Tiêu Trạch Viễn quả không hổ danh là vị đại lão mà bất kỳ ai trong nguyên tác cũng chẳng dám đắc tội, vừa ra tay đã thấy rõ bản lĩnh phi phàm.
Ngẫm lại cũng phải, trong sách, Tiêu Trạch Viễn tùy tiện ném ra một phương thuốc cũng có thể cứu được những đại nhân vật bên bờ sinh tử, nên việc trị bệnh cho nàng đối với hắn chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay.
Huống chi Tiêu Trạch Viễn mỗi ngày đều đi theo nàng, toàn tâm toàn ý dồn hết tâm tư lên người nàng.
Hơn nữa, không biết có phải vì nàng đã vô tình thay đổi vận mệnh của Tiêu Trạch Viễn hay không, mà vị Tiêu đại lão vốn cao ngạo lãnh đạm trong nguyên tác, khi đến chỗ nàng lại hoàn toàn đổi tính.
Thuở ban đầu Tiêu Trạch Viễn còn có chút kiêu kỳ, nhưng một tháng qua tính tình càng lúc càng tốt, thậm chí còn vì vậy mà vô tình khai mở thêm những kỹ năng khác.
Bởi vì Ngu Dung Ca sợ đắng, Tiêu Trạch Viễn thế mà lại nghiên cứu ra một phương thuốc có vị ngọt.
Thuốc! Có! Vị! Ngọt!
Khi mới có được Tiêu Trạch Viễn, Ngu Dung Ca vẫn còn khá bình tĩnh, lúc thân thể mình ngày một tốt lên, nàng cũng vẫn giữ được phong thái, nhưng mãi cho đến khi uống bát tiên dược ngọt ngào kia, Ngu Dung Ca mới thực sự động dung.
“Trạch Viễn, huynh thật sự là thiên tài đệ nhất thiên hạ!” Nàng bưng chén thuốc, đôi mắt lấp lánh lệ nhìn vị Tiêu đại lão, chân thành thốt lên: “Toàn bộ người bệnh trong thiên hạ đều nên ghi nhớ danh tự của huynh, huynh quá vĩ đại rồi!”
Có ai hiểu được tâm tình của nàng lúc này, tiên dược ở nơi đây còn đắng hơn thuốc Bắc gấp nhiều lần, sinh bệnh vốn dĩ tâm trạng đã không tốt, lại còn phải uống thuốc đắng đều đặn mỗi bữa, người bình thường cũng sẽ uống đến mức trầm uất mất thôi.
Nào ngờ được Tiêu Trạch Viễn lại có thể chế ra loại dược liệu dễ uống đến nhường này.
Chưa bao giờ nàng cảm thấy chấn động trước tài năng xuất chúng của Tiêu Trạch Viễn như lúc này.
Tiêu môn vạn tuế!
Ngu Dung Ca mắt nhòa lệ, uống từng ngụm từng ngụm tiên dược của ngày hôm nay, thế mà vẫn cảm thấy chưa đã, bèn đưa ánh mắt đáng thương nhìn về phía Lý Nghi và Tiêu Trạch Viễn.
“Ta vẫn muốn uống nữa.”
“Thật là đáng thương quá.” Lý Nghi vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ: “Dung Ca những ngày qua cũng thật chịu khổ rồi, uống thuốc đến mức sắp biến thành tiểu khổ nhân luôn rồi.”
Nàng nhìn sang Tiêu Trạch Viễn, mỉm cười nói:
“Tiêu tiên trưởng đúng là thiên tài, xem ra về phương diện thực bổ, ngài có lẽ cũng rất có thiên phú đấy.”
Tiêu Trạch Viễn cũng rất hài lòng với thành quả của mình, thời gian qua mỗi lần nhìn thấy Ngu Dung Ca nhăn mặt khổ sở uống thuốc do mình sắc, trong lòng hắn đều cảm thấy không dễ chịu chút nào.
Ngu Dung Ca là tri kỷ của hắn, lại càng cảm thấy hắn là bậc nhất vô nhị trên đời. Vị trí của hắn trong lòng nàng cao như thế, sao hắn có thể cho phép bản thân làm không tốt cho được?
Ngu Dung Ca không thích thuốc của hắn, trong mắt Tiêu Trạch Viễn đó chính là lỗi của bản thân.
Sau một thời gian dày công nghiên cứu, cuối cùng hắn cũng khiến nàng hài lòng.
