Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ta Dọn Sạch Phủ Tướng Quân Trước Khi Bị Lưu Đày Chương 3

Cài Đặt

Chương 3

Cánh cửa kho báu vừa hé mở, tức thì muôn vàn ánh hào quang rực rỡ từ châu ngọc đập ngay vào mắt.

Tống Hòa Nhi nhanh tay thu gom toàn bộ khế ước ruộng đất cùng giấy tờ cửa hàng - vốn là của hồi môn quý giá mà mẫu thân nàng để lại. Tiếp đó, nàng vơ vét thêm một số trang sức kim ngân, phòng khi cần dùng để đổi chác vật tư trên chặng đường lưu đày gian nan.

Chỉ tiếc rằng ngân lượng trong kho lại chẳng dồi dào như mong đợi, vỏn vẹn chỉ có vài mươi thỏi vàng ròng.

Số còn lại đều là những kỳ trân dị bảo, hoặc là ngự ban của triều đình không thể tùy tiện bán buôn, hoặc là vật phẩm lưu truyền trong giang hồ khó định giá trị thực. Nào là quạt xếp tinh xảo, tranh chữ danh gia, cho đến san hô Nam Hải đỏ rực, trân châu sáng ngời, cùng vô số mã não, ngọc bích...

Tống Hòa Nhi chẳng màng phân định rạch ròi, cứ thế vung tay thu hết tất cả vào trong két sắt của không gian tùy thân. Sau này nếu có cơ hội thì bán lấy tiền, bằng không cứ giữ lại làm của riêng mà thưởng ngoạn, đằng nào cũng chẳng thiệt!

Tuy nhiên, sau một hồi lục lọi, thứ duy nhất Tống Hòa Nhi vẫn chưa tìm thấy chính là dược liệu, bởi lẽ phủ tướng quân vốn chẳng hề có phòng thuốc hay nuôi riêng lang trung. Xem ra nàng đành phải tùy cơ ứng biến, tìm lang trung trong thôn xóm trên đường đi để đổi lấy chút ít thuốc thang...

Sau một hồi bận rộn vất vả, rốt cuộc Tống Hòa Nhi cũng đã vơ vét sạch sành sanh cả phủ tướng quân, đến phút cuối, nàng còn tiện tay thu luôn cả vại nước lớn đặt ngay cửa Nguyệt Môn vào không gian.

"Nhanh cái chân lên! Vào trong lục soát kỹ cho ta!" Tiếng bước chân dồn dập cùng tiếng quát tháo vọng lại từ phía sau.

Đám cấm quân hung hãn nhanh chóng ập vào hậu viện. Tống Hòa Nhi nín thở, vội vã men theo lối đi nhỏ lẩn khuất, chạy một mạch thẳng ra tiền viện.

Lúc này, toàn bộ nam đinh trong phủ tướng quân đều đã bị áp giải đi, chỉ còn lại đám nữ quyến đang đứng túm tụm ở tiền viện, nơm nớp chờ quan sai điểm danh.

"Đồ sao chổi! Ngươi vừa chui rúc ở xó xỉnh nào thế, hay là còn định thừa cơ bỏ trốn? Ngươi đúng là khắc tinh của cái nhà này, từ lúc ngươi sinh ra, nhà ta chưa từng được một ngày yên ổn!"

Kẻ vừa buông lời cay nghiệt chính là đích trưởng nữ Tống Sàn Nguyệt, ả ta ngày thường vốn kiêu căng ngạo mạn, không ít lần ỷ thế bắt nạt nguyên chủ. Đứng ngay cạnh ả là nhị tiểu thư Tống Sàn Tinh, kẻ vừa bị nàng đánh ngất khi nãy.

Giờ đây, Tống Sàn Tinh đang trừng đôi mắt rực lửa giận dữ nhìn về phía nàng, khuôn mặt sưng vù biến dạng thảm hại.

Tống Hòa Nhi liếc nhìn khuôn mặt sưng cao như cái mâm của nàng ta, suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng: "Nhị tỷ, tỷ trát cả đống bột nở lên mặt đấy à?"

"Ngươi..." Tống Sàn Tinh nghẹn lời, tức đến tím mặt.

Tống Hòa Nhi liếc mắt xuống vòng eo bỗng nhiên tròn vo bất thường của Tống Sàn Tinh, cười lạnh một tiếng đầy ẩn ý: "Tội nhân bị lưu đày thì không được phép mang theo vàng bạc châu báu đâu nhé~"

Câu nói ấy chẳng khác nào lời nhắc nhở đúng lúc, đám cấm quân đứng gần đó vừa nghe thấy có kẻ giấu giếm của cải liền lập tức lao tới như hổ đói, chỉ thẳng vào mặt Tống Sàn Nguyệt mà quát: "Con ả kia có giấu tiền, mau lôi ra đây, lục soát người cho ta!"

Thấy Tống Sàn Nguyệt sắp bị lột sạch y phục trước bàn dân thiên hạ, đại nương xót con, vội vàng lao lên định ngăn cản. Nhưng rất nhanh, toàn bộ của cải giấu trong người hai mẹ con đều bị đám quan binh lục soát sạch trơn.

Chứng kiến cảnh tượng này, trong lòng Tống Hòa Nhi dâng lên một cảm giác sảng khoái tột độ.

Tống Sàn Nguyệt này chẳng phải lúc nào cũng rắp tâm muốn lột đồ người khác sao? Giờ đây đến lượt chính bản thân ả bị người ta lột trần, hãy từ từ mà tận hưởng tư vị nhục nhã ấy đi!

Nhị nương và tam nương đứng bên cạnh nhìn thấy cảnh tượng hỗn loạn ấy thì sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu. Ở cái thời đại này, danh tiết là thứ quan trọng nhất, sự trong sạch của nữ nhi còn quý hơn cả sinh mạng!

Hai người bọn họ vì quá sợ hãi cảnh bị lục soát thô bạo, đành cắn răng chủ động nộp ra số ngân lượng đã lén mang theo bên người từ trước.

Sau khi màn lục soát kết thúc, đám cấm quân bắt đầu tiến hành điểm danh, thích chữ lên mặt và đeo gông xiềng vào chân các phạm nhân.

Tính cả trên dưới phủ tướng quân vốn có hơn một trăm nhân mạng, nhưng trừ đi số nam đinh đã bị áp giải đi trước, đám nữ quyến còn lại ở đây cũng chỉ vỏn vẹn hơn bốn mươi người.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc