Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ta Dựa Vào Nhặt Rác Tung Hoành Tu Chân Giới Chương 20: Lõi Bí Cảnh

Cài Đặt

Chương 20: Lõi Bí Cảnh

Nam Tư Ninh không hiểu chuyện gì lo lắng hỏi: "Có phải là vẫn chưa đủ không? Nếu không đủ chúng ta lại nghĩ cách khác."

Chu Lực Hành lầm bầm theo: "Đúng... đúng vậy, vận khí tốt."

May mắn là sự chú ý của ba người Tần Tang Nguyệt đều bị huyết sâm thu hút nên không suy nghĩ nhiều về chuyện làm thế nào có được chúng.

Với số lượng huyết sâm nhiều như thế này, chuyện của Nhị sư huynh Nguyên Thanh An tạm thời không cần lo lắng nữa, bầu không khí theo đó cũng trở nên nhẹ nhõm hẳn.

Sau khi Tần Tang Nguyệt cất đi chỗ huyết sâm, Nam Tư Ninh lại tiếp tục với tay vào túi trữ vật: "Ngoài huyết sâm ra, muội cùng Tam sư huynh còn kiếm được vài món tốt..."

Tần Tang Nguyệt ngăn lại nói: "Phần còn lại là của hai người, hai người tự chia nhau đi, không cần lấy ra chia đều cho mọi người đâu."

Nam Tư Ninh suy nghĩ một chút rồi gật đầu: "Vậy cũng được!"

Nghỉ ngơi một lúc sau, Nhị sư huynh Nguyên Thanh An rốt cuộc cũng tỉnh dậy.

Hoa Thịnh Tình nhìn thấy ánh mắt ngây dại của Nhị sư huynh liền giật mình hoảng hốt, vội gọi Tần Tang Nguyệt: "Đại sư tỷ! Tỷ xem mau đi! Nhị sư huynh có phải bị ngốc rồi không?!"

Nguyên Thanh An vừa mới hồi phục thần trí... Chàng ta khẽ ho hai tiếng ra hiệu mình vẫn ổn nhưng cổ họng rát bỏng, khi ho còn cảm thấy đau đớn huống chi là nói chuyện.

Nhớ lại những chuyện đã trải qua trước khi ngất đi, chàng ta suýt nữa thì không kìm được nổi.

Tần Tang Nguyệt lại kiểm tra thân thể của Nguyên Thanh An một lần nữa rồi nói: "Lần này Nhị sư đệ tỉnh dậy nhanh hơn trước, hơn nữa tình trạng kinh mạch tổn thương cũng không nghiêm trọng như những lần trước, xem ra hành động trong lúc nguy cấp của Tiểu sư muội cũng coi như là cứu được Nhị sư đệ một mạng."

Còn việc có phải là công dụng của huyết sâm hay không thì ngay cả Tần Tang Nguyệt cũng không dám chắc.

Nguyên Thanh An dùng giọng khàn đặc nói chậm rãi: "Đa tạ Tiểu sư muội."

Nam Tư Ninh vội khiêm tốn đáp: "Nhị sư huynh khách sáo rồi."

Nguyên Thanh An không có gì nguy hiểm, hòn đá trong lòng mọi người rốt cuộc cũng được đặt xuống.

Tần Tang Nguyệt sắp xếp cho Lương Tiêu và Hoa Thịnh Tình đưa Nguyên Thanh An đi tìm một quán trọ nghỉ ngơi, còn bản thân nàng ấy phải đi tìm chủ nhân của tiểu viện tử này để bàn chuyện bồi thường.

"Tiểu sư muội, muốn đi theo tỷ hay là đi theo Tứ sư huynh cùng Thất sư tỷ bọn họ?" Tần Tang Nguyệt chủ động hỏi ý kiến.

Nam Tư Ninh hỏi lại: "Muội có thể tự mình đi dạo một chút không? Muội còn muốn bán một ít linh thực đổi thành linh thạch, nhân tiện cũng dạo chơi quanh thành Lạc Thủy, muội chưa từng được đi chơi phố bao giờ!"

Nghe nói giới tu chân có rất nhiều người bày hàng rong, đó là nơi quan trọng để nhân vật chính nhặt được hời, làm sao nàng có thể bỏ lỡ chứ?

Người thích nhặt rác nhất chính là chuyện nhặt được của hời.

Tần Tang Nguyệt do dự một chút rồi nói: "Tam sư đệ, vậy đệ hãy đi cùng Tiểu sư muội dạo chơi đi. Nếu muốn bán linh thực thì cứ đến cửa hàng đan dược của Dược Vương Thành là được, bên đó quanh năm thu mua đủ loại linh thực, giá cả cũng khá công bằng."

Chu Lực Hành nhanh chóng đáp ứng. Chẳng mấy chốc các sư huynh sư tỷ chia nhau hành động, Nam Tư Ninh và Chu Lực Hành đi dạo trong thành Lạc Thủy, vô cùng tò mò ngó nghiêng khắp nơi.

