Nếu chẳng phải thân thể Ngu Dung Ca không cho phép, Lý Nghi đã tính làm cho nàng mấy bộ y phục để thay đổi.
Qua lại bận rộn suốt một buổi sáng, Lý Nghi vẫn hào hứng bừng bừng. Ngu Dung Ca thấy nàng trông có vẻ rất vui, liền nhờ nàng hỗ trợ thu dọn phòng ở cho Tiêu Trạch Viễn một chút, Lý Nghi lập tức lại ra cửa mua sắm lần nữa.
Thỏa mãn ham muốn tiêu tiền mà lại không phải dùng tiền của chính mình, cảm giác này thật là sảng khoái biết bao!
Không chỉ nàng thấy sảng khoái, Ngu Dung Ca cũng thấy rất sướng.
Lý nương tử không hổ là người nữ nhân được hệ thống nhận định, làm việc gọn gàng ngăn nắp, lại còn rất thông minh, chẳng cần nàng phải dặn dò thêm điều gì, hết thảy đều đã được an bài ổn thỏa.
Nằm ở trên giường ăn no chờ chết, lại có vị tỷ tỷ ôn nhu cẩn thận chăm sóc cuộc sống hàng ngày, a, thật là sung sướng tột cùng.
Nếu như không sinh bệnh thì lại càng tuyệt diệu hơn.
Nhắc mới nhớ, đã gần tới buổi trưa rồi, tiểu bảo bối thú nuốt vàng của nàng sao vẫn chưa thấy trở về?
Giờ này khắc này, Tiêu Trạch Viễn, người đang được Ngu Dung Ca nhớ thương vẫn còn ở tại y quán.
Các vị chấp sự tuy rằng biết được Thiếu chưởng môn vì bọn họ mà không vui, nói không chừng còn chẳng muốn nhìn thấy bọn họ, nhưng người bệnh làm trọng, bọn họ chỉ có thể cứng da đầu mà truyền đạt cho Tiêu Trạch Viễn một vài điểm yếu quyết cùng những điều cần lưu ý khi hành y tại gia.
Tiêu Trạch Viễn tuy không thích những lời nói trước kia của bọn họ, nhưng đối với chính sự vẫn nghe rất nghiêm túc.
Sau khi đã nắm bắt đại khái, hắn lại nhận thêm mấy cuốn thư tịch do các chấp sự đề cử, rồi dùng ngữ khí ngắn gọn khách sáo để đuổi người.
Các chấp sự trong lòng trăm phần không yên tâm, dù biết có thể khiến hắn phiền chán, nhưng vẫn không ngừng dặn dò: "Ngu tiểu thư thân thể gầy yếu, cần phải dùng dược tề ôn bổ để điều dưỡng thân thể trước, chờ đến khi chuyển biến tốt hơn một chút mới có thể chính thức trị liệu..."
"Trạch Viễn đã rõ."
Nhìn thấy Tiêu Trạch Viễn trước sau như một, vẫn dáng vẻ lễ độ nhưng kiệm lời, tả chấp sự dấy lên một tia hy vọng: "Linh dược sau khi sư điệt chế xong, có thể cho chúng ta xem qua một chút không?"
Tiêu Trạch Viễn nhìn về phía ông, bình tĩnh nói:
"Việc của y quán, không cần nhúng tay."
Rất tốt, Trạch Viễn đã rõ, nhưng Trạch Viễn nhất quyết không nghe khuyên bảo.
Hai vị chấp sự không lay chuyển được hắn, cũng chẳng thể nói thêm gì, đành phải lui ra. Khi đã bước ra đến hành lang, bọn họ mới thở dài lắc đầu.
Ai, người trẻ tuổi đều muốn chứng minh bản thân mình, huống chi kẻ có thiên phú như Tiêu Trạch Viễn, không nghe lời bọn họ cũng là lẽ thường tình.
Chỉ hy vọng hết thảy đều thuận buồm xuôi gió.
Bên kia, Tiêu Trạch Viễn ở trong dược kho đã chọn xong dược liệu, rất nhanh liền bắt đầu sắc thuốc.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy trạng huống của Ngu Dung Ca, trong đầu Tiêu Trạch Viễn lập tức hiện ra một phương thuốc mới.
Hắn bốc thuốc sắc dược vô cùng liền mạch lưu loát, trong lòng trào dâng niềm vui sướng khó tả.
