Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ta Dựa Vào Nhặt Rác Tung Hoành Tu Chân Giới Chương 24: Vạch Trần Trà Xanh

Cài Đặt

Chương 24: Vạch Trần Trà Xanh

Nhưng nàng ta chỉ hít thở sâu hai lần rồi kìm nén cơn giận, lập tức làm ra vẻ mặt thảm thương đáng thương, đôi mắt đỏ ửng lên, giọng điệu trở nên vô cùng uất ức: "Nam sư muội, sao ngươi có thể nói như vậy với ta... ta... ta cũng rất khó khăn mới dám bước ra khỏi cửa... Là đồng môn, ngươi không hiểu rõ sự tình lại như người ngoài ác ý suy đoán về ta, ta... ta..."

Nam Tư Ninh nhìn biểu cảm muốn khóc không khóc vừa tổn thương vừa kiên cường của Lạc Thanh Dao, lập tức cảm thấy mở mang tầm mắt.

Rõ ràng Lạc Thanh Dao giận đến mức muốn một kiếm giết chết mình nhưng vẫn kìm chế được cảm xúc, nhanh chóng lựa chọn phương thức ứng phó hiệu quả nhất, quả không hổ là người có thể nghịch tập từ nữ phụ thành nữ chủ!

Hơn nữa, hóa ra trà xanh cần diễn xuất tốt đến vậy! Thực sự không để lộ chút sơ hở nào! Câu cuối cùng còn thêm tiếng nấc nghẹn, đúng là bút pháp thần tình! Nam Tư Ninh muốn vỗ tay tán thưởng.

Quả nhiên, Lạc Thanh Dao vừa nói xong những kẻ tình si liền không thể nhịn được, Tiêu Cảnh Văn vì hận mới hận cũ mà kích động nhất: "Nam Tư Ninh! Sao ngươi dám dùng ý nghĩ bẩn thỉu đê tiện như vậy để suy đoán về Lạc sư muội!"

Nam Tư Ninh quay sang hắn ta trực tiếp hỏi: "Chẳng lẽ ngươi đối với Lạc sư tỷ không có ý nghĩ bẩn thỉu đê tiện đó?"

Tiêu Cảnh Văn bị câu hỏi của Nam Tư Ninh làm cho choáng váng, mặt mũi kinh ngạc hỏi: "Cái gì?"

Nam Tư Ninh khinh miệt liếc hắn ta một cái nói: "Ta tuy có chút suy đoán không hay nhưng ta dám nói thẳng trước mặt Lạc sư tỷ, ngươi dám không? Đồ nhát gan?"

Tiêu Cảnh Văn nghe hiểu Nam Tư Ninh đang mắng hắn ta có ý nghĩ không trong sáng với Lạc Thanh Dao, lập tức mặt đỏ bừng.

Nhiều người xung quanh giận dữ nhìn chằm chằm vào Tiêu Cảnh Văn, Nam Tư Ninh còn có thể cảm nhận ánh mắt của tứ sư huynh nhà mình cũng vô cùng bất thiện.

Thật là một tu la trường tuyệt diệu! Thật kịch tính! Giá như có thể đánh nhau thì tốt biết mấy, Nam Tư Ninh mong đợi nghĩ thầm.

Tiêu Cảnh Văn rất muốn hét lên rằng ta đối với Lạc sư muội tuyệt đối không có ý nghĩ bẩn thỉu nào! Nhưng nơi đây không ít nam tu, mọi người đều là cá trong hồ của Lạc Thanh Dao, ai chẳng nhìn thấu tâm tư của nhau?

Tiêu Cảnh Văn mà dám nói ra, những con cá khác liền có thể giúp hắn ta khẳng định chuyện có ý nghĩ kia!

Sau khi khuấy đảo hồ cá của Lạc Thanh Dao, Nam Tư Ninh mới quay lại ứng phó với Lạc Thanh Dao, vô cùng chân thành nói: "Sư tỷ hiểu lầm rồi, ta đã nói rồi, ta đang khâm phục sư tỷ đó! Ta vừa khôi phục linh trí không lâu, sư tỷ chính là người phong cách táo bạo nhất mà ta từng gặp trong thời gian qua, nên mới nảy sinh tâm tư muốn học hỏi theo sư tỷ."

Mọi người xung quanh nghe vậy đều cảm thấy có thể hiểu được.

Chuyện Nam sư muội trước đây là kẻ ngốc mọi người đều biết, những người không biết cũng được người xung quanh giải thích rõ.

Nghe nói lần này mạo hiểm bí cảnh, Nam sư muội mới có được cơ duyên khôi phục linh trí, tâm cảnh thuần khiết như trẻ thơ, không phân biệt được lời hay ý xấu, cũng là điều dễ hiểu.

Từ đó suy ra, lúc vừa ra khỏi bí cảnh hôm đó, nàng lỡ miệng nói ra chuyện Lạc Thanh Dao đạt được kiếm cốt cũng chỉ là vô tâm.