Đường phố thành Lạc Thủy rộng rãi, diện mạo sạch sẽ, cửa hàng san sát, nhìn qua cũng không khác mấy so với thành trấn của giới phàm nhân.

Tuy nhiên, những tấm biển, cờ hiệu, trước cửa các cửa tiệm đều sử dụng một ít tiểu pháp thuật tiểu trận pháp, khiến người ta không tự giác chú ý đến sự tồn tại của cửa tiệm, thậm chí có chút không tự giác muốn bước vào.

Thấy Nam Tư Ninh nhìn cái gì cũng thấy mới lạ, Chu Lực Hành vốn là người không khéo ăn nói cũng cố gắng vắt óc suy nghĩ, đem những điều mình biết giảng giải cho Nam Tư Ninh.

Bất kể hắn nói đúng hay sai, Nam Tư Ninh đều nghe say sưa.

Khi đi đến con phố náo nhiệt nhất, Chu Lực Hành nói: "Cửa hàng của Dược Vương Thành nằm ngay vị trí trung tâm của con phố này, bất kỳ ai cũng không thể bỏ lỡ nó."

Nam Tư Ninh từ xa đã nhìn thấy mặt tiền cao lớn đó, giống như cửa hàng vàng bạc hiện đại, là một tòa lầu cổng cao mấy tầng, Nam Tư Ninh vừa ngẩng đầu nhìn vừa nói: "Đan tu quả nhiên kiếm được nhiều tiền thật!"

Chẳng trách tiểu tử Tiêu Cảnh Văn kia khí thế ngang ngược như vậy.

Chu Lực Hành mang chút đắng cay nói: "Đúng vậy, ngoại trừ Kiếm tu và Pháp tu ra, Đan tu, Khí tu, Phù tu, Trận tu đều khá giàu có."

Pháp khí của Chu Lực Hành tuy không phải là kiếm nhưng con đường tu luyện khá gần với Kiếm tu.

Nam Tư Ninh an ủi: "Tam sư huynh đừng ghen tị, có muội ở đây, có nhiều cơ hội kiếm linh thạch lắm."

Chu Lực Hành nhớ lại những ý tưởng bất tận của Nam Tư Ninh, vô cùng tin phục gật đầu.

Hai người bước vào cửa hàng đan dược mới phát hiện bên trong vô cùng náo nhiệt.

Chu Lực Hành vừa che chở cho Nam Tư Ninh vừa giải thích: "Lạc Thủy bí cảnh là bí cảnh hiếm hoi duy trì mở cửa, chỉ cần là Trúc Cơ trở xuống, bất cứ lúc nào cũng có thể tiến vào bí cảnh, nên người vào bí cảnh sẽ đến mua trước một ít đan dược dự phòng, người ra khỏi bí cảnh cũng sẽ đến đây bán một ít linh thực đổi lấy linh thạch."

Nam Tư Ninh vừa nghe vừa gật đầu, người của Dược Vương Thành quả thật có chút đầu óc kinh doanh, ăn cả hai đầu, thế nào cũng không lỗ.

Nam Tư Ninh chú ý một chút, tầng một bán toàn những đan dược cơ bản như Hồi Xuân đan, Bổ Linh đan, Tiểu Hoàn đan, chủ yếu là số lượng lớn, đan dược phẩm giai cao hơn hẳn là ở tầng hai tầng ba.

Chỗ thu hồi linh thực có rất nhiều người xếp hàng, Nam Tư Ninh lặng lẽ đi theo phía sau, nghe thấy họ bàn tán:

"Lần này trong bí cảnh không biết xảy ra chuyện gì, bất kể là người vào bao lâu đều bị truyền tống ra hết. Ta mới vào có mười lăm ngày thôi! Lỗ mất một nửa thời gian, thật đen đủi!"

"Ngươi thôi đi, phủ thành chủ bên đó không phải đã nói có thể hoàn trả số linh thạch còn lại sao? Ngươi à, hãy mừng vì mình còn giữ được mạng đi!"

"Vì sao lại nói vậy? Chẳng lẽ chuyện bí cảnh lần này không bình thường?"

____

Người kia lập tức lộ ra vẻ cảnh giác, đảo mắt nhìn quanh rồi hạ giọng xuống thấp.

Nam Tư Ninh phải ghé sát lại mới nghe rõ được lời hắn ta nói nhỏ: "Ta nghe nói có kẻ đã động vào lõi bí cảnh nên mới khiến nơi này xảy ra chuyện bất thường như thế."

"Làm sao ngươi biết được?"

"Biểu đệ của hàng xóm nhà tam biểu cô của nhi tử biểu muội nhà di mẫu ta đang làm việc tại phủ thành chủ, tin này tuyệt đối chính xác!"

Nam Tư Ninh: ... Người tu chân giới các người cũng nhiều quan hệ họ hàng quanh co như thế sao?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc