Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
❣️❣️Lãnh Nguyệt Hoa Sương❣️❣️
Buổi chiều, Tô Nghiêu vừa ăn kem vừa xem đến đoạn Dung ma ma cầm kim đâm Tiểu Yến Tử, tức đến mức chỉ muốn chui vô tivi đánh một trận cho hả giận, thì điện thoại vang lên liên tục.
Phì thẩm gọi đến đặt sáu phần cơm chiều. Ở đầu dây bên kia, bà vừa thở dài vừa nói:
“Nghiêu Nghiêu, con làm đồ ăn ngon quá trời. Trưa nay hai thằng nhóc nhà dì vì một hộp cơm hộp mà suýt choảng nhau. Tối nay cho dì thêm hai phần nữa, chứ không ba cha con nhà đó lại càm ràm thiếu cơm thì phiền lắm.”
Dì Trịnh thì vẫn giữ như cũ, đặt hai phần, còn căn dặn:
“Cơm làm xong con gọi cho dì nhé, dì ghé qua lấy liền.”
Tô Nghiêu nhìn đồng hồ treo tường – mới ba giờ rưỡi. Giờ này đặt cơm tối có sớm quá không?
Đầu dây bên kia, Phì thẩm cười ha hả:
“Chủ yếu là con làm ngon quá, ăn ngon tới mức cảm giác như đang hưởng thụ ấy. Người ta không nhịn được, cứ muốn được hưởng thụ tiếp!”
Được người khác mong chờ từng bữa cơm mình nấu, lòng Tô Nghiêu không chỉ thấy vui mà còn thấy được công nhận. Cô càng thêm quyết tâm phải nấu bữa tối thật ngon.
**
Thành phố Hải Ninh là đô thị ven biển, hải sản vừa rẻ hơn các nơi khác, vừa tươi sống hơn. Buổi sáng, Tô Nghiêu đi chợ vừa đúng lúc thấy một ông lão ngư dân đang bán một rổ ốc móng tay béo núc, thịt đầy, cô liền không chần chừ, mua trọn cả sọt đem về.
Mặt trời ngả bóng, ánh nắng gắt giữa trưa hóa thành sắc vàng dịu nhẹ.
Phì thẩm nghe mùi thơm từ tiệm cơm hộp kế bên bốc lên, không kìm được bước vào, thấy Tô Nghiêu đang đóng gói đồ ăn liền rửa tay vào phụ giúp.
Cả mâm inox bạc sáng bóng đựng đầy ốc móng tay đã được sơ chế sạch sẽ.
Thịt ốc trắng như tuyết, xen lẫn chút màu đen, vàng, đỏ… phối trộn rực rỡ mà không lòe loẹt. Nhưng quan trọng nhất là — mùi hương.
Dù sống ở Hải Ninh hơn chục năm, Phì thẩm vốn không thích hải sản, luôn cảm thấy chúng có mùi tanh. Nhưng lần này, ốc móng tay không hề tanh, ngược lại tỏa ra hương thơm lạ lẫm, thanh thoát như… có tiên khí.
Dù là người không mê hải sản, bà chỉ mới nhìn mâm ốc thôi mà nước miếng đã muốn trào ra.
“Con ơi, tối nay mình ăn món gì vậy?” – Phì thẩm hỏi.
Tô Nghiêu mỉm cười đáp:
“Ốc móng tay bạch xào, đậu hũ Ma Bà, với canh cà chua trứng.”
Cả tâm hồn Phì thẩm như bị giữ chặt bởi mâm ốc. Bà nén cơn thèm, phụ Tô Nghiêu đóng gói cơm hộp.
May mà hôm nay Tô Nghiêu chỉ chuẩn bị 23 phần, chứ không bà sợ mình không kiềm nổi sẽ ăn mất một phần giữa lúc đang đóng hộp.
Bà quét mã trả tiền nhanh gọn, xách liền sáu phần cơm hộp về nhà.
**
Lẽ ra phải đợi chồng con về cùng ăn, nhưng mùi thơm quá quyến rũ, bà không nhịn nổi, vừa về đến nhà liền khui hộp ra ăn liền.
Bắt đầu bằng một con ốc móng tay — miếng thịt đầy đặn, trắng mịn, cắn một miếng mềm mọng, không chút tanh. Nhai kỹ vài lần, mùi nấm hương và măng đông thanh nhẹ dậy lên, xen lẫn chút cay nhẹ khiến bà ngẩn người vì kinh ngạc.
Lúc này bà mới phát hiện — phần ốc móng tay ấy có ớt Triều Thiên (màu đỏ), nấm hương (đen), măng mùa đông (vàng) — tất cả đều được cắt nhỏ tỉ mỉ đến mức không nhận ra bằng mắt thường.
Những nguyên liệu này khiến thịt ốc thêm đậm vị nhưng không át mùi, chỉ càng làm nổi bật vị ngọt đặc trưng của hải sản.
Vị cay dịu, đúng kiểu Tứ Xuyên, vừa khéo đúng gu của Phì thẩm. Không cần cơm, bà ăn hết sạch phần ốc trong hộp.
Chưa hết, bà còn lấy thìa vét sạch phần sốt còn lại dưới hộp để trộn cơm. Sau đó, gắp thêm miếng đậu hũ Ma Bà.
Là người Tứ Xuyên chính hiệu, đã ăn món này hàng trăm lần, vậy mà bà vẫn bị món đậu hũ của Tô Nghiêu làm cho chấn động.
Miếng đậu trắng nõn mềm mại, phủ lên lớp nước sốt đỏ tươi. Vừa đưa vào miệng, tê – cay – ngọt – thơm – mềm bùng nổ, khiến bà muốn ăn thêm một bát cơm nữa.
Kết thúc bữa ăn bằng một ngụm canh cà chua trứng, chua thanh dịu nhẹ, vừa khít để làm sạch vị giác.
Rõ ràng chỉ là một bữa cơm bình thường, vậy mà Phì thẩm cảm thấy như ăn xong một bữa đại tiệc tiên nhân, cả người khoan khoái thư thái, hận không thể… lăn ra nằm ngủ cho trọn giấc!
Sau khi tiễn dì Trịnh đi với túi cơm hộp trên tay, một cô gái trẻ mặc bộ đồng phục màu cam bước vào tiệm.
Buộc tóc đuôi ngựa, khuôn mặt tươi cười rạng rỡ, chỉ tiếc là trên má vẫn còn lấm tấm vài nốt mụn trứng cá.
“Chị chủ, em lại tới nữa đây. Bây giờ còn lại bao nhiêu phần cơm hộp ạ?”
Tô Nghiêu nhận ra ngay — chính là cô gái trưa nay đến mua cơm hộp mang đi.
“Còn dư lại 12 phần,” cô đáp.
Cô gái trẻ nhìn đồng hồ, mới chưa đến sáu giờ:
“May quá em đến sớm, chứ trễ mười phút chắc là hết sạch rồi. Chị giúp em đóng gói hết số còn lại nhé!”
Tô Nghiêu hơi do dự:
“Em chắc chắn muốn mua hết vậy luôn à?”
“Chắc chắn, hoàn toàn chắc chắn!” — cô gái gật đầu chắc nịch, đôi mắt sáng lên rạng rỡ.
Cô tên là Tiểu Mao, vừa tốt nghiệp chưa lâu, hoạt bát, cởi mở, thấy Tô Nghiêu còn băn khoăn liền chủ động kể chuyện ban trưa.
“Chị chủ, thật ra em đến là để cảm ơn chị đấy!”
Tô Nghiêu sững người, sau đó bật cười:
“Chị còn chưa cảm ơn em đã ủng hộ tiệm cơm chị thì thôi, sao lại cảm ơn chị?”
Tiểu Mao tươi cười:
“Chị đã giúp em một việc lớn.”
**
Vừa mới tốt nghiệp, Tiểu Mao được sắp làm trợ lý cho một sếp tổng trong xưởng. Nghe thì tưởng nhẹ nhàng, nhưng sếp cô là người không được lòng các quản lý, đi họp là y như có chiến tranh. Mà tâm trạng sếp tệ thì trợ lý như cô cũng lãnh đủ.
Hôm qua lại họp tới tận 12 rưỡi, cả phòng ai cũng cau có. Sếp tức, bảo Tiểu Mao đi mua cơm hộp cho mọi người.
Quá trưa rồi, đi hết mấy tiệm, món nào cũng là đồ nguội ngắt nhìn không nuốt nổi. Đến tiệm cơm hộp Tiểu Tô — vẫn còn đúng 11 phần, vừa khớp với số người họp, Tiểu Mao mua sạch luôn.
Không ngờ, cơm quá ngon, mọi người đang mặt nặng mày nhẹ cũng bắt đầu trò chuyện rôm rả trong lúc ăn.
Không khí dịu lại, chiều họp tiếp không còn gay gắt như trước.
Sếp còn cảm thán:
“Cơm này mua chuẩn đấy, ngon mà rẻ. Tối mua tiếp 11 phần, tôi đãi mọi người!”
Nói xong, Tiểu Mao lại nhìn Tô Nghiêu, nụ cười rạng rỡ:
“Cho nên, em đến cảm ơn chị. Nhờ cơm của chị mà em thoát một kiếp nạn!”
Tô Nghiêu nghe xong mà đỏ mặt, cười xấu hổ:
“Chị chỉ là một đầu bếp nấu cơm thôi.”
Tiểu Mao lắc đầu, nghiêm túc:
“Mỹ thực có thể chữa lành cảm xúc. Chị rất lợi hại!”
**
Hai người đang trò chuyện thì Khang Quân cùng ba bạn cùng phòng bước vào.
Vừa nhìn là biết bốn người cùng công ty với Tiểu Mao, vì đều mặc đồng phục cùng kiểu, khác mỗi màu sắc.
Sau vài câu chào hỏi, Tiểu Mao rời đi. Khang Quân lập tức hỏi:
“Chị chủ, còn cơm hộp không ạ?”
Tô Nghiêu chỉ tay ra bàn:
“Hết sạch rồi.”
Bốn chàng trai mặt mày rũ xuống thấy rõ, ánh mắt thậm chí còn… ai oán như sắp khóc.
Tô Nghiêu bỗng lấy từ dưới bàn ra ba hộp cơm đã chuẩn bị sẵn, đẩy qua:
“Đây là ba phần đã thanh toán từ trưa, chị để riêng cho mấy em.”
Ba bạn cùng phòng Khang Quân liền vui mừng khôn xiết, ôm hộp cơm như ôm báu vật.
“Thật đấy. Ba phần này là các cậu ấy trả trước rồi, chị để riêng ra thôi.”
Cô vẫn không ngờ đồ ăn mình nấu lại có thể khiến người ta say mê đến vậy.
Ngày đầu khai trương, bán 40 phần mà vẫn không đủ.
Khang Quân nghe xong, trong ánh mắt ngỡ ngàng của Tô Nghiêu, lập tức móc điện thoại quét mã, chuyển khoản 18 tệ.
“Chị chủ, em trả trước, mai trưa nhớ giữ lại cho em một phần!”
Ba người bạn cùng phòng cũng không chịu kém:
“Cho tụi em đặt trước luôn!”
Tô Nghiêu nhìn mà vừa buồn cười vừa cảm động:
“Không sợ ngày mai chị nấu món các em không thích à?”
Khang Quân không do dự:
“Với tay nghề như chị, sao mà không ngon cho được! Em không kén ăn đâu, cứ yên tâm. Đã trả tiền thì em không bao giờ đòi lại!”
“Đúng rồi, tụi em cũng không đòi tiền lại đâu!”
**
Tô Nghiêu ngẩn người.
Tiệm cơm nhỏ của cô… giờ đã có khách trả tiền trước để giữ chỗ!
Tô nãi nãi vừa từ nhà vệ sinh bước ra, nhìn bàn cơm trống trơn, giật mình hỏi:
“Cơm hộp đâu rồi?”
Tô Nghiêu vừa rửa bếp vừa đáp:
“Bán hết rồi bà ơi.”
Tô nãi nãi không tin nổi:
“Bà mới vô đó có chưa tới mười phút, vậy mà 20 phần cơm chiều đã hết sạch? Nhanh vậy sao?”
Rồi bà hạ quyết tâm:
“Nghiêu Nghiêu, mai làm nhiều lên, làm 40 phần luôn!”
“Dạ được!” – Tô Nghiêu đồng ý ngay không chần chừ.
**
Sáng hôm sau, sau khi chuẩn bị xong nguyên liệu và nấu xong món trưa, Tô Nghiêu vừa bước ra uống ngụm nước thì thấy Tiểu Trương – đồng nghiệp cũ, đeo kính, dáng vẻ hiền lành – bước vào.
Cô bạn cầm theo một tập hồ sơ, cười thẹn thùng:
“Tiểu Tô, Giám đốc Giang nhờ chị nói chuyện với em… về chuyện bồi thường tiền hợp đồng.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)