Nhiều người tự cho rằng mình đã hiểu ra chân tướng, những ác cảm với Nam Tư Ninh do Lạc Thanh Dao than thở trong hai ngày qua đều tan biến, thay vào đó là sự thông cảm và thấu hiểu.

Cảm nhận được thay đổi thái độ của mọi người xung quanh đối với Nam Tư Ninh, Lạc Thanh Dao vì thất thế mà hoảng hốt bối rối, trong khoảnh khắc không nghĩ ra được biện pháp ứng phó nào. Vẻ uất ức giả tạo của nàng ta đương nhiên bị phá vỡ.

Một lúc lâu sau, Lạc Thanh Dao mới định thần lại, vội lùi về sau một bước nói: "Là ta hiểu lầm sư muội rồi."

Nam Tư Ninh vẫn giữ vẻ mặt thành khẩn nói: "Sư tỷ biết là tốt rồi, sau này ngươi phải chú ý hơn đấy, dù sao sư tỷ chỉ cần đỏ mắt lên là bao nhiêu nam tu sẵn sàng tuốt kiếm vì ngươi rồi."

Bị Nam Tư Ninh vạch trần như vậy, mọi người mới chợt nhận ra, sao Lạc Thanh Dao lại dễ dàng uất ức đỏ mắt đến thế?

Tiêu Cảnh Văn thấy chủ đề khó xử cuối cùng không còn dính đến mình nữa, lại nhìn thấy trên khuôn mặt xinh đẹp tái nhợt của Lạc Thanh Dao tràn đầy vẻ uất ức đáng thương.

Nếu nói lúc trước muốn khóc mà không khóc là Lạc Thanh Dao đang diễn kịch, thì lúc này muốn khóc lại cố kìm nén nước mắt mới thật sự chứa chút tình ý chân thật.

Như vậy, Tiêu Cảnh Văn làm sao còn nhẫn nhịn được, lập tức quay sang Nam Tư Ninh với giọng điệu vô cùng bất thiện: "Nam Tư Ninh, hiện tại đang ở trên phi thuyền của Dược Vương Thành chúng ta, ta khuyên ngươi thu liễm một chút!"

Nam Tư Ninh đối diện với hắn ta, sắc mặt lập tức trở nên lạnh lùng đầy khinh miệt: "Sao? Lại muốn đại diện Dược Vương Thành tuyên bố điều gì nữa à? Lần trước nói không cho Dược Vương Thành bán đan dược cho chúng ta, lần này là gì? Bắt chúng ta rời phi thuyền?"

Tiêu Cảnh Văn bị Nam Tư Ninh kích động, lại thêm ánh mắt đẫm lệ của Lạc Thanh Dao nhìn chằm chằm, lập tức máu nóng lên đầu, giọng nói cũng vô thức cao hơn: "Đã biết điều như vậy, sao không nhanh chóng cút xuống? Đừng để ta tự tay đuổi người đấy!"

Hoa Thịnh Tình nhịn không được định lên tiếng, bị Nam Tư Ninh ngăn lại.

Nam Tư Ninh đảo mắt nhìn Tiêu Cảnh Văn từ đầu đến chân, đầy vẻ khinh thường và chế nhạo: "Xem ra chuyện lần trước vẫn chưa đủ để ngươi nhớ lâu à! Ngươi là toin tử của Dược Vương lão tiền bối không sai, nhưng không phải là bản thân Dược Vương lão tiền bối đâu! Thôi, xem ra chỉ nhắc nhở Thẩm sư huynh là vô ích rồi, tốt nhất nên nhắc nhở Dược Vương lão tiền bối, luyện cho ngươi ít đan tỉnh táo đầu óc, kẻo thường xuyên không hiểu rõ thân phận và quyền hạn của mình, mãi làm trò cười cho thiên hạ."

Tiêu Cảnh Văn lại bị chọc tức, đang định mở miệng thì nghe thấy giọng nói của Thẩm Đường Uyên vang lên phía sau: "Ngũ sư đệ, sao ngươi còn ở đây, chưa dẫn mọi người đi an trí?"

Tiêu Cảnh Văn lập tức giật mình, toàn thân căng thẳng: "Đại sư huynh, ta đi ngay đây."

Nam Tư Ninh đã chứng kiến hai lần như vậy, rốt cuộc hiểu ra vì sao Dược Vương không luyện đan tỉnh táo cho tôn tử thiểu não này, e rằng loại thuốc nào cũng không bằng vị đại sư huynh Thẩm Đường Uyên có tác dụng, hiệu quả tức thì.

Không biết vị đại sư huynh Dược Vương Thành này có diện mạo thầm kín nào khiến Tiêu Cảnh Văn, kẻ nhị đại ngạo mạn khinh người lại khiếp sợ đến vậy.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc