Cảnh tượng trước mắt có phần hài hước, đặc biệt là sự tương phản cực lớn giữa biểu cảm đủ mọi sắc thái của mọi người với vẻ bình tĩnh của Tiêu Trạch Viễn, khiến Ngu Dung Ca không nhịn được mà xì một tiếng bật cười. Tiếng cười của nàng vang lên, ngay tức khắc phá vỡ sự tĩnh lặng trong phòng.
Tựa như đóa hoa nơi đỉnh tuyết lạnh đột nhiên nở rộ, băng giá tan rã, vạn vật xung quanh dường như cũng theo nụ cười ấy mà bừng lên sức sống.
Ngu Dung Ca mỉm cười hỏi: “Vậy ngươi thấy, ta còn có thể sống được bao lâu?”
Tiêu Trạch Viễn ngước mắt, đối diện với đôi đồng tử mang theo ý cười của nàng, hắn hơi ngẩn ra, nhất thời không lập tức trả lời.
Lúc này đám y tu mới sực tỉnh, trước mắt bọn họ từng đợt tối sầm, mồ hôi lạnh vã ra như tắm.
Thôi xong, thôi xong rồi! Danh tiếng lẫy lừng một đời của Thần Dược Phong chúng ta, e rằng sắp bị hủy hoại trong tay thiếu chưởng môn rồi!
“Thật vô cùng xin lỗi, đây là sư điệt của chúng ta. Hắn thiên phú cực cao, chỉ là từ nhỏ ít khi tiếp xúc với người ngoài, lời lẽ có phần không biết nặng nhẹ, việc này…… Ôi, lão phu thật sự hổ thẹn với hai vị. Hay là thế này, việc thăm khám và bốc thuốc cho tiểu thư, chúng ta xin được miễn toàn bộ chi phí……”
Lời này vừa thốt ra, bọn họ liền thấy Ngu tiểu thư vốn đang tươi cười rạng rỡ, sắc mặt bỗng chốc đại biến.
“Nói bậy bạ gì đó, làm sao có thể không thu phí!” Ngu Dung Ca nghiêm túc nói, nàng chỉ tay về phía Tiêu Trạch Viễn: “Ta thấy vị sư điệt này của các ngươi rất tốt, cứ để hắn toàn quyền chữa trị cho ta đi.”
Đây là gì đây, thiên tài sư điệt sao? Không lẽ là một trong những nhân vật của nguyên tác? Tuy không chắc chắn, nhưng đã đến rồi thì đừng hòng rời đi!
“Việc này…… Ngu tiểu thư, lần này chúng ta dẫn hắn đến là để quan sát, vốn dĩ cũng định để hắn khai đơn bốc thuốc, nhưng nếu giao toàn bộ việc chữa trị cho hắn thì thật sự không ổn chút nào.”
Để Ngu Dung Ca rút lại mệnh lệnh, tả chấp sự thậm chí bắt đầu hạ mình khiêm tốn: “Hắn tuy có thiên phú, nhưng lại không hiểu nhân gian khó khăn, cũng chưa từng có kinh nghiệm phương diện này. Phương thuốc của hắn tuy cực kỳ hiệu nghiệm, nhưng dược liệu bên trong thường có giá cả vô cùng đắt đỏ, chỉ sợ……”
“Cái gì?!” Giọng của Ngu Dung Ca tức khắc còn cao hơn cả vị y tu nọ, thậm chí át đi cả tiếng của ông ta. Trong khoảnh khắc ấy, bệnh khí tựa hồ đều rời bỏ nàng, Ngu Dung Ca hùng hồn nói: “Tốt lắm, đã như vậy, ta càng không thể bỏ lỡ vị thiên tài này! Người chữa trị cho ta không ai khác ngoài hắn!”
Dẫu là những lão y tu kiến thức rộng rãi, cũng chưa từng thấy qua cảnh tượng nào như thế này.
Vốn dĩ trước mặt người bệnh, việc nhắc đến chuyện sinh tử là điều cực kỳ kiêng kỵ, ai mà ngờ Tiêu Trạch Viễn lần đầu đi khám bệnh tại gia đã gây ra một cái họa lớn như vậy.
Ngộ nhỡ gặp phải người bệnh vốn đã tuyệt vọng, rất có thể chỉ vì một câu nói này của Tiêu Trạch Viễn mà trực tiếp khiến người ta quy tiên luôn không chừng.
Cho nên bọn họ bất luận xin lỗi bồi tội thế nào cũng là lẽ đương nhiên, nhưng vạn lần không ngờ tới, Ngu Dung Ca không những không chấp nhất, ngược lại còn chọn định Tiêu Trạch Viễn?
Các y tu bị lời tuyên bố hùng hồn của nàng làm cho ngây người hồi lâu không kịp phản ứng, Ngu Dung Ca đã lại một lần nữa hướng ánh mắt về phía Tiêu Trạch Viễn.
Nàng đầy hứng thú cười nói: “Ngươi vẫn chưa trả lời ta, ngươi thấy ta còn có thể sống được bao lâu?”
Hàng mi của Tiêu Trạch Viễn khẽ run, hắn nhìn sang hai vị y tu bên cạnh.
Trong mắt Ngu Dung Ca, vị thiên tài trước mặt này thực sự mang đậm khí chất của một đóa cao lãnh chi hoa, tuấn mỹ lãnh diễm, ít nói kiệm lời.
Nàng đâu biết rằng, đây đã được coi là dáng vẻ biểu lộ cảm xúc rõ ràng nhất của Tiêu Trạch Viễn rồi.
Tiêu Trạch Viễn từ nhỏ đã lớn lên trong môi trường cách biệt với thế gian, hắn dường như sinh ra là để làm y tu, tâm cảnh vừa lạnh lẽo vừa vững vàng.
Cái lạnh này không phải là tính tình lãnh ngạo, mà là hắn bẩm sinh đã có sự lý tính và độn cảm cực cao. Đối với sinh tử hay tình cảm đều rất nhạt nhòa, bất luận lúc nào cũng có thể giữ được cảm xúc ổn định và lý trí, nhờ vậy mà càng có thể toàn tâm toàn ý đầu nhập vào việc nghiên cứu dược đạo.
Hắn lại từ nhỏ không tiếp xúc với thế giới bên ngoài, không hiểu cách ăn nói uyển chuyển, chính vì thế mới thốt ra những lời như vậy. Nhìn thấy sắc mặt không mấy tốt đẹp của mọi người trong phòng, lại thấy các chấp sự liên tục xin lỗi, Tiêu Trạch Viễn bấy giờ mới ý thức được hình như mình vừa nói sai điều gì đó.
Chẳng ngờ, bản thân người bệnh chịu sự đả kích từ ngôn ngữ lại tỏ ra vô cùng rộng lượng, còn đang hưng phấn bừng bừng mà nhìn hắn.
Tiêu Trạch Viễn không biết nói gì, chỉ đành nhìn về phía các chấp sự bên cạnh để cầu cứu.
“Ngươi đừng nhìn bọn họ chứ.” Ngu Dung Ca cười nói: “Ngươi muốn nói gì thì cứ nói, đừng căng thẳng.”
Hai vị chấp sự vốn đang định xin lỗi bỗng ngập ngừng, muốn nói lại thôi.
Căng thẳng?
Vị tiểu tổ tông này tới đây mấy ngày nay, bọn họ có cảm giác mình không phải đang tiếp đãi vãn bối, mà là đang đón tiếp một vị tiểu chưởng môn uy nghiêm thâm hậu giống hệt chưởng môn đến thị sát công tác. Bọn họ không căng thẳng thì thôi, Tiêu Trạch Viễn làm sao mà căng thẳng cho được?
Nhưng thấy thiếu chưởng môn lần đầu tiên chủ động đưa mắt nhìn mình như thế, hai vị chấp sự trong lòng vẫn có chút vui mừng, điên cuồng nháy mắt ra hiệu cho hắn, bảo hắn hãy nói lời nào đó lấp liếm cho qua chuyện.
Người bệnh cứ truy vấn mình còn sống được bao lâu, đây thực sự là một câu hỏi chết người, tuyệt đối không được đáp!
Chàng thanh niên lại tưởng rằng bọn họ đang cổ vũ mình mở miệng, hắn liền thành thật nói:
“Nếu là y tu bình thường, trong vòng sáu tháng.”