Tiêu Trạch Viễn tâm trạng đang rất tốt, nghe Lý nương tử nói vậy, hắn liền nghi hoặc hỏi: “Thực bổ?”
“Đúng vậy, một số gia đình bình thường rất chú trọng việc cho người bệnh ăn uống món gì để bồi bổ thân thể, nhưng ta lại không quá am hiểu phương diện này.” Lý Nghi cười nói: “Tiêu tiên trưởng đến thuốc cũng có thể làm cho Dung Ca nhớ mãi không quên, nếu là làm món thực bổ, e rằng còn phi phàm đến mức nào nữa.”
Lý Nghi lúc này cảm thấy mình giống như đang dẫn theo hai đứa nhỏ vậy, Ngu Dung Ca và Tiêu Trạch Viễn ở một khía cạnh nào đó rất giống nhau, cả hai đều vô cùng thông minh nhưng vẫn giữ được nét trẻ con, đều cần phải dỗ dành khéo léo.
Nàng vừa dỗ người này xong lại sang người kia, hiện giờ đã vô cùng thuần thục.
Tiêu Trạch Viễn suy nghĩ một chút, rồi nói với Ngu Dung Ca: “Ta có thể... sau này sẽ nghiên cứu thêm, nhưng giờ ta có việc, phải về Dược Cốc một chuyến.”
Ngu Dung Ca không quá ngạc nhiên về điều này, nàng trái lại còn thắc mắc phía dược tu sao có thể nhẫn nhịn được đến tận bây giờ.
Vị thiếu chưởng môn thiên tài của bọn họ bị người ta bắt cóc, mà người đó lai lịch bất minh lại mang theo khối tài sản khổng lồ, còn muốn ngược lại tài trợ cho Tiêu Trạch Viễn, việc nào việc nấy đều vô cùng khả nghi.
Tiêu Trạch Viễn do dự một chút mới nói: “Thật ra, một tháng trước họ đã gọi ta về, nhưng ta không yên tâm.”
Hóa ra, phía dược tu từ một tháng trước khi hắn định quay về đã từ chối đề nghị muốn được Ngu Dung Ca tài trợ của hắn. Chưởng môn Thần Dược Phong còn truyền ảnh triệu Tiêu Trạch Viễn trở về, nhưng hắn không muốn.
Dưới sự phối hợp của hai bên, việc Ngu Dung Ca tài trợ cho Tiêu Trạch Viễn tạm thời gác lại, đợi tình trạng của nàng tốt hơn một chút rồi tính. Tiêu Trạch Viễn phải quay về tự mình giải thích, đồng thời cũng muốn tự tay đi lấy những dược liệu quý giá mà mình yêu thích.
Thực chất điểm cuối cùng mới là quan trọng nhất, nếu không với tính cách cố chấp của Tiêu Trạch Viễn, dù có náo loạn với Dược Cốc, hắn cũng sẽ tuân thủ ước định bảo hộ Ngu Dung Ca trong ba năm.
Những chuyện này Tiêu Trạch Viễn vốn không nói cho Ngu Dung Ca biết, mãi đến tận bây giờ khi thấy sức khỏe nàng đã chuyển biến tốt, hắn bắt buộc phải đi nên mới nói ra.
“Muội đừng lo lắng, ta đã... đã thông báo cho y quán, chấp sự sẽ tự mình chăm sóc muội, phương thuốc vẫn cứ theo đúng kỳ hạn mà dùng.” Nghĩ một lát, Tiêu Trạch Viễn dặn thêm: “Hiện đã vào hạ, ban ngày có thể mở cửa sổ cho thoáng khí, nhưng ban đêm tuyệt đối không được tham mát, trái cây cũng nên ăn ít thôi, tính hàn không tốt cho muội.”
Ngu Dung Ca trong lòng cũng có chút bồi hồi, Tiêu Trạch Viễn vốn có tật về ngôn ngữ nên chẳng mấy khi nói chuyện, vậy mà lúc này lại có thể kiên nhẫn dặn dò nàng tỉ mỉ một tràng dài như thế, khiến cõi lòng nàng không khỏi xúc động.
Tính cách nàng có chút kỳ lạ, ngoài nóng trong lạnh, lại thêm việc xuyên thư mang theo tiền bạc đầy mình nhưng thời gian chẳng còn bao lâu, nên nàng vốn chẳng sợ hãi điều gì, chỉ coi như đang dạo chơi nhân gian.
