Đăng Tinh Các.
Tuyết Ngọc công chúa bước vào Đăng Tinh Các, đi thẳng lên tầng cao nhất. Khi nhìn thấy Phong Tư Nam đang ngồi bói toán trên đài ngắm sao, nàng vui vẻ nói: "Phong ca ca, muội có việc tìm huynh."
Phong Tư Nam từ đài ngắm sao đi vào, nhìn Tuyết Ngọc công chúa hỏi: "Chuyện gì?"
Tuyết Ngọc công chúa đưa bình ngọc mà Mộc Nam Cẩm tặng tới trước mặt hắn: "Hoàng tổ mẫu muốn nhờ huynh xem giúp trong bình này rốt cuộc là loại đan dược gì."
Phong Tư Nam bình tĩnh nhìn nàng, dường như cho rằng nàng chỉ cố ý kiếm cớ để tới gặp mình.
"Là thật mà, đúng là Hoàng tổ mẫu bảo muội tới tìm huynh."
Tuyết Ngọc công chúa sốt ruột mở nắp bình ra. Ngay sau đó, một luồng linh khí nhàn nhạt từ trong bình tỏa ra.
Phong Tư Nam khựng lại một chút, nhận lấy bình ngọc, đổ ra một viên đan dược rồi đưa lên ngửi thử, kinh ngạc nói: "Là Phục Nhan Đan."
Tuyết Ngọc công chúa khó hiểu: "Gọi là Phục Nhan Đan sao? Không phải Ngọc Nhan Đan à?"
"Đan dược này có vài tên gọi khác nhau, nhưng công hiệu chỉ có một, đó là giúp con người khôi phục thanh xuân."
Tuyết Ngọc công chúa vui mừng nói: "Thật sự có thể khôi phục thanh xuân sao?"
Phong Tư Nam thả viên đan dược trở lại bình: "Đúng vậy. Đan dược này là ai đưa cho người?"
"Là Mộc Nam Cẩm đưa cho muội. Chính là Cẩm Y Vệ đã đắc tội muội hôm qua ấy. Nàng nói đây là lễ vật nhận lỗi."
"Mộc Nam Cẩm?"
Phong Tư Nam vô cùng bất ngờ.
Nàng có đan dược?
Đan dược này từ đâu mà có?
Nàng vậy mà lại nỡ đem thứ quý giá như thế tặng người khác?
Tuyết Ngọc công chúa gật đầu: "Phong ca ca, vậy đan dược này thật sự dùng được sao?"
"Dùng được. Chỉ là hiện giờ người còn trẻ, hiệu quả sẽ không quá rõ rệt. Hơn nữa đan dược vô cùng quý giá, người có thể giữ lại để sau này dùng."
"Cảm ơn Phong ca ca nhắc nhở. Muội mang về cho Hoàng tổ mẫu dùng ngay đây."
Tuyết Ngọc công chúa nóng lòng muốn biết hiệu quả của đan dược nên không tiếp tục lưu lại Đăng Tinh Các dây dưa với Phong Tư Nam như mọi khi nữa.
Khi nàng ta trở về Vĩnh Thọ cung, Lưu Bách hộ cũng dẫn Mộc Nam Cẩm đi vào mật thất.
Mộc Nam Cẩm vô cùng tò mò: "Rốt cuộc là chuyện gì mà phải chạy tới mật thất để nói? Cứ như bí mật động trời vậy."
Lưu Bách hộ thầm mắng trong lòng: Chẳng phải vì lo người khác nghe được tiếng lòng của ngươi nên ta mới bất đắc dĩ đưa ngươi tới đây sao?
"Ngươi có biết Tứ Thân vương không?"
"Tứ Thân vương?"
Mộc Nam Cẩm lắc đầu: "Ta chỉ từng nghe qua Thánh Thân vương, Tôn Thân vương, Ngự Thân vương, Hoàng Thân vương, còn có Bảo Thân vương và Phúc Thân vương. Chứ chưa từng nghe nói tới Tứ Thân vương. Đại Càn có vị Tứ Thân vương nào sao?"
Khóe miệng Lưu Bách hộ giật giật: "Tứ Thân vương mà ta nói chính là bốn vị Thánh Thân vương, Tôn Thân vương, Ngự Thân vương và Hoàng Thân vương."
Bốn vị thân vương này từng theo Tiên đế chinh chiến khắp nơi, cùng nhau đánh hạ giang sơn. Sau đó được phong làm thân vương, đi trấn thủ các thành trấn khác. Mãi tới khi Tiên đế băng hà mới quay về kinh thành. Thế nhưng sau khi Tân đế đăng cơ, bọn họ lại rời đi.