Mấy tháng qua hắn luôn bị những người bên cạnh giáo huấn phải tiết kiệm tiền, phải hiểu chuyện, lại bị sư phụ đá ra ngoài rèn luyện, cả ngày chỉ biết đối diện với sổ sách thư tịch, đã rất lâu rồi không được hảo hảo nghiên cứu dược lý.
Hiện giờ có Ngu Dung Ca bảo lãnh, hắn rốt cuộc đã tránh xa được những khuôn sáo phiền người kia, một lần nữa tìm lại được sự thanh tịnh.
Mãi cho đến buổi chiều, Tiêu Trạch Viễn mới rốt cuộc xuất hiện trước mặt Ngu Dung Ca.
Vị thanh niên trước mắt vẫn trước sau như một, thanh lãnh kiệm lời, tựa như vầng trăng cô độc trên núi lạnh, cao không thể chạm tới, cả gian phòng dường như cũng vì sự xuất hiện của hắn mà trở nên rực rỡ lấp lánh.
Hết thảy xem chừng không có gì khác biệt, ngoại trừ một điểm, đôi mắt Tiêu Trạch Viễn khi nhìn về phía Ngu Dung Ca vô cùng sáng rực.
Ngu Dung Ca là người bệnh đầu tiên của hắn, cũng là người đầu tiên ủng hộ hắn hết mình như thế, lại càng là vị cố chủ đã cứu hắn ra khỏi cảnh túng quẫn tiền nong.
Lần đầu tiên trong suốt mấy tháng qua hắn mới thấy thư thái và vui vẻ như vậy, hắn nôn nóng mang dược tới, cũng là muốn nhận được sự tán thành từ Ngu Dung Ca.
Đây có lẽ là lần đầu tiên Tiêu Trạch Viễn mong đợi sự công nhận của người khác đến thế.
Ngu Dung Ca cũng mang vẻ mặt đầy mong chờ, cho đến khi nàng nhìn thấy Tiêu Trạch Viễn rót ra một bát dược tỏa ra mùi hương đắng ngắt nồng nặc. Thứ tiên dược này trông hoàn toàn chẳng có chút dáng vẻ tiên tí nào, ngược lại có màu nâu đen, còn hơi sền sệt, đứng từ xa đã cảm nhận được vị đắng xộc thẳng vào mũi.
Đây rốt cuộc là thứ đồ chơi khủng khiếp gì vậy!
Ngu Dung Ca hãi hùng nhìn bát nhựa đường của Tiêu Trạch Viễn, mùi vị nồng nặc tức khắc tràn ngập khoang mũi nàng. Còn chưa kịp chạm tới bát thuốc, dạ dày Ngu Dung Ca đã bắt đầu co thắt, cảm giác buồn nôn từng đợt trào dâng.
Thân hình nàng vốn chẳng chịu nổi sự giày vò, hiện giờ đến cả việc nôn mửa cũng khó lòng gánh vác, nói không chừng cuối cùng còn có thể hộc máu.
Khốn nỗi Tiêu Trạch Viễn vẫn mang vẻ mặt đầy mong đợi mà nhìn nàng.
"Đây... đây là dược của ngươi sao?" Ngu Dung Ca sắc mặt tái nhợt, cố nén khó chịu hỏi.
"Ân." Tiêu Trạch Viễn đáp: "Trị bệnh, hiệu quả, sẽ rất tốt."
Ngu Dung Ca cũng muốn chữa bệnh, nhưng nàng cứ nhìn thêm một cái vào thứ đen ngòm kia, dục vọng buồn nôn lại càng thêm mãnh liệt, mùi vị nồng nặc ấy hun cho nàng sắp ngất xỉu tới nơi.
Nàng thật sự không nhịn nổi nữa, gian nan xua tay ra hiệu với Lý Nghi. Nhìn thấy sắc mặt Ngu Dung Ca tái nhợt như vậy, Lý Nghi cũng chẳng kịp nghĩ ngợi gì khác, vội vàng bưng bát dược kia ra khỏi phòng, khi trở vào lại mở toang cửa sổ, Ngu Dung Ca lúc này mới rốt cuộc hít thở lại được bình thường.
Tiêu Trạch Viễn có chút nghi hoặc, hắn nhận ra sự phản cảm và kháng cự của Ngu Dung Ca, liền nghiêm túc nói: "Thuốc đắng dã tật."