Lý Nghi ngày đêm bên cạnh, Tiêu Trạch Viễn một lòng chân thành, khiến nàng ở thế giới xa lạ này dường như cuối cùng cũng đã cắm xuống một sợi rễ nhỏ nhoi.
Ngu Dung Ca bình thường khen ngợi người khác thì lời hay có cả rổ, nhưng khi chạm đến chân tâm, nàng ngược lại có chút nội liễm.
Nàng rũ mắt, hơi ngượng ngùng thấp giọng đáp:
“Ta hiểu rồi, huynh cứ yên tâm.”
Không ngờ rằng, Tiêu Trạch Viễn còn lo lắng nhiều hơn thế.
Hắn nhớ đến lúc Ngu Dung Ca cùng hắn ước pháp tam chương đã từng nói, nàng có nhiều tiền nên dễ bị kẻ xấu để mắt tới, lại nghĩ đến việc các dược tu vì sự hào phóng của Ngu Dung Ca mà hoài nghi bối cảnh của nàng, Tiêu Trạch Viễn càng cảm thấy tiền tài chẳng phải thứ gì tốt lành.
Lý nương tử là người Phàm tộc, Ngu Dung Ca lại ốm yếu, hắn lo lắng cho hai người họ, nên vừa thấy thân thể Ngu Dung Ca chuyển biến tốt, hắn liền trực tiếp đưa nàng vào y quán!
Y quán vốn có sẵn phòng ốc và đất đai, Tiên thành tuy là địa bàn của thế gia Thương Minh, nhưng y tu vốn là thế lực trung lập nên không ai dám đắc tội, Ngu Dung Ca ở dưới sự che chở của y tu là an toàn nhất.
Hắn quả thực đã suy tính vô cùng chu toàn, chỉ có điều khi hai vị chấp sự nhìn thấy Ngu Dung Ca xuất hiện trước mặt, bọn họ thiếu chút nữa là suy sụp.
Phía Dược Cốc đang điều tra bối cảnh của Ngu Dung Ca đến phát điên, chỉ sợ lai lịch của nàng có vấn đề, nào ngờ Tiêu Trạch Viễn lại trực tiếp nhét người tới đây.
Trung lập, phải trung lập chứ! Tiêu Trạch Viễn chạy ra ngoài chữa bệnh có thể coi là hành vi cá nhân của hắn, nhưng y quán bảo hộ Ngu Dung Ca thì ý nghĩa đã hoàn toàn khác hẳn.
Y tu bao năm nay duy trì sự trung lập đâu có dễ dàng gì, vạn nhất Ngu Dung Ca có vấn đề, bọn họ sẽ gặp rắc rối lớn.
Các vị chấp sự lúc này còn chẳng kịp lo lắng việc mình lại đắc tội với thiếu chưởng môn, vừa định tìm Tiêu Trạch Viễn để phân tích lợi hại, kết quả Tiêu Trạch Viễn đã rời đi nhanh như chớp, không cho bọn họ lấy một cơ hội.
Thật đúng là nam nhi lớn rồi không giữ được nữa mà!
Tả hữu hai vị chấp sự sầu đến mức râu cũng sắp rụng sạch, ấy vậy mà vẫn phải cung phụng tiểu bá vương này cơm ngon áo đẹp, để tránh cho vị tiểu tổ tông kia trở về sẽ trở mặt với bọn họ.
Ngu Dung Ca lại vô cùng tự tại, ở trong y quán mà thoải mái như đang ở nhà mình vậy.
Các vị chấp sự không thể không thừa nhận rằng, vị Ngu tiểu thư này có thể tâm đầu ý hợp với đại sư điệt của bọn họ cũng là có lý do cả.
Nàng dung mạo mỹ lệ nhưng thân thể yếu ớt, lại ôn hòa lễ độ, lời ăn tiếng nói vô cùng chuẩn mực. Những đệ tử y tu đến đưa thuốc cho nàng, không một ai có thể trụ vững quá một ngày, tất cả đều nhanh chóng trở nên thân thiết với Ngu Dung Ca, thậm chí còn tranh giành nhau việc đi đưa thuốc.
Nàng thích nghe bọn họ kể về những chuyện trong Tu chân giới để bổ sung thêm hiểu biết về thế giới này, bất luận đối phương nói gì, nàng cũng đều lắng nghe một cách say sưa.
Một đại mỹ nhân mở to đôi mắt đẹp đẽ, nghiêm túc nghe bạn nói chuyện, lại luôn vì lời nói của bạn mà kinh ngạc cảm thán, cứ như thể bạn là người bác học nhất thế gian này vậy, hỏi xem ai mà chịu đựng cho thấu?