Thấy vị chấp sự bên cạnh lại trợn tròn mắt, Tiêu Trạch Viễn bổ sung thêm: “Nếu là họ chữa trị, thì từ một đến hai năm.”
Ngu Dung Ca cảm thấy thanh niên trước mặt rất thú vị. Hắn có diện mạo xuất chúng, khí chất cao quý lãnh tuyệt, giọng nói cũng thanh lãnh êm tai, rất phù hợp với miêu tả về thiên chi kiêu tử trong tiểu thuyết.
Vừa rồi hắn chỉ nói cụt ngủn một câu nàng sắp chết nên chưa nhận ra, giờ Tiêu Trạch Viễn nói thêm hai câu này dài hơn một chút, thế mà lại mang đến cảm giác ôn tồn, chậm rãi, thật chẳng ăn nhập gì với khí chất đóa hoa cao lãnh của hắn cả.
“Vậy còn ngươi?” Một là Ngu Dung Ca cũng muốn xác định rõ thọ mệnh của mình, hai là muốn dụ hắn nói thêm vài câu, liền hỏi tiếp: “Nếu do ngươi chữa trị, ta sẽ sống được bao lâu?”
Tiêu Trạch Viễn rơi vào trầm mặc.
Trên người hắn toát ra một loại đặc chất đạm nhiên xa cách độc nhất vô nhị, khiến hắn như tách biệt với xung quanh, đặc biệt là khi không nói lời nào, càng thanh lãnh tựa tiên nhân.
Hắn rũ mắt trầm tư, Ngu Dung Ca cũng không thúc giục.
Mất một lúc lâu, hàng mi của Tiêu Trạch Viễn mới khẽ động, đôi mắt không chút gợn sóng cuối cùng cũng dâng lên vài phần do dự.
Điều này khiến hắn trông có vẻ sống động hơn một chút, không còn xa xăm cách biệt như vừa rồi.
“Ta không chắc chắn.” Tiêu Trạch Viễn nói: “Ta chưa từng…… chữa trị cho người sống.”
“Đúng vậy, cô nương, hắn không có kinh nghiệm, không thích hợp đâu……”
Chấp sự định nương theo lời hắn nói để thuyết phục Ngu Dung Ca từ bỏ ý định tìm Tiêu Trạch Viễn xem bệnh, nào ngờ Ngu Dung Ca lại hỏi: “Ngươi có muốn thử một chút không?”
Tiêu Trạch Viễn sửng sốt.
Hắn nhìn về phía Ngu Dung Ca. Nàng tuy đang nằm trên giường bệnh, giọng nói lộ rõ vẻ suy yếu, nhưng đôi mắt mỉm cười kia lại tràn đầy tinh thần phấn chấn của sự sống.
Một cơ thể cực kỳ ốm yếu, đi cùng với một đôi đồng tử sáng rực như vậy.
Tựa như trong góc tối âm u lạnh lẽo ẩm ướt chợt thắp lên một ngọn nến, ánh lửa mong manh lung linh nhảy nhót, lại như đóa hoa kiên cường vươn mình nở rộ giữa khe đá nơi vách núi hiểm trở.
Khiến người ta không thể rời mắt, cũng khiến Tiêu Trạch Viễn vô thức gật đầu.
Ngu Dung Ca nhìn về phía hai vị chấp sự: “Vậy thì quyết định như thế đi.”
Làm gì có chuyện lần đầu đi quan sát đã được lên sàn ngay, hơn nữa việc đơn thuần bốc thuốc với việc hoàn toàn chăm sóc một người bệnh có độ khó hoàn toàn khác nhau!
Các y tu cố gắng vùng vẫy ngăn cản, nhưng thái độ của Ngu Dung Ca vô cùng kiên quyết. Đến cuối cùng, nàng bắt đầu ho khan, suy yếu đến mức phảng phất như có thể lịm đi bất cứ lúc nào.
Cuối cùng, các y tu vì đuối lý đành phải đồng ý với yêu cầu của nàng.
Vở kịch nhỏ này dường như chẳng liên quan gì đến Tiêu Trạch Viễn, hắn từ đầu đến cuối đứng một bên, không nói lời nào.
