Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ta Dựa Vào Nhặt Rác Tung Hoành Tu Chân Giới Chương 13: Ngất Xỉu, Vét Sạch

Cài Đặt

Chương 13: Ngất Xỉu, Vét Sạch

Đến nơi, Nam Tư Ninh dùng thần thức do thám một phen, xác nhận Lạc Thanh Dao và những người khác quả nhiên ẩn thân ở đây liền bảo Chu Lực Hành bày trận.

Chu Lực Hành hì hục làm việc, Nam Tư Ninh gọi hai con Thanh Sương Lang lại, đưa cho mỗi con mấy viên đan dược: "Những thứ này coi như là thù lao cho các ngươi vậy!"

Hệ thống cho không ít đan phương, những đan dược này đều dùng linh thảo cấp thấp luyện thành, không tốn công cũng chẳng hiếm nên cho đi cũng chẳng xót.

Hai con sói ánh mắt nghi hoặc, dường như đang nghi ngờ động cơ của Nam Tư Ninh.

Nam Tư Ninh lập tức bực bội: "Ánh mắt của hai ngươi là ý gì? Chẳng lẽ ta từng ngược đãi các ngươi sao? Thôi được rồi, làm người tốt đúng là không nên, chó cắn Lã Động Tân*!"

*Chó cắn Lã Động Tân: không biết lòng người tốt

Nói rồi, nàng định cất đi đan dược.

"Gào... gào..." Hai con sói lập tức phản đối, rõ ràng đã hứa cho chúng mà? Sao có thể thu lại?

Nam Tư Ninh trợn mắt: "Vừa rồi là ai tỏ ra ánh mắt chán ghét và nghi ngờ? Đã nghi ngờ ta, còn cần đồ của ta làm gì? Để sau này các ngươi xảy ra chuyện gì, ta lại phải gánh vạ lây!"

"Gào... gào... gào..." Hai con sói khéo co khéo duỗi, lập tức biểu thị là Nam Tư Ninh nhìn nhầm, suy nghĩ quá nhiều, chúng tuyệt đối không nghi ngờ cũng không chán ghét.

Suy cho cùng nghĩ kỹ lại, hơn mười ngày theo hai sư huynh muội này, cũng chẳng phải chịu khổ gì, ngày nào cũng được ăn thịt yêu thú no nê, lần đầu tiên được nếm thịt nướng chín.

Chỉ là Nam Tư Ninh hơi láu cá, thỉnh thoảng trêu chọc hai bọn nó, nên bầy sói mới có tâm phòng bị.

Thấy hai con sói nhận lỗi nhanh, thái độ tốt, Nam Tư Ninh tự nhận là người rộng lượng, không truy cứu nữa, đưa đan dược cho chúng.

Hai con sói ngửi túi vải đựng đan dược, mắt lập tức sáng rỡ, không ngờ nữ nhân nhiều mưu mẹo này thật sự hào phóng một lần, phẩm chất đan dược lại tốt đến thế!

Hai con sói biết điều lập tức vây quanh Nam Tư Ninh cọ cọ, đuôi vẫy rất hăng say, chẳng khác gì chó.

Nam Tư Ninh cảm thấy hài lòng, vừa đẩy ra vừa cười nói: "Được rồi, được rồi, ta biết tổ hợp sói lòng chó phổi các ngươi cuối cùng đã phát hiện bản nhân là tiên nữ xinh đẹp tốt bụng, muốn làm chó cho ta lắm rồi, nhưng hiện tại ta chưa có dự định ký kết yêu thú đâu!"

Hai con sói toàn thân cứng đờ, lập tức lùi lại vài bước: Ai có thể chó hơn được nàng!

Vừa hay Chu Lực Hành bố trí xong, đến nói với Nam Tư Ninh: "Tiểu... Lạc huynh, đều đã an bài theo ý của huynh."

Nam Tư Ninh gật đầu, lấy ra thủy kính xác nhận Lạc Thanh Dao không có ý định rời đi, nói với hai con sói: "Hai ngươi đến đợi cách đây hai dặm, nếu phát hiện bên này có hành động lạ, lập tức dùng tốc độ nhanh nhất đến đón chúng ta, đã rõ chưa?"

"Gào..."

Vừa mới nhận đan dược của Nam Tư Ninh nên lần này đồng ý khá nhanh nhẹn.

Đợi hai con sói quay lưng rời đi, Nam Tư Ninh và Chu Lực Hành cùng nhau mở mấy cái quạt, sau đó rắc một ít bột mịn trong không khí, cuồng phong nhanh chóng cuốn bột thổi đi rất xa.

Ở phía bên kia, Lạc Thanh Dao cùng đoàn người đang ngồi quây quần với nàng làm trung tâm. Mấy nam tu đang lưu luyến chia tay Lạc Thanh Dao:

"Lạc sư muội, hôm nay chia tay, không biết khi nào mới lại được song hành cùng nàng."