Càng miễn bàn đến việc Ngu tiểu thư thực sự vừa lương thiện lại vừa mềm lòng. Đệ tử tu tiên chính thống vốn dĩ khá nghèo, đệ tử dược tu cũng chẳng khá khẩm hơn, nàng nghe thấy ai đó lâm vào cảnh khốn quẫn liền vô cùng hào phóng bỏ tiền ra giúp đỡ.
Đẹp thì đúng là rất đẹp, nhưng ôn nhu đáng thương ư... Hai người không khỏi nhớ lại dáng vẻ đôi mắt nàng lấp lánh sự hưng phấn khi thêm dầu vào lửa, chỉ sợ thiên hạ chưa đủ loạn của nàng.
Nếu không phải đã tận mắt thấy bộ mặt thật của nàng, e rằng bọn họ cũng đã bị những lời của đám đệ tử kia lừa gạt mất rồi.
Vì thế, tả hữu chấp sự chỉ có thể tự mình đi gặp Ngu Dung Ca, hy vọng vị tiểu bá vương này có thể an phận một chút.
Hai người vừa bước vào phòng liền thấy mỹ nhân trên giường bệnh đang mỉm cười đầy kinh ngạc nhìn mình: “Hai vị chấp sự đã đến, mời ngồi.”
Sắc đẹp làm mờ mắt, lão y tu bỗng chốc sững sờ rồi ngồi xuống. Đợi đến khi bọn họ hoàn hồn lại, Ngu Dung Ca đã bắt đầu thong thả, nhỏ nhẹ lên tiếng.
Vì phép lịch sự, bọn họ chỉ có thể chờ Ngu Dung Ca nói xong xuôi đã.
Nào ngờ, câu chuyện này cứ thế chẳng dừng lại được.
Ngu Dung Ca trước tiên kể về cuộc sống khổ cực của các y tu mà nàng nghe được từ đệ tử, sau đó lại cảm khái sự vĩ đại và vất vả của họ, đồng thời bày tỏ sự đau lòng chân thành khi thấy họ vừa phải cứu người lại vừa phải cẩn trọng giữ mình thanh sạch giữa hiện trạng đầy rẫy hiểm nguy.
Từng câu từng chữ đều chạm đúng vào nỗi lòng bọn họ, khiến đôi mắt lão y tu cũng sắp nhòa lệ.
“Lão hủ không ngờ rằng lại có một người tâm lý như Ngu tiểu thư, có thể thấu hiểu nỗi khổ của y tu chúng ta.” Tả chấp sự nghẹn ngào nói: “Ai, làm kẻ hành y, thật là trăm sự khó bủa vây.”
Bọn họ cũng không kìm được mà trút bầu tâm sự.
Tuy nói Tu chân giới hiện nay đã hơn một ngàn năm không có ai phi thăng, tiên môn cũng ngày một suy đồi, nhưng khi đã chọn con đường y tu, chính là thật sự đoạn tuyệt với ý niệm tu tiên phi thăng để nhập đạo.
Tu chân giới vốn là nơi cá lớn nuốt cá bé, người không vì mình trời tru đất diệt.
Nhưng y tu thì không như vậy. Đệ tử tu y ai nấy đều đặt người khác lên trước bản thân mình, phẩm hạnh như thế, giữa biển người mênh mông liệu tìm được mấy ai?
Y tu không chỉ tu luyện và học tập gian nan, bồi dưỡng được một người hành y đủ tư cách lại càng khó hơn, chưa kể họ còn thường xuyên vì người bệnh mà hạ thấp giá thuốc, tự mình bù lỗ, bấy nhiêu đó đâu chỉ dùng hai chữ thanh bần gian khổ là có thể khái quát hết được.
Nếu chỉ có vậy thì cũng thôi, nỗ lực vì đạo trong lòng cũng coi như là một điều may mắn của tu sĩ.
Ngặt nỗi Tu chân giới vốn chẳng bao giờ yên ổn, các thế gia tu tiên hiện giờ đang nhìn chằm chằm như hổ đói, đông đảo thế lực cũng không ngừng theo dõi mọi biến động dù là nhỏ nhất.
Y tu tuy nói là trung lập, nhưng thực chất vẫn như đang đi trên dây, chỉ cần bước sai một bước là sẽ bị các thế lực khác nghi ngờ, thỉnh thoảng còn gặp phải tình cảnh người bệnh bị bắt cóc để tra hỏi tình hình.