"Ồ, ngươi nhắc tới bọn họ làm gì? Phát hiện bọn họ muốn tạo phản à?"
Sắc mặt Lưu Bách hộ lập tức thay đổi, cuống quýt suỵt liên tục: "Suỵt! Suỵt! Suỵt! Chuyện này chưa có chứng cứ thì không được nói bậy. Còn nữa, ngươi nói nhỏ thôi được không? Để người khác nghe thấy là mất đầu đấy!"
Mộc Nam Cẩm âm thầm trợn trắng mắt: "Chúng ta đang ở trong mật thất, còn sợ bị người khác nghe lén sao? Nơi này có ai à?"
[Hơn nữa ta cũng đâu nói sai. Bọn họ đúng là muốn tạo phản mà. Con người ấy à, một khi đã có quyền lực trong tay thì sẽ càng muốn có quyền lực lớn hơn.]
Lưu Bách hộ: "......!!!"
Thấy hắn không lên tiếng, Mộc Nam Cẩm lại hỏi: "Nếu không phải chuyện tạo phản, vậy ngươi nhắc tới bọn họ làm gì? Chẳng lẽ không phải muốn điều tra bọn họ sao?"
Lưu Bách hộ hít sâu một hơi: "Là muốn điều tra xem bọn họ có ý định tạo phản hay không."
Mắt Mộc Nam Cẩm lập tức sáng lên: "Ngươi kể chuyện này cho ta nghe, là muốn ta đi điều tra bọn họ sao?"
Lưu Bách hộ gật đầu: "Đúng vậy. Ngươi là một cô nương, bọn họ sẽ không quá đề phòng ngươi, để ngươi đi là thích hợp nhất. Nhưng nhiệm vụ này tương đối nguy hiểm, nên ta muốn hỏi xem ngươi có bằng lòng nhận nhiệm vụ hay không?"
Trên thực tế, Cẩm Y Vệ đã sớm âm thầm điều tra bốn vị thân vương, chỉ là những chứng cứ bọn họ tìm được vẫn còn quá ít.
Bởi vậy, Khám Trấn phủ sứ cùng mọi người trong lúc không còn cách nào khác mới nghĩ đến việc lợi dụng tiếng lòng của Mộc Nam Cẩm để nghe ngóng thêm tin tức, vì thế mới tìm đến nàng.
Mộc Nam Cẩm không chút do dự gật đầu đồng ý: "Ta nguyện ý, ta không sợ nguy hiểm."
[Thật tốt quá, cuối cùng ta cũng được đi công tác. Đến lúc đó ta sẽ lấy cớ đi công tác tìm một chỗ trốn ngủ nướng. Chờ thời gian điều tra kết thúc, ta lại đem những tin tức bát quái mình biết báo lên trên. He he, không những chẳng gặp nguy hiểm, còn lời được mấy tháng nghỉ ngơi, lại có thể nhận được khoản tiền thưởng kếch xù, đúng là một công đôi việc.]
[Yeah, ta thích đi công tác nhất.]
“...”
Lưu Bách hộ thật sự không muốn phá vỡ ảo tưởng tốt đẹp của nàng, nhưng lại không thể không nói: “Một tháng nữa là sinh thần của Hoàng thượng. Đến lúc đó bốn vị thân vương sẽ mang theo gia quyến vào kinh chúc thọ. Đây chính là cơ hội hiếm có để bốn người bọn họ quang minh chính đại tụ họp cùng một chỗ, đồng thời cũng là thời cơ tốt nhất để ngươi điều tra bọn họ.”
“...”
Mộc Nam Cẩm lập tức không muốn nói chuyện nữa.
[Kỳ nghỉ của ta không còn nữa rồi ——]
[Ta không vui. Ta không muốn làm nữa.]
[Ta không còn động lực.]
[Bốn vị thân vương mau mau tạo phản đi, sớm ngày tiêu diệt hết Cẩm Y Vệ thì ta cũng chẳng cần phải đi sớm về khuya nữa.]
Lưu Bách hộ cảm thấy lòng mình thật mệt mỏi.
“Chỉ cần chúng ta thuận lợi diệt trừ được bọn họ thì sẽ có thể ‘thu được’ rất nhiều phần thưởng.”
Đôi mắt Mộc Nam Cẩm lập tức sáng lên lần nữa: “Phần thưởng gì?”
“Chắc ngươi cũng biết mỗi lần Cẩm Y Vệ xét nhà các đại thần sẽ tịch thu được rất nhiều gia sản chứ?”
Mộc Nam Cẩm gật đầu.
Dù chưa từng tận mắt chứng kiến, nhưng trên tivi nàng cũng đã thấy không ít.