Đợi khi mọi chuyện đã an bài xong xuôi, hắn mới nhìn về phía Ngu Dung Ca.
“Ta sẽ…… chữa khỏi cho nàng.”
Gương mặt của Tiêu Trạch Viễn vẫn thanh tú lãnh đạm như cũ, nhưng Ngu Dung Ca lại nghe ra được sự nghiêm túc trong giọng nói của hắn.
Ngu Dung Ca khẽ mỉm cười: “Ta tin ngươi.”
Kỳ thật cũng không tin tưởng đến thế.
Thể trạng của người bình thường ở mức hai ba phần đã là bệnh tật quấn thân, huống chi nàng hiện tại đang ở mức âm ba, muốn dưỡng lên mức năm phần của người thường e là sẽ vô cùng gian nan.
Tiêu Trạch Viễn nếu thực sự muốn chữa khỏi cho nàng, e rằng phải tốn thời gian mấy năm trời. Dựa theo mức độ coi trọng của các y tu dành cho hắn, xác suất cao là bọn họ sẽ không để hắn lãng phí thời gian dài như vậy trên người một bệnh nhân duy nhất.
Ngu Dung Ca thầm nghĩ, cứ giữ chân vị thú nuốt vàng này lại vài tháng, để hắn ổn định bước đầu tình trạng cơ thể của mình, như vậy cũng chẳng thiệt thòi gì.
Phía bên kia, tả chấp sự thở dài nói: “Đã như vậy, xin cô nương hãy chờ thêm nửa ngày, chúng ta quay về nghiên cứu lộ trình trị liệu một chút.”
“Không cần.” Tiêu Trạch Viễn nói: “Ta tới chữa trị, ký Thiên Địa Khế, là đủ rồi.”
Ngoại trừ việc khá mơ hồ về mặt thường thức và tiền bạc, Tiêu Trạch Viễn vẫn được coi là một hậu bối khá tùy ý và nghe lời.
Trong sinh hoạt và học tập, hắn hoàn toàn tuân theo sự sắp xếp của y quán, các chấp sự cũng không ngờ hắn lại đưa ra sự phản đối ngay lúc này.
Xuất phát từ sự thấu hiểu dành cho hắn, trong lòng hai người đều nảy sinh một dự cảm không mấy tốt đẹp.
“Thiên Địa Khế?” Hữu chấp sự cẩn trọng hỏi: “Trạch Viễn, ngươi định làm gì?”
“Chữa khỏi cho nàng.” Tiêu Trạch Viễn ngắn gọn đáp.
Ngón tay hắn khẽ động, một cuộn giấy tỏa ra ánh kim quang nhàn nhạt hiện ra trước mặt mọi người.
Cuộn giấy mở ra, chính là loại khế ước trị liệu dài hạn mà các y tu thường dùng.
Tu sĩ trong tu chân giới khi tiến hành các giao dịch quan trọng đều dùng Thiên Địa Khế để ràng buộc lẫn nhau, lấy Thiên Đạo làm lời thề. Một khi Thiên Địa Khế đã định, sẽ không còn đường hối hận.
Như giao dịch các bảo vật quý giá, mua bán linh mạch thổ địa, hay như các y tu thực hiện những phương án trị liệu phức tạp, hai bên đều sẽ ký tên vào Thiên Địa Khế.
Việc bốc thuốc thăm khám thông thường và trị liệu ngắn hạn căn bản không cần phải làm chuyện thừa thãi này, dự cảm bất an trong lòng hữu chấp sự càng lúc càng mạnh.
Ông nhíu mày: “Trạch Viễn, ngươi mới xuống núi, về phương diện này không có chút kinh nghiệm nào, đừng nên võ đoán như vậy, chưởng môn đã phó thác ngươi cho chúng ta……”
“Không có võ đoán.” Tiêu Trạch Viễn bình tĩnh ngắt lời ông: “Bệnh của nàng, cần trị trong ba năm.”
Hắn đặt bút, điền thời hạn khế ước và ký tên vào chỗ trống.
Ngu Dung Ca cùng hai vị chấp sự đồng thời hít vào một ngụm khí lạnh.
Nàng vốn dĩ đã có phán đoán về thân phận của Tiêu Trạch Viễn, đợi đến khi nhìn thấy cái tên ký trên hồ sơ kia, Ngu Dung Ca mới hoàn toàn xác định mình thực sự đã vớ được hàng ngon rồi!
Trong nguyên tác, đây chính là thú nuốt vàng khổng lồ, địa vị độc nhất vô nhị, đến cả phe chính đạo lẫn phản diện đều phải kính nể ba phần, Dược Thánh Tiêu Trạch Viễn. Thế mà hắn lại tự mình dẫn xác đến tận cửa, vận khí này đúng là quá tốt rồi!
Hắn từ nhỏ lớn lên trong Dược Cốc, phương diện đối nhân xử thế vô cùng đơn thuần. Kỳ thực mãi cho đến giai đoạn hậu kỳ của nguyên tác vẫn luôn như thế, Tiêu Trạch Viễn chưa bao giờ thực sự bước chân vào hồng trần.
Hắn hầu như không tham gia vào cốt truyện chính, chỉ khi các nhân vật chính hoặc phản diện bị trọng thương sắp chết mới tìm đến hắn.
Và điều thú vị nhất là, Ngu Dung Ca biết tại sao vẻ ngoài và cách nói chuyện của Tiêu Trạch Viễn lại có sự tương phản lớn đến thế, bởi vì Tiêu Trạch Viễn mắc tật nói lắp.
Nguyên tác không viết nhiều về quá khứ của hắn, nhưng Ngu Dung Ca biết trong giới y tu luôn truyền tai nhau một câu nói khi một thiên tài y dược thực sự giáng thế, bẩm sinh cơ thể sẽ có khiếm khuyết, đây chính là cái giá của việc y tu giành giật mạng sống với trời xanh.
Tiêu Trạch Viễn là một kẻ nói lắp, bản thân điều này không ảnh hưởng đến danh vọng của hắn, nhưng hắn lại không thích điểm này, cho nên hắn ít nói, làm việc cẩn trọng chỉ cần hắn không mở miệng, sẽ không ai biết hắn ăn nói không được lưu loát.
Khiếm khuyết bẩm sinh này không thể chữa khỏi, Tiêu Trạch Viễn đã âm thầm tự mình luyện tập, cuối cùng mới có thể nắm bắt được nhịp điệu nói chuyện chậm rãi, thong thả, để khi nói ra bốn chữ một sẽ không bị vấp.
Kết quả là đâm lao phải theo lao, người ngoài nhìn vào thấy Tiêu Trạch Viễn luôn trầm mặc ít lời, quý chữ như vàng, ngược lại còn cho rằng hắn vô cùng nghiêm túc, đầy vẻ uy nghiêm.
Trong nguyên tác lại càng thú vị hơn, Tiêu Trạch Viễn là một hình mẫu hiếm hoi của mỹ, cường, nhưng không thảm. Hắn từ đầu đến cuối đều đắm chìm trong thế giới của riêng mình, đối với thiện ác hay sinh tử đều rất vô cảm.
Bất luận là chính phái hay tà phái, chỉ cần thành ý đủ lớn, có thể giúp hắn tiếp tục nghiên cứu dược lý, hoặc mang đến những ca thương bệnh kỳ lạ hiếm thấy, Tiêu Trạch Viễn đều sẽ ra tay chữa trị.
Dĩ nhiên cũng có những kẻ pháo hôi cảm thấy hắn ăn nói mập mờ như đánh đố, gào thét đòi hắn phải giải thích thêm vài câu, kết quả đều bị Tiêu Trạch Viễn hiền hòa mà nghiền xương thành tro.
Người có thể chữa bệnh cho ngươi cũng có thể lấy mạng ngươi, thực lực lại còn rất mạnh, ai mà dám đắc tội chứ? Là thế lực trung lập lớn nhất nguyên tác, cả phe chính lẫn tà đều phải kính nể Tiêu Trạch Viễn ba phần, chẳng ai dám ho he nửa lời.
Hiện tại, vị đại lão đủ sức làm cha mẹ tái sinh của bao người này, vẫn còn là một thanh niên bị môn phái quản giáo vì tội tiêu xài quá độ, lại còn tự chui đầu vào lưới, muốn ở cạnh nàng những ba năm!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