Âu cũng bởi việc trị bệnh cứu người là chuyện đại sự, mà kẻ đa nghi trong Tu chân giới lại có ở khắp nơi, một người đơn thuần như Tiêu Trạch Viễn quả thực là của hiếm.
“Đây chính là lý do tại sao ta muốn làm như vậy.” Ngu Dung Ca ôn tồn nói: “Ban đầu ta muốn tài trợ cho Tiêu huynh là vì hiểu được tầm quan trọng của huynh ấy đối với các vị y tu, cũng như với toàn bộ Tu chân giới, muốn giúp các vị giảm bớt gánh nặng. Nhưng đến hôm nay ta mới nhận ra, chỉ giúp đỡ một mình huynh ấy thì không thể giải quyết được tận gốc vấn đề.”
“Ngu tiểu thư, ý của nàng là...?” Các vị chấp sự đầy vẻ nghi hoặc.
“Ta thực sự muốn lập một quỹ học bổng cho y tu, nhằm khen thưởng và trợ cấp cho các đệ tử theo nghiệp y, ít nhất là không để những người hành y phải chạnh lòng.” Ngu Dung Ca nói: “Chỉ là không biết, các vị có bằng lòng hay không?”
Hai vị lão y tu lúc đến là để khuyên Ngu Dung Ca an phận, kết quả nói chuyện tới tận bây giờ, họ chỉ thấy nàng một lòng chân thành, sao có thể nỡ thốt ra những lời hoài nghi về thân phận của nàng cho được?
Bọn họ chỉ có thể vừa áy náy vừa cảm kích, nói rằng phải quay về bàn bạc lại một chút, rồi mới rời đi.
Sau khi hai người đi khỏi, Ngu Dung Ca lại một mình trầm tư hồi lâu.
Thật ra ngay từ đầu nàng không hề có ý định lập quỹ học bổng này, vốn dĩ nàng chỉ nghĩ cho bản thân, nhưng Tiêu Trạch Viễn chân thành như thế khiến nàng cũng muốn có sự đáp đền.
Hơn nữa ngẫm kỹ lại, ý tưởng này cũng khá tốt, một mình nàng không thể nào tiêu hết số tiền khổng lồ kia, nhưng xuất phát từ tư tưởng đạo đức giản đơn, nàng có thể đem số tiền này giúp đỡ cho những người cần nó.
Mọi người cùng tiêu tiền thì hiệu quả chắc chắn sẽ cao hơn.
Nhưng có một điều, Ngu Dung Ca muốn phá của thật đấy, nhưng nàng không muốn làm bản thân khó chịu, càng không muốn để những kẻ không xứng đáng chiếm được tiện nghi.
Nàng chưa hiểu rõ về các thế lực khác, nhưng thời gian qua tiếp xúc với các y tu, nàng chắc chắn rằng những tu sĩ này quả thực ai nấy đều là người chính trực, tốt bụng.
Có điều thân phận của nàng hơi rắc rối, các y tu lại đã quá cẩn trọng trong thời gian dài, e rằng chuyện này sẽ rất khó triển khai.
Tinh thần của Ngu Dung Ca hiện giờ vẫn còn chút uể oải, hôm nay nói hơi nhiều nên buổi tối sau khi uống xong thang thuốc ngọt lịm của Tiêu môn, nàng liền sớm chìm vào giấc ngủ.
Ngủ đến nửa đêm, ánh trăng nhàn nhạt rọi vào trong phòng, Ngu Dung Ca bỗng dưng tỉnh giấc.
Nàng nhìn ra ngoài cửa sổ, định mượn vị trí của vầng trăng để đoán giờ giấc, thì đột nhiên giác quan thứ sáu khẽ động.
“Ai ở bên ngoài đó?” Ngu Dung Ca lên tiếng hỏi:
“Tỷ tỷ sao?”
Bên ngoài không một tiếng đáp lại, chỉ có tiếng côn trùng kêu râm ran trong bóng tối.
Ngu Dung Ca chậm rãi ngồi dậy, vẫn nheo mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Qua nửa ngày, cửa phòng nàng dường như bị một luồng gió thổi qua, lặng lẽ mở ra không một tiếng động.
Đôi mày thanh tú của Ngu Dung Ca nhíu lại, nàng trầm giọng hỏi: “Ngươi là ai, đến đây làm gì?”
Một tiếng cười khẽ vang lên từ trong viện, mang theo giọng nam trầm thấp đầy từ tính.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)