Thấy chiêu này có tác dụng, Lưu Bách hộ tiếp tục dụ dỗ: “Những Cẩm Y Vệ tham gia xét nhà đều sẽ âm thầm thuận tay lấy một ít tài vật làm của riêng, với điều kiện là không được để người ngoài Cẩm Y Vệ phát hiện. Sau đó sẽ xem bản lĩnh của ngươi có thể mang đi được bao nhiêu.”
Mộc Nam Cẩm hỏi: “Cho nên cái gọi là thuận tay lấy mà ngươi nói chính là lén lấy đúng không?”
“Đúng vậy. Chỉ cần ngươi thuận tay lấy được một sợi dây chuyền phỉ thúy thôi là đã đổi được mấy vạn lượng bạc rồi, chẳng phải còn nhiều hơn khoản thưởng hôm qua sao?”
Mộc Nam Cẩm như có điều suy nghĩ, gật đầu.
[Để ta xem thử bốn vị thân vương rốt cuộc còn bao nhiêu gia sản.]
[Wow, nhiều thật đấy ——]
Lưu Bách hộ lập tức dựng thẳng tai lên.
[Chỉ riêng Thánh Thân vương đã sở hữu một triệu lượng vàng, năm triệu lượng bạc trắng. Châu báu thì nhiều đến mức ngay cả chính ông ta cũng không biết có bao nhiêu. Chỉ riêng tài lực của một mình ông ta thôi đã tương đương với một phần ba quốc khố. Nếu cộng thêm tài sản của các vị thân vương khác thì ngay cả quốc khố cũng không nhiều bằng bọn họ. Đúng là một khoản tài phú khổng lồ.]
Lưu Bách hộ: “...”
Bọn họ biết bốn vị thân vương có rất nhiều tài sản, nhưng không ngờ lại nhiều đến mức ấy. Thảo nào bọn họ có thể nuôi nổi nhiều binh mã như vậy.
[Nhiều vàng bạc châu báu như thế mà chỉ cho ta thuận tay lấy một sợi dây chuyền phỉ thúy. Là cho rằng đầu óc ta ngập nước hay bị lừa đá rồi? Không được, ta phải nghĩ cách lấy thêm một ít mới được. Để ta nghĩ xem... Ta phải suy nghĩ thật kỹ xem làm thế nào để thuận tay lấy đi chúng mà thần không biết quỷ không hay.]
“Hừ.” Lưu Bách hộ đột nhiên cười lạnh một tiếng.
Ngươi đã bán đứng tiếng lòng mà còn muốn âm thầm lấy đi nhiều bảo vật sao?
Nằm mơ đi.
Mộc Nam Cẩm hoàn hồn hỏi: “Ngươi cười cái gì?”
Lưu Bách hộ ho khan một tiếng: “Chúng ta chỉ cần xét nhà bốn vị thân vương là có thể phát tài, nghĩ thôi cũng thấy vui vẻ. Ngươi nói có đúng không?”
Mộc Nam Cẩm gật đầu: “Ta sẽ cố gắng tìm ra chứng cứ.”
“Đây là nhiệm vụ tuyệt mật, không được nói với bất kỳ ai, kể cả Đường Thiên hộ, hiểu chưa?”
[Sao lúc nào cũng cố tình nhắc tới Đường Kinh Duệ trước mặt ta thế nhỉ? Trông ta giống người thích hắn lắm sao? Không được, ta phải tìm cơ hội làm rõ chuyện này mới được.]
Lưu Bách hộ: “...”
Mộc Nam Cẩm hỏi: “Ngươi còn chuyện gì nữa không? Không thì ta đi ăn cơm đây.”
“Không còn việc gì.”
Lưu Bách hộ dẫn nàng rời khỏi mật thất.
Đợi Mộc Nam Cẩm rời khỏi Văn Thư viện, Khám Triều Nham cùng Đường Kinh Duệ và những người khác lần lượt bước ra.
Khám Triều Nham hỏi: “Nàng đồng ý rồi chứ?”
Lưu Bách hộ bực bội nói: “Có tiền có thể sai khiến ma quỷ.”
“Ngươi dùng tiền mua chuộc nàng?”
“Đương nhiên không phải. Nàng vừa nghe nói sau khi xét nhà có thể thuận tay lấy được rất nhiều bảo vật đáng giá thì lập tức đồng ý.”
Mọi người nhất thời rơi vào im lặng.
Khám Triều Nham nói: “Nếu nàng đã đồng ý thì tốt rồi, chúng ta cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.”
Đúng lúc này, Đỗ Tán vội vàng chạy vào: “Không ổn rồi, Mộc Nam Cẩm bị ngự tiền thị vệ bắt đi rồi!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)