"Lạc sư muội yên tâm, sau này nàng xuất môn lịch luyện, tùy lúc nào cũng có thể gọi ta, ta nhất định hộ tống bên cạnh nàng!"

"Ta cũng vậy! Lạc sư muội tùy lúc nào cũng có thể sai khiến ta!"

... Những người này thực lực đều khá bình thường, nếu không phải bí cảnh này chỉ cho tu vi Trúc Cơ trở xuống tiến vào, bên cạnh Lạc Thanh Dao sao có thể thiếu người bảo vệ?

Trong lòng chán ghét, nhưng trên mặt Lạc Thanh Dao lại làm ra vẻ vô cảm động, ánh mắt lấp lánh, dường như có lệ nóng trong mắt: "Lần này có thể đồng hành cùng các sư huynh đạo hữu, là vinh hạnh của Thanh Dao, nếu có thể, Thanh Dao cũng không muốn chia tay mọi người. Nếu có duyên phận, mong được lại đồng hành cùng các sư huynh đạo hữu..."

Lạc Thanh Dao đang đau khổ ai oán biểu đạt tình cảm lưu luyến, thì người cách xa một chút bỗng há miệng ngáp một cái, tình cảm Lạc Thanh Dao vừa dồn nén suýt chút nữa không duy trì được.

Người này thế nào? Lời nói của mình nhàm chán đến vậy sao? Nhưng nàng ta nhanh chóng che giấu qua, tiếp tục đọc lời thoại đã chuẩn bị. Không ngờ, chẳng mấy chốc, lại có người thứ hai bắt đầu ngáp, một vẻ hoàn toàn không nhịn được.

____

Lạc Thanh Dao còn chưa kịp nổi giận thì đã phát hiện cơn ngáp dường như có thể lây lan mọi người nối tiếp nhau ngáp dài. Chỉ trong vài nhịp thở chính nàng ta cũng không nhịn nổi há miệng ngáp một cái.

Lạc Thanh Dao lập tức cảnh giác nhắc nhở mọi người: "Mọi người có lẽ trúng độc rồi! Mau dùng linh lực hộ thể!"

Được nhắc nhở mọi người mới chợt tỉnh ngộ vận chuyển linh lực nhanh chậm khác nhau mong muốn đào thải độc tố trong cơ thể.

Đáng tiếc dược lực lại hung mãnh nhanh chóng dù có lời nhắc của Lạc Thanh Dao nhưng chẳng mấy chốc mọi người vẫn lần lượt ngất đi.

Bên ngoài Nam Tư Ninh và Chu Lực Hành đã uống giải dược lại còn dùng linh lực bao bọc một tầng thấy mọi người lần lượt gục xuống liền không nhịn nổi vỗ tay ăn mừng.

Chu Lực Hành chân thành khen ngợi: "Dược của Lạc huynh quả nhiên vẫn mãnh liệt hiệu quả như xưa."

Nam Tư Ninh không chút khiêm tốn đáp: "Đương nhiên rồi!"

Nam Tư Ninh gật đầu khoát tay một cái: "Làm việc thôi!"

Hai người không nói thêm gì nhanh chóng chia nhau "vét sạch người".

Dù hai người mặc nhiên không nói nhiều nhưng niềm vui tỏa ra từ họ cho thấy lần này thu hoạch cực kỳ phong phú.

Đúng lúc sư huynh muội Nam Tư Ninh chuyên tâm "làm việc" thì Lạc Thanh Dao bí mật mở mắt.

Nàng ta đúng là hít phải ít mê dược nhưng phản ứng nhanh lại thêm uống linh dược nên không như người khác lập tức ngất đi hoàn toàn.

Lạc Thanh Dao mở mắt cảm thấy mi mắt vô cùng nặng nề, đầu óc cũng choáng váng, trong lòng không nhịn nổi chửi thầm kẻ chế ra dược phấn đồ thời cũng kinh hãi vì dược lực quá mạnh.

Là tu chân giả, cơ thể vốn có thể kháng lại mê dược thông thường, lại thêm nàng đã uống giải độc đan, lẽ ra không nên có phản ứng lớn như vậy. Ngay cả nàng ta cũng không chịu nổi dược hiệu chỉ có thể chứng minh kẻ chế dược trình độ thật cao siêu.

Nghĩ đến đây Lạc Thanh Dao lại hơi tiếc nuối nhân tài như vậy nếu có thể thu phục được ắt sẽ trở thành trợ lực cực mạnh!

Đúng lúc Lạc Thanh Dao trong lòng chuyển qua vô số ý nghĩ thì nàng cảm thấy kẻ trộm đang đến ngày càng gần.

Nhưng do trúng dược ngũ quan của nàng ta như phủ một lớp màng nước mơ hồ không rõ ràng.

Nghe thấy tiếng sột soạt đã ở rất gần Lạc Thanh Dao vừa gắng sức vểnh tai phân biệt phương hướng kẻ đó vừa lén lút rút dao găm phòng thân từ hông.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc