh giật mình, vội bò đến xem tình hình.
Tần Tang Nguyệt lau vết máu khóe miệng, thở dài trong lòng.
Nam Tư Ninh không nén được nước mắt, lục lọi trong túi trữ vật của Tần Tang Nguyệt tìm mấy bình ngọc, định đổ đan dược cho nàng ấy.
Tần Tang Nguyệt gắng sức từ chối: "Tỷ là kẻ sắp chết, đừng lãng phí đan dược vào tỷ..."
Lúc này, Nam Tư Ninh ngược lại nảy sinh ý chí không cam lòng: "Dùng đi! Chỉ cần đại sư tỷ sống thêm một hơi thở, biết đâu sẽ có cơ hội xoay chuyển!"
Hệ thống vẫn đang tra cứu tư liệu, việc Nam Tư Ninh cần làm là tranh thủ thời gian.
Tần Tang Nguyệt còn định khuyên giải, không đề phòng bị Nam Tư Ninh nhét một viên Tiểu Hoàn Đan vào miệng.
Đan dược nhanh chóng làm dịu tình hình của nàng ấy. Dù không cứu được nàng ấy nhưng kéo dài thêm chút nào hay chút đó.
Thấy sắc mặt Tần Tang Nguyệt hơi hồng hào, Nam Tư Ninh mới thở phào nhẹ nhõm.
Ngay lúc đó, bên ngoài vang lên tiếng bước chân, chẳng mấy chốc một bóng người cao lớn lực lưỡng xuất hiện.
Tần Tang Nguyệt thều thào: "Tam sư huynh của muội tới rồi."
Chu Lực Hành ngay ánh nhìn đầu tiên đã thấy đại sư tỷ thoi thóp nằm trên đất, tiểu sư muội bên cạnh mắt đỏ hoe, lập tức kinh hãi vội tiến lên: "Đại sư tỷ! Tiểu sư muội! Các ngươi làm sao vậy?"
Ngay cả đại sư tỷ cũng bị thương nặng đến thế, chắc hẳn đã gặp phải nguy hiểm ngàn cân treo sợi tóc!
Nam Tư Ninh ngẩng mắt nhìn về Tam sư huynh Chu Lực Hành, phát hiện hắn cũng thảm bại không kém. Không những áo trên người rách tả tơi thành từng mảnh, những chỗ lộ ra đều là vết thương da thịt trào máu. Tuy máu đã cầm lại nhưng bước chân loạng choạng cho thấy tình trạng của hắn cũng không khá hơn là bao.
Tần Tang Nguyệt cũng nhận ra thương thế trên người hắn, nhíu mày nói: "Tam sư đệ, đệ lại không nỡ dùng đan dược phải không?"
Đối với tu chân giả mà nói, loại ngoại thương này căn bản không thành vấn đề, chỉ cần một viên đan dược là có thể giải quyết. Chỉ cần không tổn thương tạng phủ và đan điền, thì đều không đáng kể.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