Ngu Dung Ca ôm lấy ngực, cưỡng ép cơn khó chịu xuống, nàng hít sâu một hơi, câu trả lời cũng vô cùng đơn giản: "Mang về làm lại."
Tiêu Trạch Viễn vẻ vang bị đuổi ra khỏi nhà.
Hắn trân trân nhìn cánh đại môn đang đóng chặt trước mặt, đầy vẻ không thể tin nổi.
Hắn không ngờ tới Ngu Dung Ca thế nhưng lại có phản ứng này!
Ngày hôm qua nàng còn mang vẻ mặt chờ đợi, lưu luyến muốn hắn quay về cứu mình, hôm nay liền trở nên lạnh nhạt cường ngạnh như thế, thậm chí đến một câu cũng chẳng muốn nói nhiều với hắn.
Tại sao lại thành ra như vậy!
Hắn đứng trong tiểu viện của Lý nương tử, bóng dáng trông có vẻ hơi đáng thương vô cùng.
Chẳng bao lâu sau, Lý Nghi từ trong phòng Ngu Dung Ca bước ra, Tiêu Trạch Viễn cứ ngỡ nàng định nói điều gì, không ngờ Lý Nghi lại bưng bát nhựa đường... không phải, bưng bát tiên dược đang đặt trên bàn đá trong viện lên.
Lý nương tử nhìn hắn, có chút do dự.
Trong khoảnh khắc ấy, Tiêu Trạch Viễn mạc danh ý thức được, Ngu Dung Ca chắc chắn là bảo nàng đem dược đi đổ, hơn nữa còn phải đổ ở nơi thật xa, đừng để nàng ngửi thấy mùi nữa.
Nhiệt độ xung quanh Tiêu Trạch Viễn tức khắc hạ xuống thấp hơn.
Lý Nghi dừng lại một chút, bưng bát dược tới trước mặt Tiêu Trạch Viễn.
Nàng thấp giọng nói: "Tiêu tiên trưởng có muốn... mang nó về trước, rồi nghiên cứu lại một chút không?"
Tiêu Trạch Viễn nhìn nàng, cố chấp lặp lại: "Thuốc đắng dã tật!"
Hắn từ nhỏ bất luận chế ra thứ gì cũng đều được các dược tu khác cẩn thận trân quý, đây vẫn là lần đầu tiên Tiêu Trạch Viễn bị người ta ghét bỏ.
Huống chi đòn đả kích này lại là do Ngu Dung Ca mang tới cho hắn.
Ngày hôm qua nàng còn ủng hộ hắn đến thế kia mà!
"Thuốc đắng dã tật là không sai, nhưng cũng cần phải suy xét đến trạng huống thân thể của Dung Ca, nếu như uống không trôi, thì dược có tốt đến mấy cũng là lãng phí."
Lý Nghi vừa dỗ dành vừa an ủi, rốt cuộc cũng khiến Tiêu Trạch Viễn chịu thu dọn dược của mình.
Khi Tiêu Trạch Viễn trở lại y quán, tất cả mọi người đều nhận ra áp suất thấp tỏa ra từ hắn. Hắn tự nhốt mình trong phòng, mãi cho đến buổi tối vẫn chưa thấy bước ra.
Tả hữu chấp sự là những người tạm thời phụ trách y quán và Tiêu Trạch Viễn, những người khác có thể tránh mặt, nhưng bọn họ chỉ có thể cứng da đầu đi tìm hắn.
Đêm đã về khuya, y quán sớm đã chìm vào yên tĩnh.
Các chấp sự đi vào kho dược liệu, từ xa xa, hai người nhìn thấy Tiêu Trạch Viễn đang ngồi bên cạnh bàn, trên bàn chỉ đặt duy nhất một ấm thuốc.
Tuy rằng dáng ngồi của hắn vẫn đoan chính như vậy, gương mặt vẫn trước sau như một không có biểu tình, nhưng các chấp sự luôn có cảm giác, Tiêu Trạch Viễn dường như đang... giận dỗi?
"Trạch Viễn, có chuyện gì xảy ra sao?" Hữu chấp sự ướm lời hỏi.
Tiêu Trạch Viễn vẫn không nhúc nhích, hai người cứ ngỡ hắn sẽ duy trì sự trầm mặc như mọi khi.
"Nàng không uống." Không ngờ, Tiêu Trạch Viễn buồn bã nói: "Nàng chê đắng."
Ngữ khí nghe qua tựa hồ còn mang theo vài phần ủy khuất, điều này làm hắn rốt cuộc cũng có chút dáng vẻ của một người trẻ tuổi chưa trải sự đời.
Hai vị chấp sự nhìn nhau một cái, một trong số đó lên tiếng: "Trạch Viễn, có thể cho chúng ta xem thử một chút không?"
So với sự kháng cự hồi ban ngày, hiện tại Tiêu Trạch Viễn dường như có chút nản lòng, ngầm chấp nhận hành động của bọn họ.
Hữu chấp sự liền vươn tay mở ấm thuốc ra, lập tức một mùi hương cực kỳ đắng chát xộc tới, thậm chí còn hơi hăng mũi.
Cẩn thận ngửi kỹ, hai vị lão y tu cơ hồ có thể phân biệt ra hắn đã bỏ những gì, không khỏi kinh ngạc nhìn nhau.
"Cái này..."
Tiêu Trạch Viễn đúng là thiên tài, phương thuốc này chưa từng nghe thấy bao giờ, nhưng nếu suy xét kỹ, mỗi vị dược đưa vào đều vô cùng tinh diệu.
"Trạch Viễn, linh dược ngươi chế tác vẫn tinh diệu tuyệt luân như vậy, có lẽ có thể cứu được mạng sống của rất nhiều đệ tử tiên môn." Tả chấp sự kích động nói.
Thần sắc Tiêu Trạch Viễn vẫn buồn bực, có thể cứu được người khác thì có tác dụng gì, được người khác ngợi khen thì đã sao, Ngu Dung Ca không thích.
Nàng chê đắng.
Tiêu Trạch Viễn sống trên đời bao lâu nay, đây là lần đầu tiên hắn bắt đầu hoài nghi nhân sinh.
Nếu là vị Tiêu đại lão trong nguyên tác, quản ngươi có uống được hay không, ban thuốc cho đã là nể mặt lắm rồi.
Đừng nói là thuốc đắng, có những loại dược kỳ quái hiếm lạ chẳng khác gì độc dược, có thể hành hạ người ta đau đến chết đi sống lại, cũng chẳng ai dám hé răng nửa lời, còn phải đối với Tiêu đại lão mà mang ơn đội nghĩa.
Nhưng Tiêu Trạch Viễn của hôm nay vẫn còn là một kẻ mới bước chân vào giang hồ, gặp phải người bệnh đầu tiên lại chính là cố chủ của mình, hơn nữa còn là một Ngu Dung Ca cực kỳ khó đối phó.
Tiêu Trạch Viễn một mình hờn dỗi nửa ngày, cuối cùng cũng ý thức được rằng mình vẫn phải giải quyết chuyện này.
Hắn mặt không cảm xúc đứng dậy, các lão y tu bị dọa cho giật mình, vội vàng hỏi: "Trạch Viễn, ngươi định làm gì?"
Tiêu Trạch Viễn không biểu lộ cảm xúc: "Làm lại."
Ngừng một chút, hắn lại hỏi: "Làm thế nào mới có thể khiến nó không đắng như vậy?"
Về phương diện này, hắn hoàn toàn là kẻ không có chút kinh nghiệm nào.
Các chấp sự chấn động tâm can, mặt trời chắc phải mọc từ hướng tây rồi, đến cả Chưởng môn cũng không sai bảo nổi vị tiểu tổ tông này, thế mà hắn lại thực sự chịu thỏa hiệp?!
Bọn họ càng không ngờ tới, Ngu Dung Ca ngày hôm qua còn đối với Tiêu Trạch Viễn lưu luyến không rời, vậy mà hôm nay lại hành xử như thế. Dù cho nàng có thực sự luôn tôn sùng Tiêu Trạch Viễn như vậy, các y tu cũng không thấy lạ, vì Thiếu chưởng môn của bọn họ vốn dĩ lớn lên trong sự sùng bái như thế.
Kết quả là hôm nay nàng lại có thể không chút khách khí mà làm mất mặt hắn.
Nhưng một câu nói của người ta, quả thực còn hữu dụng hơn vạn lời khuyên bảo của bọn họ.
Đây... đây đúng là tiểu tổ tông gặp phải tiểu bá vương, vỏ quýt dày có móng tay nhọn rồi!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

